Cứ đi rồi mãi vẫn chưa đến

Cứ đi rồi mãi vẫn chưa đến là tiểu thuyết một câu đầu tay của tác giả trẻ anh Năm.

Với bố cục không cân xứng chỉ có ba chương dài ngắn khác nhau, cuốn tiểu thuyết cố gắng mô tả các chuyển biến tâm lý đằng sau nội tâm không chỉ của một con người mà cả một dân tộc. Chương đầu rất ngắn gọn và quyết liệt với hai từ “Cứ đi” thể hiện quyết tâm non trẻ, nông nổi nhưng có phần sắt đá và mù quáng của những người dường như phía sau không còn một mẩu không gian để lui gót. Chương sau lãng đãng kéo dài với ba từ “rồi mãi vẫn” như muốn thể hiện sự khắc khoải hy vọng của cố gắng và chờ đợi, trong đó có mơ hồ sự mệt mỏi của thời gian. Chương cuối với hai từ phù phàng “chưa đến” là sự tỉnh ngộ, vỡ mộng khi biết những gì mà người ta đi để đến hóa ra có khi lại là cái để đến rồi đi. Nhưng trên tất cả, sự kết nối hoàn hảo của cả ba chương, lại lấp ló sự lạc quan ở phía sau của bao nhiêu trải nghiệm.

Cuốn tiểu thuyết một câu “Cứ đi rồi mãi vẫn chưa đến” đã động đến những đề tài lớn của nhân loại. Là tình yêu, là tiền bạc và cả sự kiếm tìm văn minh của một dân tộc.

“Cứ yêu đi rồi mãi vẫn chưa cưới” là một tuyến truyện phụ nhưng bắt đầu và kết thúc cùng với cuốn tiểu thuyết. Nó dẫn bạn đọc đi qua số phận của những kẻ yêu nhau bất chấp sự ngăn cản đến thù hận của hai dòng họ. Họ yêu nhau và hướng về phía trước cứ như đằng sau họ là vực thắm của hận thù đang đuổi theo để nuốt từng bước chân hối hả của tình yêu. Thế rồi, mãi mà đám cưới chưa đến, khi mà tình yêu có lúc mệt mỏi muốn lụi tàn, còn những kẻ tình nhân đôi khi chỉ muốn đứng lại, nhắm mắt và buông mình vào vực thẳm cô độc, nhưng họ vẫn tiếp tục yêu và chấp nhận rằng đám cưới vẫn mãi chưa đến. Một tình yêu luôn ở giữa tuyệt vọng buông xuôi và vô tư lự tiến lên. Cũng có thể độc giả sẽ cho rằng, đám cưới sẽ kết thúc tất cả, đầu tiên là kết thúc ngay cuốn tiểu thuyết một câu rất hấp dẫn này.

“Cứ buôn rồi mãi vẫn không lãi” là câu chuyện của vô vàn thanh niên trẻ của những thập niên cuối thế kỷ trước đã hăng say bước vào con đường khởi nghiệp với nhõn trong tay ham muốn làm giàu và chiến lược chỉ là biết đi buôn. Trải qua bao thăng trầm biến động của một nền kinh tế non trẻ và vừa nhắm mắt vừa mở cửa, biết bao thanh niên ấy lúc lên đỉnh chứng lúc xuống vực đất đai. Họ cứ buôn, với quyết tâm sắt đá, rằng ở phía sau lưng họ là họng súng nếu không buôn thì đứt. Họ buôn mãi, từ chợ này đến mối hàng kia và cuối cùng cũng lờ mờ nhận ra rằng cái lãi lớn nhất họ nhận được xét cho cùng chính là kinh nghiệm.

Một tuyến truyện phụ, lúc hiện ở cuối chương này, lúc ẩn ở giữa chương kia, là câu chuyện về những người trẻ vỡ mộng về các bậc đàn anh đi trước, nay họ bắt tay vào câu chuyện của chính mình, “Cứ sản rồi mãi không thu vốn”. Câu chuyện ấy lúc khoan lúc nhặt, làm bối rối bạn đọc về những chi tiết khô khan, để rồi đi vào chương cuối là một bức tranh hàng tồn kho khổng lồ và nỗi sợ hãi không bao giờ thu vốn. Nỗi lo ấy đen đúa và khổng lồ sẽ đè nghẹt lên các bạn đọc trưởng thành ngay cả sau khi bạn đọc xong và gập cất lên giá cuốn tiểu thuyết một câu “Cứ đi rồi mãi vẫn chưa đến”.

Trên tất cả những tuyến truyện song song, các câu chuyện nhỏ cắt ngang, kết nối và đột ngột chuyển bản lề không gian và thời gian trong cuốn tiểu thuyết, là câu chuyện quyết bước chân đi để rồi chưa bao giờ thèm đến đích của cả một dân tộc. Từ những tộc người hoang dã nhỏ bé bị nước biển dâng phải bỏ đồng bằng mà leo lên núi và bắc tiến bằng chính đôi tay của mình hàng ngàn năm trước. Cho đến khi lại quyết bước đi xuống đồng bằng châu thổ để rồi bản địa hóa thành một dân tộc chuyên nghề đánh trống đồng. Rồi mãi … họ lại ra đi khi đất vẫn thế mà người càng đông. Họ đi về phương nam rồi dần dần định hướng: Từ những tộc người, trở thành dân tộc, rồi đến một quốc gia. Một quốc gia vẫn đi tiếp, qua cả đại dương rồi trở lại mà vẫn chưa đến. Ắt hẳn là quán tính đi quá mạnh, đã đi đến đẳng quốc gia mà vẫn nồng nàn ôm hồn dân tộc. Vậy là đi quá rồi mà tưởng điểm xuất phát còn xa. Nên cứ phải đi lại từ đầu. Mỗi lần đi một lần ít cương quyết hơn.

Ẩn trong câu chuyện đi mà mãi chưa đến của một quốc gia, dân tộc, là câu chuyện của từng con người. Một tuyến truyện rời rạc nhưng đầy ắp các sự kiện của “Ăn mãi mà vẫn chưa lớn” của từng cá nhân. Từ cái đi quyết liệt như sau lưng là vực thẳm đến cái ăn nhồm nhoàm như ngày mai không còn lương thực. Từ cái ăn của nhà mình đến ăn của thiên hạ, rồi ăn tẹt tài nguyên của cả quốc gia. Ăn mãi mà không chịu lớn khôn. Cứ ám ảnh rằng chỉ cần ăn là lớn. Để rồi bị trách móc cứ ăn mà mãi không lớn. Nhưng đâu biết rằng, của rừng ăn mãi được đâu. Của người khôn mãi còn lâu.

Và cuối cùng là văn minh của dân tộc, là sự hòa nhập của quốc gia với văn minh nhân loại. Mình quyết tâm đi mãi, họ cũng đi. Mình mong đến đích họ thì không. Văn minh nó là chặng đường trưởng thành, không phải cái đích. Văn minh là để đóng góp với năm châu, không phải để đua đòi sánh vai với họ.
Vậy là cứ đi mãi mà vẫn đi sau. Nỗi đau là chưa bao giờ đi đến đích trong lúc quên rằng số phận ai cũng phải đi.

Cứ đi rồi mãi vẫn chưa đến chỉ là phần nổi của cuốn tiểu thuyết một câu.
Còn tinh thần của nó, biết đâu sẽ phải là: “Cứ đi rồi sẽ mãi hưng phấn” và hàng nghìn phiên bản của nó.

Xin mời các bạn đọc tiểu thuyết một câu (one-sentence novel) của tác giả trẻ anh Năm.

Advertisements

About Blog của 5xu

Một con sông sắp cạn dòng
Bài này đã được đăng trong đời và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

9 Responses to Cứ đi rồi mãi vẫn chưa đến

  1. bác ơi cho em hỏi quyển này xuất bản chưa ? Mua ở đâu, tối nay em đi lượn cả phố Đinh Lễ mà chưa tìm được =.=. Chưa xuất bản hả bác 😕

  2. Xuất bản rồi, do nhà xuất bản Chép tay xuất bản.

  3. Cứ lên một tầm cao mới, mà vẫn chưa tới.

  4. Tiểu Vũ nói:

    Truyện này mà có 5 xu thôi hả bác,rẻ thế,bao nhiêu công lao của người đi trước mới tích góp được truyện này mà

  5. Vu Nga Quynh nói:

    Ý tưởng khung lồng khung này lạ và độc đáo!

  6. Chưa đọc mà nghe lời giới thiệu đã thấy hay.

  7. Quên, tiểu thuyết 1 câu mà lời bình đến mấy trăm câu 🙂

  8. huongscar nói:

    rất thích tư duy của a 5xu :x. sách nào của a e cũng mua đấy 😡

Đã đóng bình luận.