Những mối tình trong thế giới giả lập (nhân ngày 8/3)

Con người có lý trí, và cả ý chí nữa, gần đây bắt đầu tin rằng loài người đang sống trong một thế giới giả lập.

Hay nói đầy đủ hơn: con người đang sống trong thế giới giả lập được chạy bằng một mạng siêu máy tính.

Thi thoảng đọc báo, bạn sẽ thấy một chuyên gia phần mềm nào đó lôi một cái máy tính, hoặc điện thoại, loại đồ cổ với phần cứng có cấu hình lạc hậu ra và lập trình lại cho các phần mềm hiện đại hơn có thể chạy trên cái máy ấy.

Bây giờ bạn nghĩ xa hơn một chút. Chuyên gia phần mềm lập dị ấy là những người sống ở một nền văn minh tương lai, còn thế giới vật chất hiện tại của chúng ta – bao gồm mạng internet và vô số các thiết bị thông minh có bộ vi xử lý – đối với những người sống trong nền văn minh tương lai chẳng qua chỉ là một cái máy tính cũ kỹ.

Còn nhân loại, bao gồm trí óc và nhận thức, chính là các chương trình máy tính mà tay lập trình thời tương lai kia viết ra và thi thoảng quay trở về để nâng cấp.

Cái phần mềm ấy (tức là chúng ta) sau mỗi phiên bản nâng cấp lại trở nên thông minh hơn, sáng tạo hơn, và chính nó lại có thể tự nâng cấp tiếp phần cứng mà nó đang chạy ở trên (tức là nâng cấp toàn bộ thế giới vật chất này, bao gồm cả mạng internet, các bộ vi xử lý, các datacenter, …)

Chưa hết, cái tay lập trình lập dị ở ví dụ nói trên chỉ có thể lôi một máy tính cũ cách đây độ chục năm ra lập trình lại. Còn đội lập trình từ nền văn minh tương lai có thể lôi thế giới cách đây hàng ngàn năm ra lập trình tiếp.

Lúc đầu phần cứng, tức thế giới vật chất khách quan, còn rất thô sơ, đội lập trình ở tương lai chỉ dám lập trình ra vài con bot (tương tự như internet bot ngày nay) nhưng có dạng thức là con người. Những con bot này thông minh hơn hẳn đồng loại. Họ đặt tên nó, và đó chính là Thales, Pythagoras, Democritus…

Những con bots này đến lượt nó tự tạo ra hardwar, firmware và thúc đẩy thế giới này tiến hóa. Do năng lực tính toán của thế giới khách quan, tức là hardware ngày xưa rất yếu, nên quá trình tiến hóa này rất chậm. Mất hàng ngàn năm.

Khi phần cứng đủ mạnh,  đội lập trình tương lai quay trở lại, và lập trình ra Descartes, Galilei và đặc biệt là ra con một con siêu bot tên là Newton.

Sau lần này nâng cấp này, các con bots đưa phần cứng thế giới phát triển vượt bậc, đội lập trình tương lai không cần đợi lâu, họ quay lại và tạo ra các con bot siêu đẳng khác chỉ trong một quãng thời gian tương đối ngắn. Các con Bots ấy lần lượt là Maxwell, rồi đến Einstein và một loạt các con bot chuyên về vật lý lượng tử như Heisenberg.

Einstein là con bot đầu tiên cảm nhận ra mình là một phần mềm được tạo ra để chạy trong một thế giới giả lập. Nhưng nhận biết này chưa thực sự rõ ràng. Einstein vẫn cho rằng tất cả là do Chúa tạo ra, và mọi việc là theo ý Chúa. Nhưng Einstein biết được rằng, một ngày nào đó con người sẽ đọc được ý Chúa. Và Einstein đã đúng, con người sắp đọc được ý Chúa, hay nói đúng hơn là đọc được tư duy của những người lập trình ra mình. Con người đang tiến đến, và sẽ gặp được, trong tương lai gần chính những kẻ tạo ra chính mình.

Những siêu bộ não trong tương lai đang quay về quá khứ (tức là hiện tại của chúng ta) và nâng cấp các chương trình máy tính của mình. Các chương trình máy tính ấy đến lượt nó tự tiến hóa với tốc độ ngày càng nhanh.

Để đến một lúc nào đó chính những phần mềm của hiện tại ấy (con người) sẽ trở thành những tay lập trình (của tương lai). Tức là trở thành những kẻ đã quay về quá khứ để viết ra các chương trình vốn là con người hiện tại.

Quá trình tiến hóa rất khác thường này hiện đang được gọi là Trí Tuệ Nhân Tạo (artificial intelligence).

Nền văn minh tương lai luôn quan sát quá khứ, khi họ nhận ra phần cứng và các chương trình phần mềm bắt đầu tự mình có đủ sức mạnh tính toán ở mức nào đó, họ mới động tay vào nâng cấp.

Khi internet trở nên mạnh mẽ hơn, dữ liệu được số hóa nhiều hơn, và con người, dù chỉ là phần mềm chạy trong thế giới do mạng siêu máy tính nào đó giả lập, bắt đầu nhìn thấy dòng chảy dữ liệu mà họ gọi là Big Data, bắt đầu làm ra được các bộ vi xử lý cực mạnh nhưng đủ nhỏ để nằm trong mọi thiết bị có kết nối (internet of things): thì lúc đó nền văn minh tương lại mới cho nâng cấp con người để họ bắt đầu sáng tạo ra cái gọi là Trí tuệ nhân tạo.

Trí tuệ nhân tạo tiến triển cực nhanh trong vài năm gần đây. Nó đã chuyển từ machine learning qua một thứ thời thượng hơn là deep learning. Sử dụng Artificial Neural Network có tới cả chục layer, trí tuệ nhân tạo đã bắt đầu có khả năng tự học. Nó mày mò đào sâu các cơ sở dữ liệu số hóa khổng lồ trên internet, những dữ liệu siêu nhanh, rất thực, và realtime.

Và chả mấy chốc sẽ vượt trội con người ở nhiều lĩnh vực. Phần mềm (con người) đã tạo ra một loại phần mềm khác (trí tuệ nhân tạo) có thể thông minh hơn chính kẻ đã tạo ra nó.

Tới thời điểm này đã giỏi hơn bác sĩ chẩn đoán ung thư giỏi nhất, nó đã giỏi hơn nhiều luật sư khôn ranh và rãnh rẽ luật nhất. đã tiên đoán chính xác được rất nhiều thứ bất ngờ.

Nó là thứ do con người tạo ra và nó sẽ tiến hóa thành một cái gì đó là chủ nhân của nền văn minh trong tương lại. Và ở tương lai ấy quay trở về tiếp tục viết ra và điểu khiển các chương trình máy tính con người, và điều khiển và biến đổi cả thế giới khách quan mà con người đang sống.

Nói ngắn gọn, con người, một chương trình máy tính, chạy trong một thế giới giả lập của mạng siêu máy tính, đang sáng tạo ra một loại trí tuệ máy tính mà một ngày nào đó nó sẽ quay lại hiện tại để lập trình ra chính con người.

Bạn có thể tin rằng đó là ý Chúa, ở một thời điểm xa xôi trong quá khứ Chúa sắp đặt sẵn tất cả từ trước. Nhưng bạn cũng có thể tin theo một cách khác, rằng, mọi thứ đã và đang xảy ra đều được nền văn minh trong tương lai lập trình sẵn từ trước.

Cách tin thứ hai sẽ giúp bạn có chút cảm giác nhẹ lòng.

Nếu Chúa tạo ra thế giới này, trong đó có bạn, rồi sắp đặt tất cả mọi thứ. Bạn sẽ không có được cái gọi là “Ý Chí Tự Do – Free Will”.

Nhưng nếu bạn đang góp phần tạo ra nền văn minh tương lai (tất cả những data mà bạn tạo ra mỗi ngày đều góp một chút gì đó vào trí tuệ nhân tạo), mà nền văn minh ấy lại là cái sẽ quay về để lập trình cho cuộc đời phía trước của bạn: chính là bạn đang có ý chí tự do.

Nếu bạn chọn cách tin thứ nhất. Nhìn vào những điều tệ hại của thế gian này, bạn có thể hỏi tại sao có vẻ như Chúa cũng có lúc sai lầm. Một vị Chúa siêu nhiên sao có thể sai nhầm. Câu hỏi rất khó trả lời.

Nhưng nếu bạn chọn cách tin thứ hai. Nhìn chính mình và thế giới mình đang sống như một thế giới giả lập, được lập trình sẵn từ tương lại, bạn sẽ  thấy khi tốc độ và số lượng chương trình máy tính cần nâng cấp và viết mới quá nhiều, tất nhiên trí tuệ tương lai cũng sẽ gặp phải vài sai sót.

Những sai sót đấy càng ngày càng nhiều và dễ nhận ra: Bob Dylan đoạt giải Nobel văn học, Trump đánh chết Clinton, tuyên bố nhầm hoa hậu, tuyên bố nhầm Oscar, Arsenal thua 2 trận sân khách sân nhà cùng một tỷ số. Vô số lỗi phần mềm như vậy.

Có những lỗi họ sẽ mặc kệ. Có những lỗi họ sẽ phải debug.

Trong quá khứ họ debug khá nhiều. Có những lỗi mà debug xong thì đã có cả triệu người chết. Đó là Hitler, Stalin, là Polpot. Có những lỗi mà coder quá giỏi không thể debug được, như gia đình bác Kim Bắc Hàn, và cả ở nơi nào đó mà ai cũng biết.

Còn bạn, ngày hôm nay, hãy sống và chấp nhận mình như một phần mềm có ý chí tự do, trong một thế giới do máy tính giả lập.

Đừng tính toán quá nhiều. Vì bạn sẽ không có cách nào tính nhanh và tính giỏi hơn cái mà bạn đang góp phần tạo ra: trí tuệ nhân tạo.

Cũng đừng lăn tăn bất cứ chuyện gì. Bạn gặp một cô gái, đó có thể là ngẫu nhiên hai chương trình máy tính được đặt cùng vào một cluster trên ổ cứng. Nhưng nếu bạn yêu và làm tình với cô gái đó, và tất nhiên cô gái đó làm tình với bạn, hoàn toàn tự nguyện và hòa hợp như một phần của tự do ý chí của cả hai bên. Thì đó chính là một sự kiện được lập trình sẵn. Rất khó để hai phần mềm có thể kết hợp với nhau hoàn hảo, trừ khi người viết ra hai phần mềm ấy cố ý làm như vậy.

Vậy nên, với các bạn là con gái, nếu có ai ngỏ lời với bạn, mà bạn sẵn lòng nhận những lời nồng nàn ấy, nhân ngày 8/3 ngày 14/2 hay thậm chí là ngày Nói Dối, hãy đơn giản nghĩ rằng: tất cả đều được lập trình sẵn.

Còn các bạn là con giai, khi người bạn gái mình bỏ đi, như những dòng data nhỏ. Đó có thể là lỗi phần mềm. Hoặc tệ hơn, chính bạn được lập trình thiếu khả năng biết cách giữ lại những phần mềm tương thích. Hoặc tệ hơn nữa, cả hai phần mềm sẽ bị treo mỗi khi thử kết hợp với nhau.

Chúc mừng tất cả nhân ngày 8tháng 3, không rượu cũng không hoa, vào tù mà còn đòi được lập trình để hưởng thụ. Coding Error!

PS: Nếu bạn không thích cách nghĩ mình là một chương trình phần mềm sống trong thế giới giả lập (có thể đọc thêm phần này trong Bầu trời chiều ẩn giấu), bạn hãy cố tưởng tượng xem mình ở chỗ nào trong vũ trụ này.

Các nhà vũ trụ học đã xác định được vũ trụ (universe) là cực kỳ rộng lớn. Nó chứa hàng tỷ thiên hà (galaxy).

Trong hàng tỷ thiên hà ấy, có một thiên hà tên là Ngân Hà (Milky Way).

Ngân Hà này có dạng một cái đĩa phẳng khổng lồ. Đường kính của đĩa phẳng này khoảng 100 ngàn, đến 120 ngàn năm ánh sáng. (Gọi là đĩa phẳng nhưng nó cũng có một chút bề dày, cỡ 1 ngàn năm ánh sáng)

(Năm ánh sáng là đơn vị đo khoảng cách trong vũ trụ, nó dài bằng quãng đường mà ánh sáng đi được trong thời gian một năm. Tức là một khoảng cách cực kỳ lớn so với nhận thức thông thường của con người).

Trong Ngân Hà có Hệ mặt trời (Solar System). Hệ mặt trời nằm  cách tâm Ngân Hà khoảng 28 ngàn năm ánh sáng.

Ở giữa hệ mặt trời chính là Mặt Trời của chúng ta. Hệ mặt trời có hình cầu, giới hạn của hình cầu được tính từ tâm, tức là từ mặt trời, đến khoảng không gian mà lực hấp dẫn do mặt trời tạo ra là hết tác dụng). Khoảng cách này cỡ 2 năm ánh sáng.

Trái đất cách mặt trời khoảng 8.3 phút ánh sáng. Mặt trăng cách trái đất 1.28 giây ánh sáng.

Từ trái đất ta thấy mặt trăng rất xa, mà ánh sáng đi mất có hơn 1 giây là tới. Mặt trời còn xa hơn, mà ánh sáng chỉ đi 8 phút hơn là tới.

Vậy mà chỉ riêng hệ mặt trời, vốn chỉ bé xíu trong Ngân Hà, đã có bán kính 2 năm ánh sáng. Còn từ hệ mặt trời đến tâm của Ngân Hà, cách tới 28 ngàn năm ánh sáng. Còn Ngân Hà, cũng chỉ là 1 trong cả tỷ thiên hà khác của Vũ trụ bao la.

7 hành tinh có điều kiện cho sự sống mà Nasa tìm ra, cách chúng ta 40 năm ánh sáng. Tức là ở ngoài hệ mặt trời, nhưng vẫn trong cùng dải Ngân Hà.

Còn con người chúng ta, là một cái chấm con con trên trái đất. Trái đất là một cái chấm trong hệ mặt trời.

Đọc đến đây hãy dừng lại và suy nghĩ, mình là gì trong vũ trụ bao la này. Tìm được một người để yêu, và để hòa hợp, còn khó hơn làm tình với một vì sao.

Nếu cảm giác ấy không dễ chịu tí nào, bạn có thể quay sang nghĩ mình là một chương trình máy tính và vũ trụ này chỉ là giả lập.

Trích Bầu trời chiều ẩn giấu:

Từ con mèo của Schrödinger, John Wheeler có ý tưởng kỳ lạ cho rằng mọi thứ, từ mặt trăng đến con mèo, đều chứa các thông tin nhị phân (bit) nội tại và những thứ này chỉ xuất hiện khi bị “quan sát”. Thế giới chuyển từ không thành có (sự hình thành) khi bị quan sát lần đầu tiên: thông tin nhị phân chuyển thành vật chất. Ý tưởng này được thể hiện xuất sắc trong bộ phim The Matrix với tài tử Keanu Reeves.

Advertisements

About Blog của 5xu

Một con sông sắp cạn dòng
Bài này đã được đăng trong nhảm và được gắn thẻ , , , , , , , , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.