Chuyện bài hát

Hôm qua cả nhà tôi ngồi nghe Hoàng Huệ Quân hát.

Hoàng Huệ Quân hát:

“Em đừng ngồi buồn, và đừng nói những lời giận hờn. Để bầu trời xanh ngát như màu xanh trong mắt em”.

*

Đó là cái thời mà Ngôi Sao Cô Đơn và Đợi Chờ Trong Cơn Mưa làm mưa gió trên các sân khấu nhạc nhẹ cả nước.

Nếu ở Việt Nam có cái gọi là hậu chiến, thì đó là thời kỳ đẹp đẽ nhất của hậu chiến. Mọi thứ đều nở hoa, tất cả đều chan hòa, và chưa có ném đá.

Nếu có cái gọi là thời đại hồ chí minh, hẳn đó là một khúc vàng son đáng ghi nhớ.

Đó là thời kỳ những lãnh đạo miền nam đi qua chiến tranh đang lèo lái đất nước lò dò đi ra biển, những nhạc sĩ cầm súng đi qua chiến tranh bắt đầu lên đỉnh cao của tài năng và danh vọng, những người thương binh bắt đầu ra khỏi quân ngũ để bắt đầu đi làm kinh doanh hay làm chính trị.

*

Chiến tranh mang đến mảnh đất này bao tai họa. Có một tai họa không ai nói đến. Trong chiến tranh, những con đực dũng mãnh nhất đều xông vào nơi khói lửa nhất, và chết.

Mấy chục năm sau chiến tranh, tác hại của nó mới lộ ra. Những gì tha hóa nhất của tính cách dân tộc, của xuống cấp nhân cách tầng lớp bình dân, đều có thể phần nào giải thích bằng sự thiếu hụt của của những con giống xuất sắc nhất trong cơn bùng nổ dân số (baby boom) hậu chiến.

Thậm chí, ngay cả trường hợp cực kỳ đặc biệt, anh Ba thần thông quảng đại một tay che xuýt kín bầu trời bỗng nhiên rời chính trường một cách bí hiểm dưới một rừng quy chế của đại lão thái giám, cũng có thể dùng ánh sáng của hạt giống luận như trên để giải thích.

*

Trong bài trước tôi có nói đến đấu tranh chính trị.

Đấu tranh, chắc chắn là một cách dịch của Struggle sang tiếng Việt. Có thể là qua tiếng Mao. (Class struggle là đấu tranh giai cấp).

Dịch thế không sai, mà không đủ. Ở nước mình suốt ngày đấu (với ai) và tranh (với ai). Phát mệt. Struggle còn là nỗ lực, là vận lộn, để tiến lên. Vật lộn với chính mình ấy, để mình tiến lên. Nỗ lực là với cả giai cấp mình ấy, tự mình struggle để mà lên làm người, đừng làm sâu bọ nữa. Cứ quán triệt mãi là phải đấu tranh, thì bây giờ, đảng đấu với dân.

*

Trong kinh tế học có khái niệm Tối ưu Pareto. Có cái bánh chia cho hai chị em. Cứ chia làm sao mà khi đứa này được lợi thêm mà đứa kia không bị thiệt đi, có nghĩa là chưa tối ưu pareto, còn cải thiện được nữa (còn gọi là cải thiện pareto). Đến khi nào chia bánh đến mức đứa này được thêm một tí, đứa kia thiệt luôn một tí, thì lúc đó đạt trạng thái tối ưu Pareto. Và trạng thái này rất rất bền vững.

Nhưng tối ưu Pareto không có nghĩa là công bằng. Nếu đứa chị được cả cái bánh to, đứa em không được gì, cũng là tối ưu Pareto đấy.

Với độc đảng cũng vậy. Nếu đảng nắm hết quyền lực, quyền lợi, tức là ôm cả cái bánh to. Dân không có gì. Đó chính là tối ưu Pareto. Và nó rất bền vững.

Vậy các bác phải đấu tranh (struggle) với ai, vì cái gì, và thế nào.

Lại phải suy nghĩ, mệt phết.

Hỡi các đại tá trẻ, giờ này các anh đẻ chưa?

(Đây là điểm yếu của tiếng Việt, câu này tối nghĩa, đúng ra là các anh đã ra đời chưa).

*

Hồi trước có ông Phùng Hưng. Đánh Tàu xong lên làm Vua. Rồi chết. Con ông ấy gọi ông ấy là Bố Cái Đại Vương.

Cái như là trong ngón cái, sông cái, đường cái. Tức là to (big), là chính (main). Bố Cái là Bố của các ông bố. Bố tao là bố của bố chúng mày.

Đó là một tuyên bố nhằm đoạn tuyệt với chế độ mẫu hệ của người Việt đến lúc đó vẫn còn tồn tại ở vùng đất nay là đồng bằng bắc bộ để chuyển qua phụ hệ của Tàu. Đoạn tuyệt mẫu hệ của ta để đến với phụ hệ của kẻ cai trị, tức là cố tỏ ra đã văn minh như kẻ mình vừa chiến thắng. Tốt quá, thích giống Tàu, nhà Đường liền qua cai trị tiếp hehe.

Đến thời Minh Mạng cũng thế, thích làm Đại ở phía Nam, mà tự coi mình không chỉ giống Tàu, mà còn phải Nho hơn Tàu xịn. Kết quả là Pháp nó xơi.

Thế rồi bên kia là tiểu hoàng đế đỏ rực Tập, bên này cũng đỏ loẹt thái giám giương cờ, quỷ sứ, định tự chuyển biến hả, nỡm, đừng có thế nọ thế kia, tất cả là đảng trị (và thịt) hết.

Hay là mình xui đảng đưa dân tộc quay về mẫu hệ, đảng trưởng đừng là thái giám nữa, hãy cho đàn bà chân chính làm. Tiêu chí không chỉ là điện nước mà còn phải  trông oai vệ chưa kìa, hehehe.

Đây là ý kiến nghiêm túc, đừng cười. Nhìn vào Ree, vào Vinamilk, có phải toàn đàn bà làm vua không? Nhìn vào lãnh đạo Vingroup, có phải toàn phụ nữ mà tập đoàn cứ thế tiến lên không ? Doanh nghiệp có vua nữ, tại sao chế độ lại không ?

Mẹ chia bánh, có phải lúc nào cũng công bằng, đúng không?

Xin chào mừng trở lại, Mother Goose.

*

Sáng nay ngồi với tổ ngàn like. Đúng lúc nghe tin Trần Lập chết.

Sống đến tuổi này tôi biết, 42 chết là có thể chẳng có gì phải tiếc nuối nữa rồi.

Qua 40 tuổi, có thể ung dung mà đón nhận việc mình có thể chết bất cứ lúc nào.

*

Hồi đó tôi còn bé tí, xem Hoàng Huệ Quân, ca sĩ nhạc nhẹ gốc Hoa, trắng trẻo đẫy đà, nhìn đàn bà, hơi chơi chơi, đứng trên sân khấu và hát:

“Vì sao trong đôi mắt em, có những ngôi sao cô đơn”.

 

Advertisements

About Blog của 5xu

Một con sông sắp cạn dòng
Bài này đã được đăng trong nhạc, sống và được gắn thẻ , , , , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.