Em xóa nó đi, được không?

Em xóa nó đi được không

Cô chạy xe qua quảng trường lúc quá trưa nắng như đổ lửa. Các ô cỏ xanh khổng lồ bên đường không làm dịu được nắng mắt vàng sau cặp kính râm. Hơi nóng ở khắp nơi, khô khốc, tưởng chừng như chỉ kéo ga thêm một chút thì cả cô và xe sẽ bốc hơi thẳng vào bầu trời xanh ngắt không một gợn mây.

Băng qua quảng trường chỉ chừng nửa dặm là quán café rộng lớn mái tre xanh ngắt giữa khuôn viên khu nhà Pháp. Quán bật máy lạnh lạnh ngắt dù chẳng có mấy khách ngồi.

Vào cái lúc quá trưa thế này chỉ có cô, anh chàng quầy bar và một cô gái lỡ thì đẹp một cách khó chịu dù nhan sắc đã tàn theo thời gian ngồi trên cái ghế cuối quầy bar.

Anh chàng quầy bar nhìn cô như hỏi, cô cúp mắt nhẹ như trả lời. Tiếng nhạc cũ kỹ bắt đầu cất lên khe khẽ như mạch suối ngầm của ốc đảo trên sa mạc. Và rồi Marylin hát: “There is a river called The River of No Return. Sometimes it’s peaceful and sometimes wild and free!”

***

Marylin vẫn tiếp tục hát.

Cô không còn ngồi một mình nhìn qua khung cửa kính lớn ra ngoài đường. Anh ngồi bên cô, mắt dán vào tờ báo. Cô gái lỡ thì cuối quầy bar lắc ly nước chanh hơi mạnh tay, tiếng đá va vào thành thủy tinh lách cách. Anh chàng quầy bar lúi húi thay đĩa nhạc. Cô biết chắc sẽ là bản “Summertime”. Lần nào anh chàng quầy bar cũng mở bản này mỗi khi anh bước chân vào quán, kể từ cái đêm trời oi bức, quán bị cúp điện mà anh vẫn ở lại, anh uống hết sạch một chai Gin rồi luyên thuyên đủ thứ chuyện với cô gái lỡ thì bên quầy bar.

Anh nhìn chăm chú vào tờ báo, cô có cảm giác như anh không đọc mà chỉ nhìn vào như muốn chụp cả trang báo vào trong óc. Cô vẫn nhìn qua bên kia đường. Nắng chói chang khiến mặt đường như mềm hẳn đi và thẫm lại. Janis Joplin vẫn hát: “Summertime. And the livin’ is easy. Fish are jumpin’. And the cotton is high”.

Cô thấy ruột hơi quặn lên, nắng tưởng như lóa mắt, khi anh đột nhiên đặt tờ báo xuống bàn rồi nói: “Em xóa nó đi, được không?”

Dụi điếu thuốc trắng vào cái ly nước đá còn nguyên, cô rút cái trâm cài đầu ra để mái tóc đổ xuống gáy, vẫn nhìn ra ngoài đường nắng. Đợi cơn quặn đau trôi qua, cô mới nói: “Bao nhiêu tháng qua rồi mà anh vẫn nhắc đến nó”.

Anh cầm tờ báo tiếp tục đọc. Anh cảm như nghe thấy tiếng nín thở trong lồng ngực cô gái lỡ thì phía sau anh, trên cái ghế cao cuối quầy bar. Vẫn không nhấc mắt khỏi trang báo, anh nói khẽ như đang nghĩ: “Anh đã mua điện thoại mới cho em mà em vẫn không thay cái cũ”.

 

***

Một đêm anh về nhà, một căn hộ nhỏ cho thuê, hơi muộn. Mở cửa vào nhà thấy bụng hơi đói, anh bước mấy bước qua căn hộ kế bên. Bên đó có một cô bé du học sinh. Cô ở một mình, chắc là còn mì gói. Có những hôm về sớm anh vẫn mua pizza về cho cô: “Mày ăn đi kẻo thành bộ xương trong suốt”.

Cửa căn hộ không khóa khiến anh hơi giật mình khi gõ lên cánh cửa khép hờ. Anh bước chân vào, phòng sáng lờ mờ, chưa kịp cất tiếng thì thấy cô bé đang bò ra, tóc xoã xuống đất, miệng ói mửa. Chỉ trong chớp mắt anh hiểu ngay cô đang say thuốc, có lẽ cô tự tử. Chỉ kịp nhấc máy gọi cấp cứu, anh kéo cơ thể mềm oặt với hai cánh tay trần lạnh ngắt của cô ra thang máy.

Bệnh viện không chịu nhận bảo hiểm cho các ca tự tử. Anh phải đóng tiền mặt. Cầm điện thoại di động của cô bé ra khỏi cửa bệnh viện, anh gọi vào số cuối cùng của cuộc gọi đến. Người trả lời là một cô gái trẻ nói tiếng Việt giọng ngái ngủ. Trước khi cúp máy, anh nói vớt thêm: “Em báo cho gia đình nhé”.

Anh gặp cô bé lần đầu tiên cũng vào lúc mờ sáng như thế này, khi mới dọn đến khu nhà. Anh đứng đợi taxi phía truớc tòa nhà. Cô bé mặc áo có mũ trùm đầu, quần shorts ngắn cũn, đầu lắc lư nghe nhạc. Bất ngờ cô quay qua hỏi : “Anh mới sang?”. Rồi tự nhiên kéo headphone ra khỏi tai và đưa anh. Đứng trên vỉa hè rộng, đèn đường đã tắt để đón nắng sớm mùa hè, anh nhắm mắt để nghe Linkin Park hát: “I want to heal. I want to feel. Like I’m close to something real. I want to find something I’ve wanted all along. Somewhere I belong”.

 

***

Đêm đã khuya, hai người ngồi uống sinh tố ở ngã năm, trời hơi nóng và lặng gió. Anh không nói gì còn cô lặng yên. Từ lúc cô nói câu cuối cùng với anh, đã 5 tiếng trôi qua. Cô nói mà không nhìn mặt anh, khi đang ngồi khóc trong toilet. Anh nằm trên giường khách sạn, mắt đăm đăm nhìn cái TV treo trên tường. CNN đang chiếu cảnh cháy rừng, máy bay cứu hỏa bay qua bay lại. Rồi anh đứng dậy và nói, giọng bất an: “Mình ra ngoài đi!”.

Xung quanh mọi người uống bia và sinh tố, nói chuyện ì ầm. Quán café bên kia ngã năm mở nhạc to tướng. Các cô phục vụ mặc áo hở vai và lưng, váy ngắn cũn, chạy ra chạy vào. Cô cầm di động trên tay, nó đang đổ chuông mà màn hình vẫn tối. Đã 5 giờ 30 phút trôi qua kể từ lúc anh ném nó vào tường khách sạn.

Có tiếng xe máy ngã. Nhiều khách bên quán café bên kia đường đứng dậy nhìn với ra bùng binh. Anh và cô vẫn ngồi yên trên ghế bố, kê sát vỉa hè, lặng lẽ nhìn chiếc xe máy nhỏ màu trắng bắt đầu bốc cháy. Cô gái chạy xe đã đứng dậy, đi được tới bùng binh rồi ngồi bệt xuống, đôi chân trần đầy máu và rách rưới. Lửa bốc cao dần, vài người dân xung quanh mang cát và bình xịt ra dập lửa. Anh đứng dậy nhìn chăm chú. Lửa tắt dần, khói đen bốc cao, qua tận tượng người cưỡi ngựa giữa bùng binh và lẩn quất qua những ngọn đèn đường. Cô gái chân trần vẫn ngồi thẫn thờ bên mép bùng binh, nước mắt chảy dài làm nhoè trang điểm.

Anh cầm chai bia lạnh, lặng lẽ đứng nhìn. Cô đứng nép sau, tay vịn vào vai anh. Tưởng chừng như rất lâu. Rồi anh quay lại nhìn vào mắt cô hỏi khẽ, giọng hơi khàn đi như vướng điều gì: “Em xóa nó đi, được không?”

 

***

Anh ngồi bệt trước sảnh trung tâm cấp cứu. Ngày mai cô bé sẽ ra viện và về nước. Bố cô bé ngồi cạnh anh, ông còn khá trẻ. Từ hôm ông qua đây, tối nay anh mới quay lại bệnh viện. Cô bé nằm trên giường, mắt đen như nước giếng trên khuôn mặt trắng xanh, nhìn anh lặng lẽ. Đôi vai trần gầy gò nhô lên dưới tấm chăn trắng toát. Trên vai trái là hình xăm con chuồn chuồn ớt đỏ rực như muốn bay lên.

Anh chìa bao thuốc mời ông rồi khum tay bật lửa châm thuốc.

“Cám ơn anh” ông nói. Ngưng lại giây lát để thở khói ra, vừa đứng lên vừa nói tiếp: “Vì đã cứu em nó. Mai tôi đưa nó về nhà”. Hai người lặng im nhìn xe cấp cứu đỗ bên kia đường, đèn đỏ chớp đều đặn. Tự nhiên anh muốn đứng lên, vịn vào vai người đàn ông tóc đã điểm bạc ấy, để nhìn cái đèn xe cấp cứu quay đều đặn mãi trong bóng đêm.

Sương đêm xuống ướt hết vai anh.

***

Ngoài trời vẫn tiếp tục nắng. Một đoàn thanh niên mặc áo đỏ đi bộ qua đường, nhanh và hơi nhốn nháo. Phía sau là một nhóm cảnh sát cơ động cầm lá chắn trong suốt. Những người cảnh sát trẻ măng mặt rất nghiêm trang.

Anh đứng dậy đi qua quầy bar để tính tiền. Cô gái lỡ thì dường như mỉm cười với anh. “Đánh son hơi ẩu” anh nghĩ. Cái đêm mất điện đấy anh đã về nhà cô. Đến tận bây giờ anh vẫn không biết tên và số điện thoại của cô. Chỉ biết rằng có lẽ cô đã từng rất đẹp và mềm mại.

Cô vẫn ngồi hút thuốc nhưng không nhìn ra đường nữa. Cô xem trang báo anh đang đọc. Báo đưa tin một cô gái trẻ tự tử. Thuê khách sạn trong khu phố cổ, đóng cửa ở trong cả ngày, đến nửa đêm mở cửa sổ nhảy từ tầng ba xuống mặt đường. Bức ảnh chụp in trên giấy báo lem nhem, người chết mắt vẫn mở trên khuôn mặt xinh xắn, vai để trần có hình xăm một con chuồn chuồn đang muốn bay lên.

Đám thanh niên áo đỏ đứng dồn lại giữa vỉa hè giữa con đường phía xa bên kia ngã năm. Hình như họ đang hát.

Trong quán nhạc đã chuyển qua John Mayer chơi guitar thùng và hát: “You want love? We’ll make it. Swim in a deep sea”. Anh quay sang cô gái lỡ thì, định nói một câu, rồi thôi. Anh vừa thích vừa sợ cái vẻ đắm đuối ấy của cô, mặc dù mới chỉ có một lần để biết.

***

Anh chở cô chạy qua con đường bên kia ngã năm. Nắng dịu hẳn dưới tán cây um tùm. Cô áp má lên vai anh, khe khẽ hát: The colors of the rainbow, so pretty in the sky. Are also on the faces, of people going by. I see friends shaking hands, sayin’ “how do you do?” They’re really sayin’ “I love you”.

Xe dừng đèn đỏ. Cảnh sát cơ động chạy lên chắn đường để đám người áo đỏ băng qua.

Anh ngước lên nhìn đèn đỏ chuyển qua vàng rồi khẽ tăng ga. Xe hơi nhích lên. Một con chuồn chuồn ớt định đậu xuống tay anh, lại đập cánh bay đi tiếp.

Cô vẫn hát: “And I think to myself, what a wonderful world”

Anh nói khẽ như nói với chính mình: “Em xóa nó đi, được không?”

***

Thức giấc nghe nước xa chảy xiết

1.

Anh rửa tay rất lâu. Nước lạnh trong vắt mơn man hai bàn tay. Căn nhà yên tĩnh trong ánh sáng đèn dây tóc ấm áp. Anh rửa tay và lắng nghe tiếng nước lạnh bình thản chảy lên đôi tay của mình. Từ cửa sổ nhỏ đang mở hé ra bầu trời đen thẫm của mùa đông, gió lạnh lùa vào khe khẽ. Nhắm mắt hít sâu làn gió lạnh trong lành để xua bớt mùi hóa chất của bình sơn còn phảng phất, anh lau khô bàn tay rồi quay trở lại cái ghế xô pha màu ghi sáng. Từ đây anh ngắm nhìn mô hình tàu ngầm hạt nhân Kursk mà anh vừa phun xong lớp sơn cuối cùng vẫn còn để trên sàn nhà.

Lần sơn cuối kéo dài hơn anh dự tính. Từ lúc cô ngáp dài, vặn mình đứng lên như một con báo nhỏ, rồi ôm gối đi qua phòng ngủ, có lẽ 4 tiếng đồng hồ đã trôi qua. Đêm đã dần về sáng. Chừng như đói bụng, anh đi ra bếp định nấu mỳ, rồi lại đổi ý, cắm điện vào bình pha cà phê.

Hai tuần trước sếp gọi anh lên phòng vào cuối giờ chiều. Sếp đang đi qua tuổi trung niên. Khuôn mặt già hẳn đi so với thân hình cao lớn vạm vỡ đang có dấu hiệu chảy ra dưới sức nặng thời gian. Sếp đang uống bia, thẳng từ chai lạnh. Chiều nào sếp cũng uống bia ngay tại bàn làm việc. Không bạn bè, không đồ nhậu.

Anh vừa ngồi xuống sếp đã nói, giọng hơi khác: “Em chuyển qua chế độ bán thời gian được không?”. Anh nhìn bàn tay sếp đang cầm chai bia đã uống vơi hơn nửa rồi nói như không cần suy nghĩ: “Em nghỉ luôn anh ạ! Tuần sau là hết tháng em xin nghỉ luôn. Anh không phải băn khoăn gì đâu”. Sếp hình như thở hơi khẽ, quay qua nói giọng như thường ngày: “Mày lấy bia mà uống, anh sẽ bảo nhân sự thêm một tháng lương cho mày”.

Anh mở chai bia vừa cười vừa nói: “Thưởng nghỉ việc hả anh?”. Rồi cụng chai với sếp.

Một nửa số tiền thưởng nghỉ việc, anh dùng để mua cái tàu ngầm nguyên tử Kursk, một chục lọ sơn các loại kèm theo một cái bơm phun sơn. Tuần đầu tiên nghỉ việc ở nhà cả ngày anh loay hoay với con tàu, máy bơm, kim phun và mấy lọ sơn. Lúc chiều cô về muộn nên mua pizza về ăn. Gác một chân dài thẳng tắp như không có đầu gối lên cái bàn kính, tay cầm miếng pizza, hơi tựa vai vào anh, cô chăm chú xem TV. Dường như rất lâu cô mới nói: “Từ hôm có tàu ngầm, anh như con cá vàng trong coóng nước, bơi loanh quanh cả ngày, thỉnh thoảng thả bong bóng khí, còn thì lặng im”.

Anh hơi sững người khi cô nói. Suốt một tuần qua anh quên hẳn rằng mình có thể phát âm và cần phải nói chuyện với cô. Anh yên lặng cứ như cả tuần vừa rồi anh lặn cùng tàu ngầm dưới nước sâu, chỉ cần mở miệng ra là tất cả chìm đắm.

Bình cà phê bắt đầu tỏa mùi. Anh đứng dậy tắt đèn trần nhà và bật đèn cây ở góc nhà. Tiện tay anh bật bộ dàn hifi và mở ngăn kéo đĩa hát. Lưỡng lự một lúc giữa Joe Cocker và Laura Pausini, anh mở Joe. Nhón chân bước qua phòng ngủ, cô đã ngủ say, tay cầm điện thoại đưa về phía cái TV nhỏ phía chân giường.

Tàu ngầm Kursk như lùi xa hẳn ra dưới ánh đèn yếu ớt. Giọng Joe Cocker gằn và khàn hơn khi hát Everybody Hurts dưới gió lạnh nhè nhẹ thổi qua khung cửa nhỏ chưa khép. Ngồi mơ màng nhấp ly cà phê nóng trên ghế xô pha êm ái , bỗng dưng anh như nghe thấy có tiếng chuông điện thoại từ xa xôi, yếu ớt nhưng kiên nhẫn. Chắc điện thoại nhà hàng xóm, anh nghĩ vậy, đứng dậy đi ra đóng cửa sổ thì nhìn thấy điện thoại di động của mình đang nhấp nháy. Màn hình không hiện số, có lẽ người gọi giấu số. Ngập ngừng mấy giây, anh bấm nút nghe rồi đưa máy lên tai.

Đầu dây bên kia là tiếng khóc nức nở của một cô gái. Anh lặng yên tiếp tục lắng nghe. Cô gái nức nở khóc rồi cúp máy. Tiếng khóc rất quen. Hơi trầm, hơi chậm rãi và ẩn chứa hơi thở đằng sau. Anh cầm điện thoại trên tay, đứng nhìn tàu ngầm Kursk màu đen. Rồi tắt đèn và bước qua phòng ngủ.

***

Anh thức giấc, muộn hơn bình thường. Cô đang thay đồ đi làm. Anh nằm yên trên giường lặng lẽ nhìn cô thử từng cái áo trước gương. Chừng như nhận ra anh đang ngắm mình từ phía sau, cô lùi lại, nhìn anh qua gương như hỏi. Anh hơi gật đầu với cái áo len mỏng màu xanh hở cổ cô đang mặc.

Cô đã làm bữa sáng để trên bàn. Anh tắm rất nhanh rồi ngồi vào bàn ăn. Anh đói như cả tuần qua chỉ uống nước. Cô ngồi bên cạnh uống cà phê. Anh ăn nốt miếng bánh mỳ phết bơ mứt, quay qua cô định hỏi hôm nay cô có thuyết trình hay sao mà chọn áo kỹ. Nhìn qua thấy mắt cô đỏ hoe, anh tiếp tục im lặng. Nhấp thêm ngụm cà phê nhỏ, hơi hắng giọng cô nói: đêm qua em mơ thấy anh và em đi vào thung lũng màu xanh trong tiếng sáo du dương. Anh đang nắm tay em đi qua bãi cỏ thì đột nhiên tất cả biến thành hẻm núi khô lạnh, tiếng sáo trở thành tiếng kèn lạnh giá. Thế rồi mặt đất mở ra để lộ một khúc sông ngầm nước chảy xiết. Anh rơi tuột vào dòng nước xiết. Em cầm điện thoại gọi cứu hộ, họ cứ hỏi em mà em không nói được gì, chỉ khóc. Sáng dậy nước mắt còn ướt gối.

Anh đứng rửa đĩa ăn. Cô xỏ giày rồi bước ra cửa. Ngập ngừng một lúc cô quay lại hỏi: hôm nay anh đã ra đường chưa. Anh trả lời mà không quay lại: “Anh mang cái bơm phun sơn đi bán, xong việc rồi”.

***

Anh kẹp cái hộp máy bơm trong tay và đi bộ vào trung tâm. Cửa hàng bán đồ chơi mô hình là căn nhà nhỏ sạch sẽ nằm trong hẻm của con phố lớn, khuất sau một siêu thị điện máy. Chị bán hàng cũng là chủ cửa hàng. Ít khi chị ngồi trông hàng mà ngồi tán chuyện bên hàng xóm. Có khách mới lật đật chạy về mở cửa. Ở đây người ta mua bán cả đồ cũ.

Cửa hàng đang có khách. Khách mua mô hình thường xem đồ rất lâu. Anh đứng gần cửa, hút thuốc, mắt nhìn mô hình chiếc trực thăng trên giá sát đường vào. Máy bay chuồn chuồn, anh nghĩ đến cách dùng từ của trẻ con và thoáng mỉm cười.

Những con chuồn chuồn cặp đôi với nhau rồi giao phối trong lúc bay. Những đôi chuồn chuồn bay cà giật trong không khí, thỉnh thoảng xà sát mặt hồ, đập hai cái đuôi đang dính vào nhau xuống nước.

Anh đã chia tay Giang sau cái lần anh rủ Giang đi chơi ở một khu nghỉ dưỡng trên núi. Anh đi với Giang vì Quyên. Còn Giang đi với anh vì Giang. Mãi sau này anh mới ngờ ngợ nhận ra điều ấy.

Giang ngồi cạnh anh trên cái ghế băng gỗ sát bờ hồ, hơi so đôi vai nhỏ nhắn, vươn cổ nhìn bầy chuồn chuồn đang giao phối. Bóng dãy núi sau lưng hai người như làm xẫm thêm làn nước hồ rêu xanh màu lục tối. Anh với Giang đến khu nghỉ này lúc chiều muộn. Giang muốn ra hồ ngồi xem trời tối.

Anh thấy con chuồn chuồn ớt không, Giang chỉ tay. Con chuồn chuồn ớt bé nhỏ, bay một mình, vừa tự do vừa đơn độc, chấp chới giữa mặt nước thẫm đen và những tia nắng cuối ngày.

Lúc đi bộ ngược lên, qua sườn đồi để quay lại khu nhà hàng, Giang nắm tay anh lần đầu tiên. Cô hơi nép vào anh, nói chầm chậm, giọng nói như có hơi thở nhẹ đằng sau. Cô cô nói cô nhớ Quyên và bắt đầu thấy lạnh. Trong giây lát giọng nói hơi chậm rãi và ẩn chứa hơi thở đằng sau của Giang làm anh nhớ đến Mi.

Nếu Giang không nhỏ bé, hẳn anh tưởng như Mi đang đi với anh.

Nghĩ đến đây anh hơi sững người. Giọng khóc nức nở trên điện thoại đêm qua, chắc chắn là Mi.

Anh quay vào quầy tính tiền, đưa hộp máy bơm và giải thích ngắn gọn tình trạng của máy và giá mình muốn cửa hàng  bán hộ. “Tôi sẽ quay lại sau” – anh nói nhanh trước khi đi.

2.

Anh gặp Giang lần đầu tiên quãng hơn ba năm trước, khi đến căn hộ của Quyên vào sáng sớm. Quyên đã tốt nghiệp và bắt đầu kinh doanh. Cô mở một xưởng nhỏ làm những lọ gốm đựng gia vị, hoa văn vẽ tay đơn chiếc. Cô bán sản phẩm của mình cho những nhà hàng sang trọng. ‘Em đã kết thúc thời kỳ tiêu tiền tài trợ của bố mẹ để chuyển sang tiêu tiền đầu tư từ gia đình’, Quyên thông báo kế hoạch kinh doanh của mình bằng cách hét vào tai anh khi đã ngà ngà say ở một cái bar chơi nhạc rock rất ồn ào. Xưởng của cô mở bằng tiền của bố mẹ. Đây là lý do cô vẫn tiếp tục sống ở thành phố này. Anh hay qua xưởng cô để giúp cô cải thiện quy trình sản xuất và trả lời cô những câu hỏi ngô nghê về kinh doanh.

Quyên đang tắm, người mở cửa cho anh là một cô gái trẻ quấn tạm cái chăn. Cô nhón đôi chân trần mảnh mai chạy trở về cái đệm trải ga trắng kê thẳng trên sàn nhà. “Anh đóng cửa giúp em” – cô chui vào chăn, thò đôi vai nhỏ nhắn và một cái đầu xinh xắn ra, mở to mắt và nói với anh như vậy. Quan sát anh thêm một lúc, cô nói thêm: “Tên em là Giang, năm nay em 19 tuổi”. Rồi chui đầu vào chăn ngủ tiếp.

Giang học năm đầu đại học. Cô đến lớp buổi sáng và buổi chiều cô đến xưởng với Quyên. Cô cứ loanh quanh ở xưởng, lúc học bài, lúc giúp Quyên vẽ những hoa văn mới. Thỉnh thoảng cô nhắn tin cho anh:” Qua đây uống cà phê với em, Quyên bận quá, em không có ai để nói chuyện”.

Anh với Giang hay ngồi ở quán cà phê nhỏ gần xưởng của Quyên. Bàn ghế trong quán bằng gỗ mộc, giống như tự đóng lấy, bé nhỏ và rất thấp. Tường xung quanh quán treo ảnh các nhóm du kích cánh tả và thủ lĩnh của họ. Tất cả đều là ảnh đen trắng. Quán hay mở jazz fusion các buổi chiều, âm lượng rất tiết chế.

Giang và anh thường ngồi ở cái bàn kê sát cửa sổ.  Ngồi quay mặt ra đường. Giống hai người ngồi ở khoang lái tàu ngầm, mọi thứ xung quanh bé tí và cố định, duy có khung cửa đằng trước là mở ra đại dương sống động.

Giang bảo: “Cái tàu ngầm này bé tí, lại không có kính tiềm vọng, nếu mà có, ngồi đây cũng thấy Quyên đang làm gì sau núi san hô trắng phía bên kia”. Núi san hô ngầm ấy là dãy nhà hàng ở bên kia phố.

Một chiều Giang hỏi: “Tiền anh trả cà phê cho em cộng lại mua được cái gì rồi?”. Anh chưa kịp trả lời thì Giang lại nói: “Em mua quà cho anh!”.

Đấy là một cái móc khóa bằng nhựa trong, hình một con chuồn chuồn ớt rất tinh xảo. Mắt trong veo, thân hình mảnh mai đỏ chót, đôi cánh mỏng giang rộng chấp chới. Anh đặt con chuồn chuồn lên lòng bàn tay trái, đứng dậy đưa ra khỏi cửa sổ. Trời đang mưa, chẳng mấy chốc con chuồn chuồn đã ướt nhưng vẫn giang cánh như muốn bay lên trong mưa.

Tự nhiên anh nhớ đến Mi. Nhớ da diết. Anh cố gắng không nhớ đến Mi suốt hai năm nay. Lúc nào anh cũng mong Mi hạnh phúc và cố gắng quên Mi. Nhưng mỗi khi trời mưa anh lại bất giác nhớ đến Mi.

Mi thích ngồi cạnh anh ở một quán cà phê sân thượng, nhìn ra hồ. Mi thấy bình yên khi ở bên cạnh anh. Anh cảm thấy sự bình yên ấy. Có lẽ chỉ cần một lời nói sẽ làm xao động sự tĩnh lặng trong vắt của bình yên. Sau này anh dằn vặt mình hàng ngàn lần chỉ vì không dám nói ra bởi sợ mất một phút bình yên lúc ở bên Mi, để rồi cuộc đời anh không còn bình yên khi không còn có Mi ở bên nữa.

Anh nắm bàn tay, giữ chặt con chuồn chuồn ớt như sợ bay mất, rồi ngồi xuống. Giang nhìn anh hơi lo lắng. Cô lấy thìa từ ly cà phê đá đập đập vào bàn tay anh như đánh thức.

Bất ngờ cô hỏi: “Bọn em cưới nhau anh có đến không?”.

3.

Anh ngồi trong một căn phòng khá rộng và vuông chằn chặn. Các góc phòng sắc nét và đường giao nhau giữa các bức tường mỏng dính và thẳng tắp. Sàn và trần nhà có màu sắc và vật liệu không khác gì bốn bức tường xung quanh. Phòng rất sáng, thứ ánh sáng trắng lạnh ngắt. Không biết nguồn sáng đặt ở chỗ nào nhưng có vẻ như trong phòng không có sấp bóng. Ánh sáng thứ cấp? Vô ảnh đăng? Anh cứ hỏi mãi để quên cái nhiệt độ ngày càng lạnh của căn phòng. Cái lạnh làm anh khó chịu. Nó khiến anh đói, mồ hôi rịn ra hai bàn chân. Và anh rất mắc tiểu.

Anh ngồi ngay ngắn trước một cái bàn gỗ vuông rộng lớn. Thái dương, gáy, đỉnh đầu và hai cổ tay anh được đính các điện cực, dây dẫn có vỏ trong suốt nối vào một bộ xử lý và chuyển đổi rồi từ đó tín hiệu được nối vào một màn hình nhỏ. Màn hình quay về phía bên kia bàn nhưng anh biết chắc màn hình chỉ hiện hai trạng thái: ‘nói thật’ hoặc ‘dối trá’.

Ngồi bên kia bàn là một điều tra viên trẻ tuổi. Anh này ngồi chăm chú vẽ cái gì đó bằng bút chì lên giấy trắng.

Căn phòng yên tĩnh đến mức anh chỉ nghe thấy tiếng bút chì chạy trên mặt giấy và tiếng tim mình đập. Nhiệt độ có vẻ như đang giảm xuống, mồ hôi tay bắt đầu ướt lòng bàn tay. Anh đưa mắt nhìn những sợi dây điện trong suốt, rồi lại chuyển qua khuôn mặt thanh tú ẩn chứa sức mạnh của thép mềm.

Đột nhiên anh cảm giác căn phòng như đang chìm xuống. Anh nín thở, nhắm mắt, cố gắng cảm nhận. Mở mắt ra, rồi nhắm lại lần nữa. Anh cảm giác như tim mình ngừng đập khi mở mắt ra. Ánh sáng căn phòng đang đổi qua màu xanh trong suốt và tối dần. Các bức tường, trần nhà, sàn nhà cũng bắt đầu trở nên trong suốt và xanh tối. Tường và trần nhà bắt đầu kêu răng rắc như bị sức ép khủng khiếp từ bên ngoài.

Người điều tra viên vẫn chăm chú vào bản vẽ. Căn phòng đã chuyển thành màu xanh trong suốt, các bức tường trong suốt, trần và sàn nhà trong suốt. Căn phòng đã biến thành một hộp thủy tinh khổng lồ đang chìm dần xuống đáy biển đang dần tối.

Căn phòng không ngừng vặn mình kêu răng rắc dưới sức ép của nước. Ánh sáng tối dần. Nhiệt độ giảm liên tục. Nỗi sợ hãi tràn ngập tâm trí anh.

Màn hình bắt đầu phát ra những tiếng bíp bíp thong thả và đều đặn. Anh nhớ đến ông sếp. Không hiểu sao lúc này anh nghĩ đến sếp. Sếp lúc nào cũng nói: “Làm dự án lớn, càng làm càng đuối. Ở bước cuối cùng, nếu bước vượt lên được thì thành doanh nhân thành đạt, bước hụt chân thì thành thằng lừa đảo”. Dự án của sếp kẹt nặng về tiền. Sếp bị dồn vào thế chết. Nửa đêm sếp gọi anh ra nhà hàng. Sếp đã hơi xỉn, tay cầm chai bia lạnh, nói như quát: “Ông tao là cách mạng, bố tao là cách mạng, tao không sợ”.

Người điều tra viên đột ngột dừng vẽ. Cầm tờ giấy giơ về phía anh. Bức tranh vẽ một con mèo bị trói chân dìm vào trong nước. Miệng điều tra viên mím chặt nhưng anh nghe thấy tiếng quát dội vào màng nhĩ: “Sợ không?”

Tiếng sếp vang lên trong đầu anh: “Tao không sợ!”.

Cái màn hình kêu bíp một tiếng rất to rồi căn phòng đột ngột yên tĩnh. Ánh sáng trở lại bình thường. Căn phòng hết trong suốt. Anh thấy ấm áp trở lại.

4.

Điều tra viên bây giờ là một phụ nữ trẻ khá đẹp. Khuôn mặt bầu bĩnh bao phủ bởi mái tóc bồng bềnh. Bộ quần áo giản gị và thanh lịch không giấu hết được những đường cong gợi cảm. Cô đặt tờ giấy trắng khổ lớn lên bàn, tần ngần nhìn anh rồi lại nhìn tờ giấy. Cô bất ngờ rút ra từ đâu đó một mũi tên lớn bằng thép, có trục xoay ở chính giữa, giống kim la bàn. Đứng dậy, hơi vươn mình về phía anh, cô rút hai dây điện trong suốt ra khỏi monitor để cắm vào trục mũi tên. Kiểm tra kỹ các kết nối, có vẻ yên tâm, cô khép đôi mắt mơ màng rồi ngồi xuống, châm một điếu thuốc có gắn thêm miếng píp lọc khói bằng nhựa trong màu trắng đục.

Miếng nhựa trắng đục làm anh hơi khó thở. Một chiếc dép bằng nhựa trắng như vậy đã giết chết Cam.

Ba của Quyên đột nhiên lên thăm Quyên vào sáng sớm. Mười lăm phút sau khi vào căn hộ của Quyên, ông đột quỵ. Mẹ của Quyên săn lùng Giang suốt một tháng sau đó. Anh không dám để Giang ra ngoài một mình. Cho đến hôm anh bất ngờ bị đánh bằng tuýp nước khi đang đi cùng Giang xuống hầm gửi xe. Tiếng hét của Giang đã cứu được hai người. Anh bị vỡ gò má, phải phẫu thuật.

Cam tìm được người đánh anh bằng tuýp nước. Ở phiên tòa Cam khai: “Con biết nhà nó ở trong làng. Sáng hôm ấy con đi học, gây sự với đàn em nó. Buổi trưa nó chặn con ở cổng trường, bắt phạt vì làm mất giá em nó giữa sân trường. Hẹn chiều phải mang tiền đến nhà nó. Con đến nhà nó đúng hẹn, cầm theo cặp sách, nó đang ngồi xổm dưới đất, thấy con bước vào thì đứng dậy. Con rút dao trong cặp ra chém vào đầu nó. Nó đưa cánh tay lên đỡ. Con thấy cánh tay nó bị dao chém đứt gập lại. Con vứt dao quay ra. Đàn em nó đứng xung quanh không đứa nào nhúc nhích”.

Cam vào tù ba tháng thì ốm, được đưa đi khám, thằng y tá đóng cửa phòng, bắt Cam cởi áo, quỳ xuống đất rồi đá vào cổ. Nó đi dép nhựa trong màu trắng đục. Một tuần sau Cam chết. Ở phiên tòa xử thằng y tá, anh nhìn thấy đôi dép ấy.

Nữ điều tra viên cầm thuốc bằng tay trái. Tay phải bắt đầu lựa màu sáp. Khói thuốc chậm rãi bay lên trong không gian tĩnh mịch mà lạnh lẽo như quánh lại. Được chừng nửa điếu thuốc cô vứt nó xuống sàn nhà rồi bắt đầu vẽ lên giấy trắng.

Anh nhìn bàn tay trắng trẻo cầm màu sáp di trên tờ giấy. Rồi lại nhìn cái cổ trắng thanh tú của người điều tra viên.

Ra khỏi phiên tòa xử Cam thì mẹ Quyên đến thẳng chỗ anh lấy xe: “Quyên muốn gặp con”. Anh hơi bất ngờ vì cách xưng hô.

Quyên nằm trong bệnh viện. Mặt xanh rớt, cơ thể cao ráo và tràn đầy sức sống nay như bộ xương. Quyên cắt tay trong bồn tắm nước nóng. Mẹ Quyên phát hiện kịp.

Anh ở bên Quyên hai tuần. Tiễn Quyên ra sân bay, trước khi vào phòng đợi, Quyên ôm chặt anh rồi hôn lên môi anh rất lâu: “Anh chuyển cho Giang đúng như thế, em không còn là Quyên của Giang, và cả của anh nữa”.

Anh hẹn gặp Giang. Cô nói muốn gặp anh ở một nơi xa vắng và cách biệt. Anh đã chọn một khu nghỉ dưỡng ở trên núi. Đêm ấy anh đã ngủ với Giang. Dưới lớp chăn mỏng, lần đầu tiên Giang gần như im lặng, chỉ có hơi thở gấp gáp và khuôn ngực nhỏ nhấp nhô như cánh hải âu. Có những lúc anh tưởng như mình đang ngủ với một hoàng tử Trung Hoa mảnh mai thanh tú. Lần thứ hai Giang gào thét và cào cấu anh như một con thú nhỏ điên dại. Trong tiếng gào thét rên rỉ ấy, anh nghe thấy hơi thở chầm chậm và nồng nàn như của Mi. Sáng hôm sau khi thức giấc, anh thấy Giang đã mặc quần áo sẵn sàng, ngồi hút thuốc đợi anh dậy. “Em đợi anh dậy để bảo anh em xin lại cái này” – Giang nói rồi xoè tay về phía anh. Trên bàn tay nhỏ nhắn của cô là con chuồn chuồn ớt.

Căn phòng vẫn yên tĩnh và lạnh lẽo. Anh có cảm giác các bức tường đã biến thành thép không gỉ. Anh nhìn bàn tay cầm sáp thanh tú rồi nhìn mũi tên. Anh hẫng người khi nhận ra đầu mũi tên đã được bọc bằng một trái tim pha lê chứa đầy máu.

5.

Mùa hè năm ngoái cô nhận một dự án lớn. Anh đi làm về thấy cô đang dọn phòng ngủ phụ vốn bỏ không. Lắp máy tính, máy in, máy photocopy nhỏ và một cái đệm kê thẳng lên sàn nhà. “Em thuê một cô sinh viên đến làm giúp. Cô ấy nghỉ hè nên sẽ ở luôn đây hai tuần” – Cô giải thích ngắn gọn như vậy.

Cô sinh viên trẻ đến sau bữa tối. Anh ra mở cửa và nín thở khi cô hiện ra trên ngưỡng cửa. Cô mặc một chiếc váy jeans ngắn, tay kéo một chiếc túi nhỏ kiểu du lịch. Cô nói: “Chào anh, em là Giang, em gần 22 tuổi”. Rồi như để giải thích thêm, cô chỉ vào cái túi du lịch nhỏ có bánh xe: “Tất cả đồ đạc của em ở đây”.

Giang dậy rất sớm mỗi buổi sáng. Khi anh bước ra khỏi buồng tắm thì cô đã ăn sáng xong và đang ngồi uống cà phê. Khi anh đi làm về luôn thấy Giang đang đóng bìa tập tài liệu cuối cùng rồi xếp vào góc phòng khách.

Giang ăn tối ở ngoài rồi về thẳng phòng mình. Thi thoảng Giang ra phòng khách nơi anh và cô đang gối đầu vào lòng nhau đọc sách để xin phép dùng nhờ điện thoại cố định hoặc pha một tách trà nóng.

Buổi sáng cuối cùng trước khi kết thúc công việc, Goang nói với anh trước khi anh mở cửa đi làm: “Hình như tòa nhà này xây trên một dòng sông ngầm, đêm nào em cũng nghe  nước chảy”.

6.

Nữ điều tra viên vẫn cặm cụi vẽ. Quả tim thủy tinh đã đầy máu và bắt đầu sáng rực lên. Anh thấy cảm giác giá lạnh bắt đầu xâm nhập cơ thể. Anh bỗng rùng mình nhận ra những sợi dây điện nối cổ tay anh với mũi tên lại chính là dây truyền máu. Mất máu nên cơ thể bắt đầu thấy rét.

Điều tra viên châm thêm một điếu thuốc. Cái pip nhựa được ngậm hờ hững trên đôi môi đầy đặn lại làm anh bất an. Căn phòng đã biến thành hộp kín bằng thép từ khi nào. Có vẻ như nó đang chìm xuống một lần nữa. Tiếng các tấm thép vặn mình dưới sức ép của nước như xiết vào tai anh. Nỗi lo sợ tràn ngập vào phổi anh như muốn làm anh chết ngạt.

Điều tra viên đột ngột nhìn anh, miệng hơi mỉm cười nhưng anh nghe thấy tiếng phụ nữ ấm áp ra lệnh: “Đứng dậy!”. Anh đứng dậy, nhìn vào tờ giấy. Bốn góc là bốn gương mặt phụ nữ thân quen. Màn hình monitor bắt đầu phát tín hiệu tít tít. Căn phòng thép kêu răng rắc. Anh nghe thấy tiếng nước sục sôi xung quanh. Cả tiếng thét tuyệt vọng của ai đó ở căn phòng nào đó đang bị nước xé tan vỏ thép.

Điều tra viên đặt mũi tên vào giữa bốn khuôn mặt. Vỏ thép của căn phòng bị uốn cong rít lên ghê rợn tưởng chừng như sắp bị xé toang dưới chân anh. Điều tra viên ngước mắt nhìn anh như hỏi: “Ai?”.

Mũi tên đột ngột quay về hướng khuôn mặt đầy đặn có đôi mắt to buồn bã. Đó là M. Màn hình monitor kêu bíp một tiếng dứt khoát rồi dừng lại. Tất cả trở nên yên lặng.

Anh ngồi trên ghế đá kê trước khu mộ nhà giàu phía cuối nghĩa trang. Chiều đầu thu nắng vẫn còn gắt nhưng gió hanh khô đã bắt đầu thổi qua rặng phi lao. Không hiểu sao cái nghĩa trang này trồng nhiều phi lao đến thế. Anh hút thuốc và đợi Mi.

Mi nhờ anh đưa đến nghĩa trang này để thăm mộ ông. Ba ngày liên tiếp, chiều nào Mi cũng đi cà phê với anh. Hôm nay Mi đổi ý muốn: “Anh đưa em đi thăm mộ ông”.

Anh hút thuốc và nhìn những ngôi mộ lớn làm bằng đá cẩm thạch đen bóng khéo léo phô trương sự giàu sang của người đã khuất. Mi đang cắm hoa phía xa. Từ đây anh vẫn nhận ra cái gáy xinh xắn của cô.

Năm phút trước cô đã hôn anh trên cái ghế đá này. Mạnh mẽ, đột ngột và nồng nàn. Cuối cùng, sau bao nhiêu chờ đợi, coi như em đã tỏ tình với anh một-lần-nhé.

Một tháng sau Mi đám cưới. Từ đấy anh không gặp lại Mi dù lúc nào anh cũng mong cô hạnh phúc.

Anh thở một hơi dài rồi ngồi xuống. Nữ điều tra viên đột ngột đứng lên, cầm mũi tên đâm mạnh vào cổ tay anh. Cảm giác đau buốt xối lên tận óc. Máu từ quả tim pha lê vỡ chảy lênh láng mặt bàn trộn lẫn máu chảy ra từ cổ tay anh.

Tiếng la hét hỗn loạn vẫn vọng đến từ xa lắm, căn phòng phép hình như đang nổi lên mặt nước rất nhanh. Cảm giác buốt giá của cái chết chạy như chuột rút từ những ngón chân, qua đùi, qua bụng, băng qua lồng ngực làm anh tê cứng.

Sàn thép dưới chân anh bị nước xé toang, nước biển tràn vào cùng một tiếng ục trầm đục. Trong nháy mắt cơ thể anh đắm chìm trong nước biển ấm áp. Anh thiếp đi, như chú cá heo ngủ giấc ngủ ngắn chỉ vài giây trên mặt nước, tiếng khóc … trên điện thoại làm anh đạp mạnh chân ngoi lên mặt nước rồi thức giấc.

Thức giấc, bầu trời ngoài cửa sổ vẫn tối, đèn ngủ trong phòng vẫn chưa tắt, cô nằm co quắp cạnh anh, tay cầm điện thoại, làn mi dày ướt đẫm như đang khóc.

Anh trở mình định ngủ tiếp thì nghe thấy tiếng nước chảy xiết từ rất xa, như có con sông ngầm đang ào ạt chảy dưới bao nhiêu tầng đất sâu trong lòng thành phố.

7.

Căn phòng tràn ngập tiếng vĩ cầm của Anne-Sophie Mutter. Anh thích nghe Mutter vì tiếng đàn của cô làm dịu những sợi dây thần kinh mẫn cảm. Còn cô mỗi lần nghe Mutter lại thấy mình trùng bớt bao nhiêu căng thẳng dồn nén của công việc. Hai người đồng ý sẽ cùng nhau nghe Mutter sáng Chủ Nhật mỗi tuần.

Cô ngồi bệt trên sàn nhà với mớ giấy ráp và con tàu ngầm Kursk đang nằm phơi bụng. Cô phát hiện lớp sơn bụng tàu bị rạn nứt, khi đang lau bụi cái loa Kef kê sát giá đỡ chiếc tàu ngầm. Cô tin chắc anh đã sơn lớp lót không kỹ, cộng với trời chuyển qua hanh khô khi sơn còn chưa khô hết. Anh không phản đối khi cô nói sẽ tự sơn lại bụng con tàu.

Có tiếng chuông cửa. Cô nói: “Em đặt mua máy phun sơn. Máy cũ dùng rồi. Chắc họ mang tới. Anh ra nhận và trả tiền hộ em”.

Anh mở cửa, nhận máy phun sơn rồi trả tiền. Nhìn vỏ hộp, anh biết chắc đây là cái bơm phun sơn mình bán đi hôm trước.

Giai điệu Meditation từ cây vĩ cầm của Mutter tràn ngập không gian. Anh vẫn đứng ở cửa, vỏ hộp đã mở ra, trên máy bơm ai đó đánh rơi vào đấy xác một con chuồn chuồn khô khốc.

Tiếng vĩ cầm ve vuốt trí óc anh rồi đột nhiên như biến thành một bàn tay mềm mại dịu êm luồn vào trong sâu thẳm bóp nghẹt tâm can.

Bất giác anh như muốn thức giấc thật nhanh để nghe nước xa chảy xiết.

***

Mùa Xa Xứ

(Xin click vào đây để đọc tiếp!)

Advertisements

About Blog của 5xu

Một con sông sắp cạn dòng
Bài này đã được đăng trong gái và được gắn thẻ , , , , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

18 Responses to Em xóa nó đi, được không?

  1. cf sua nói:

    Cứ cái gì dính tới gái là mềm mại quá mềm mại không đừng được!

    mà anh xu lại thèm cháo trắng, ngã năm à? he he

  2. L'amant nói:

    Cf sữa : mềm mại vừa thôi em ạ. Mềm quá hóa mềm oặt giống Lương Mạnh Hải thì chán lắm. Hihihi

  3. cf sua nói:

    có phải em nói mình đâu hí hí

  4. Anh nói:

    Chú ơi, entry buồn vđ, đã thế cháu đọc chẳng hiểu gì cả :”>

  5. Goldmund nói:

    ôi, fan của Raymond Carver

  6. Mộng Mỵ nói:

    em làm ơn im đi, có được không? 😀

  7. Nồi hơi nói:

    mình ko hiểu cho lắm ~

  8. Yêu Xu nói:

    Anh khẽ nói như nói với chính mình “Em xóa nó đi, được không?”!!!…

  9. Pony nói:

    Số điện thoại của bồ cũ!

  10. cobedethuong nói:

    xóa hay phá vây 😀

  11. Blog của 5xu nói:

    Các em vừa nhắm mắt vừa đọc entry này, được không?

  12. xe tải nói:

    Câu chuyện cứ như miêu tả lại vậy ^^ Nhưng sao buồn quá thế

  13. Thổ Quan nói:

    M.M. sao lại hát “Dòng sông không trở lại” thế kia? ;))

  14. Thaoanh nói:

    Chao bac Xu.
    Tinh co co ban cu gui cho duong link toi blog cua bac, dem ve doc ngau nghien may bai, tu nhien em cung thay tam hon nhu chung xuong. Hay la em chon toan bai buon de doc.
    Thoi thi cung la vun dap them cho tam hon nhe nhang trong luc cuoc song khac nghiet dang giet dan mon con nguoi ta.
    Hi vong se gap lai bac trong thoi gian som.

  15. Hay ! Thắc mắc mỗi một chỗ là ba câu văn thì có 2 từ xanh ngắt và 3 chữ ngắt lolz.

  16. GM nói:

    Xu đểu nhỉ, lâu lâu giật bài cũ lên

  17. WordPress là đồ xịn mà, nó có đủ các tính năng để mình lăng xê bài viết, nhất là bài cũ. Tội gì mà không dùng tính năng hay thế hehehe.

Đã đóng bình luận.