Em xóa nó đi, được không?

Cô chạy xe qua quảng trường lúc quá trưa nắng như đổ lửa. Các ô cỏ xanh khổng lồ bên đường không làm dịu được nắng mắt vàng sau cặp kính râm. Hơi nóng ở khắp nơi, khô khốc, tưởng chừng như chỉ kéo ga thêm một chút thì cả cô và xe sẽ bốc hơi thẳng vào bầu trời xanh ngắt không một gợn mây.

Băng qua quảng trường chỉ chừng nửa dặm là quán café rộng lớn mái tre xanh ngắt giữa khuôn viên khu nhà Pháp. Quán bật máy lạnh lạnh ngắt dù chẳng có mấy khách ngồi.

Vào cái lúc quá trưa thế này chỉ có cô, anh chàng quầy bar và một cô gái lỡ thì đẹp một cách khó chịu dù nhan sắc đã tàn theo thời gian ngồi trên cái ghế cuối quầy bar.

Anh chàng quầy bar nhìn cô như hỏi, cô cúp mắt nhẹ như trả lời. Tiếng nhạc cũ kỹ bắt đầu cất lên khe khẽ như mạch suối ngầm của ốc đảo trên sa mạc. Và rồi Marylin hát: “There is a river called The River of No Return. Sometimes it’s peaceful and sometimes wild and free!”

***

Marylin vẫn tiếp tục hát.

Cô không còn ngồi một mình nhìn qua khung cửa kính lớn ra ngoài đường. Anh ngồi bên cô, mắt dán vào tờ báo. Cô gái lỡ thì cuối quầy bar lắc ly nước chanh hơi mạnh tay, tiếng đá va vào thành thủy tinh lách cách. Anh chàng quầy bar lúi húi thay đĩa nhạc. Cô biết chắc sẽ là bản “Summertime”. Lần nào anh chàng quầy bar cũng mở bản này mỗi khi anh bước chân vào quán, kể từ cái đêm trời oi bức, quán bị cúp điện mà anh vẫn ở lại, anh uống hết sạch một chai Gin rồi luyên thuyên đủ thứ chuyện với cô gái lỡ thì bên quầy bar.

Anh nhìn chăm chú vào tờ báo, cô có cảm giác như anh không đọc mà chỉ nhìn vào như muốn chụp cả trang báo vào trong óc. Cô vẫn nhìn qua bên kia đường. Nắng chói chang khiến mặt đường như mềm hẳn đi và thẫm lại. Janis Joplin vẫn hát: “Summertime. And the livin’ is easy. Fish are jumpin’. And the cotton is high”.

Cô thấy ruột hơi quặn lên, nắng tưởng như lóa mắt, khi anh đột nhiên đặt tờ báo xuống bàn rồi nói: “Em xóa nó đi, được không?”

Dụi điếu thuốc trắng vào cái ly nước đá còn nguyên, cô rút cái trâm cài đầu ra để mái tóc đổ xuống gáy, vẫn nhìn ra ngoài đường nắng. Đợi cơn quặn đau trôi qua, cô mới nói: “Bao nhiêu tháng qua rồi mà anh vẫn nhắc đến nó”.

Anh cầm tờ báo tiếp tục đọc. Anh cảm như nghe thấy tiếng nín thở trong lồng ngực cô gái lỡ thì phía sau anh, trên cái ghế cao cuối quầy bar. Vẫn không nhấc mắt khỏi trang báo, anh nói khẽ như đang nghĩ: “Anh đã mua điện thoại mới cho em mà em vẫn không thay cái cũ”.

***

Một đêm anh về nhà, một căn hộ nhỏ cho thuê, hơi muộn. Mở cửa vào nhà thấy bụng hơi đói, anh bước mấy bước qua căn hộ kế bên. Bên đó có một cô bé du học sinh. Cô ở một mình, chắc là còn mì gói. Có những hôm về sớm anh vẫn mua pizza về cho cô: “Mày ăn đi kẻo thành bộ xương trong suốt”.

Cửa căn hộ không khóa khiến anh hơi giật mình khi gõ lên cánh cửa khép hờ. Anh bước chân vào, phòng sáng lờ mờ, chưa kịp cất tiếng thì thấy cô bé đang bò ra, tóc xoã xuống đất, miệng ói mửa. Chỉ trong chớp mắt anh hiểu ngay cô đang say thuốc, có lẽ cô tự tử. Chỉ kịp nhấc máy gọi cấp cứu, anh kéo cơ thể mềm oặt với hai cánh tay trần lạnh ngắt của cô ra thang máy.

Bệnh viện không chịu nhận bảo hiểm cho các ca tự tử. Anh phải đóng tiền mặt. Cầm điện thoại di động của cô bé ra khỏi cửa bệnh viện, anh gọi vào số cuối cùng của cuộc gọi đến. Người trả lời là một cô gái trẻ nói tiếng Việt giọng ngái ngủ. Trước khi cúp máy, anh nói vớt thêm: “Em báo cho gia đình nhé”.

Anh gặp cô bé lần đầu tiên cũng vào lúc mờ sáng như thế này, khi mới dọn đến khu nhà. Anh đứng đợi taxi phía truớc tòa nhà. Cô bé mặc áo có mũ trùm đầu, quần shorts ngắn cũn, đầu lắc lư nghe nhạc. Bất ngờ cô quay qua hỏi : “Anh mới sang?”. Rồi tự nhiên kéo headphone ra khỏi tai và đưa anh. Đứng trên vỉa hè rộng, đèn đường đã tắt để đón nắng sớm mùa hè, anh nhắm mắt để nghe Linkin Park hát: “I want to heal. I want to feel. Like I’m close to something real. I want to find something I’ve wanted all along. Somewhere I belong”.

***

Đêm đã khuya, hai người ngồi uống sinh tố ở ngã năm, trời hơi nóng và lặng gió. Anh không nói gì còn cô lặng yên. Từ lúc cô nói câu cuối cùng với anh, đã 5 tiếng trôi qua. Cô nói mà không nhìn mặt anh, khi đang ngồi khóc trong toilet. Anh nằm trên giường khách sạn, mắt đăm đăm nhìn cái TV treo trên tường. CNN đang chiếu cảnh cháy rừng, máy bay cứu hỏa bay qua bay lại. Rồi anh đứng dậy và nói, giọng bất an: “Mình ra ngoài đi!”.

Xung quanh mọi người uống bia và sinh tố, nói chuyện ì ầm. Quán café bên kia ngã năm mở nhạc to tướng. Các cô phục vụ mặc áo hở vai và lưng, váy ngắn cũn, chạy ra chạy vào. Cô cầm di động trên tay, nó đang đổ chuông mà màn hình vẫn tối. Đã 5 giờ 30 phút trôi qua kể từ lúc anh ném nó vào tường khách sạn.

Có tiếng xe máy ngã. Nhiều khách bên quán café bên kia đường đứng dậy nhìn với ra bùng binh. Anh và cô vẫn ngồi yên trên ghế bố, kê sát vỉa hè, lặng lẽ nhìn chiếc xe máy nhỏ màu trắng bắt đầu bốc cháy. Cô gái chạy xe đã đứng dậy, đi được tới bùng binh rồi ngồi bệt xuống, đôi chân trần đầy máu và rách rưới. Lửa bốc cao dần, vài người dân xung quanh mang cát và bình xịt ra dập lửa. Anh đứng dậy nhìn chăm chú. Lửa tắt dần, khói đen bốc cao, qua tận tượng người cưỡi ngựa giữa bùng binh và lẩn quất qua những ngọn đèn đường. Cô gái chân trần vẫn ngồi thẫn thờ bên mép bùng binh, nước mắt chảy dài làm nhoè trang điểm.

Anh cầm chai bia lạnh, lặng lẽ đứng nhìn. Cô đứng nép sau, tay vịn vào vai anh. Tưởng chừng như rất lâu. Rồi anh quay lại nhìn vào mắt cô hỏi khẽ, giọng hơi khàn đi như vướng điều gì: “Em xóa nó đi, được không?”

***

Anh ngồi bệt trước sảnh trung tâm cấp cứu. Ngày mai cô bé sẽ ra viện và về nước. Bố cô bé ngồi cạnh anh, ông còn khá trẻ. Từ hôm ông qua đây, tối nay anh mới quay lại bệnh viện. Cô bé nằm trên giường, mắt đen như nước giếng trên khuôn mặt trắng xanh, nhìn anh lặng lẽ. Đôi vai trần gầy gò nhô lên dưới tấm chăn trắng toát. Trên vai trái là hình xăm con chuồn chuồn ớt đỏ rực như muốn bay lên.

Anh chìa bao thuốc mời ông rồi khum tay bật lửa châm thuốc.

“Cám ơn anh” ông nói. Ngưng lại giây lát để thở khói ra, vừa đứng lên vừa nói tiếp: “Vì đã cứu em nó. Mai tôi đưa nó về nhà”. Hai người lặng im nhìn xe cấp cứu đỗ bên kia đường, đèn đỏ chớp đều đặn. Tự nhiên anh muốn đứng lên, vịn vào vai người đàn ông tóc đã điểm bạc ấy, để nhìn cái đèn xe cấp cứu quay đều đặn mãi trong bóng đêm.

Sương đêm xuống ướt hết vai anh.

***

Ngoài trời vẫn tiếp tục nắng. Một đoàn thanh niên mặc áo đỏ đi bộ qua đường, nhanh và hơi nhốn nháo. Phía sau là một nhóm cảnh sát cơ động cầm lá chắn trong suốt. Những người cảnh sát trẻ măng mặt rất nghiêm trang.

Anh đứng dậy đi qua quầy bar để tính tiền. Cô gái lỡ thì dường như mỉm cười với anh. “Đánh son hơi ẩu” anh nghĩ. Cái đêm mất điện đấy anh đã về nhà cô. Đến tận bây giờ anh vẫn không biết tên và số điện thoại của cô. Chỉ biết rằng có lẽ cô đã từng rất đẹp và mềm mại.

Cô vẫn ngồi hút thuốc nhưng không nhìn ra đường nữa. Cô xem trang báo anh đang đọc. Báo đưa tin một cô gái trẻ tự tử. Thuê khách sạn trong khu phố cổ, đóng cửa ở trong cả ngày, đến nửa đêm mở cửa sổ nhảy từ tầng ba xuống mặt đường. Bức ảnh chụp in trên giấy báo lem nhem, người chết mắt vẫn mở trên khuôn mặt xinh xắn, vai để trần có hình xăm một con chuồn chuồn đang muốn bay lên.

Đám thanh niên áo đỏ đứng dồn lại giữa vỉa hè giữa con đường phía xa bên kia ngã năm. Hình như họ đang hát.

Trong quán nhạc đã chuyển qua John Mayer chơi guitar thùng và hát: “You want love? We’ll make it. Swim in a deep sea”. Anh quay sang cô gái lỡ thì, định nói một câu, rồi thôi. Anh vừa thích vừa sợ cái vẻ đắm đuối ấy của cô, mặc dù mới chỉ có một lần để biết.

***

Anh chở cô chạy qua con đường bên kia ngã năm. Nắng dịu hẳn dưới tán cây um tùm. Cô áp má lên vai anh, khe khẽ hát: The colors of the rainbow, so pretty in the sky. Are also on the faces, of people going by. I see friends shaking hands, sayin’ “how do you do?” They’re really sayin’ “I love you”.

Xe dừng đèn đỏ. Cảnh sát cơ động chạy lên chắn đường để đám người áo đỏ băng qua.

Anh ngước lên nhìn đèn đỏ chuyển qua vàng rồi khẽ tăng ga. Xe hơi nhích lên. Một con chuồn chuồn ớt định đậu xuống tay anh, lại đập cánh bay đi tiếp.

Cô vẫn hát: “And I think to myself, what a wonderful world”

Anh nói khẽ như nói với chính mình: “Em xóa nó đi, được không?”

***

Advertisements

About Blog của 5xu

Một con sông sắp cạn dòng
Bài này đã được đăng trong gái và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

18 Responses to Em xóa nó đi, được không?

  1. cf sua nói:

    Cứ cái gì dính tới gái là mềm mại quá mềm mại không đừng được!

    mà anh xu lại thèm cháo trắng, ngã năm à? he he

  2. L'amant nói:

    Cf sữa : mềm mại vừa thôi em ạ. Mềm quá hóa mềm oặt giống Lương Mạnh Hải thì chán lắm. Hihihi

  3. cf sua nói:

    có phải em nói mình đâu hí hí

  4. Anh nói:

    Chú ơi, entry buồn vđ, đã thế cháu đọc chẳng hiểu gì cả :”>

  5. Goldmund nói:

    ôi, fan của Raymond Carver

  6. Mộng Mỵ nói:

    em làm ơn im đi, có được không? 😀

  7. Nồi hơi nói:

    mình ko hiểu cho lắm ~

  8. Yêu Xu nói:

    Anh khẽ nói như nói với chính mình “Em xóa nó đi, được không?”!!!…

  9. Pony nói:

    Số điện thoại của bồ cũ!

  10. cobedethuong nói:

    xóa hay phá vây 😀

  11. Blog của 5xu nói:

    Các em vừa nhắm mắt vừa đọc entry này, được không?

  12. xe tải nói:

    Câu chuyện cứ như miêu tả lại vậy ^^ Nhưng sao buồn quá thế

  13. Thổ Quan nói:

    M.M. sao lại hát “Dòng sông không trở lại” thế kia? ;))

  14. Thaoanh nói:

    Chao bac Xu.
    Tinh co co ban cu gui cho duong link toi blog cua bac, dem ve doc ngau nghien may bai, tu nhien em cung thay tam hon nhu chung xuong. Hay la em chon toan bai buon de doc.
    Thoi thi cung la vun dap them cho tam hon nhe nhang trong luc cuoc song khac nghiet dang giet dan mon con nguoi ta.
    Hi vong se gap lai bac trong thoi gian som.

  15. Hay ! Thắc mắc mỗi một chỗ là ba câu văn thì có 2 từ xanh ngắt và 3 chữ ngắt lolz.

  16. GM nói:

    Xu đểu nhỉ, lâu lâu giật bài cũ lên

  17. WordPress là đồ xịn mà, nó có đủ các tính năng để mình lăng xê bài viết, nhất là bài cũ. Tội gì mà không dùng tính năng hay thế hehehe.

Đã đóng bình luận.