Thư phòng Hồ Điệp

Thư phòng Hồ Điệp nằm lưng chừng một con dốc thấp, gần một nhà dòng lớn nơi nuôi các cụ già không có người chăm sóc.

***

Thủ Đức nằm trên một vùng đất gò đồi thấp, có sông, có miệt vườn. Lúc xưa Thủ Đức thuộc Trấn Biên (Biên Hòa) do vua Gia Long thành lập. Sau này người Pháp tách Thủ Đức về thành Gia Định. Gia Định sau này hợp vào Sài Gòn.

Thủ Đức giống hệt các thị trấn nhỏ, lại giống hệt các thành phố vệ tinh của đô thị lớn. Nó có cái chất nửa đô thị nửa tỉnh lẻ. Lại có cái purity của vùng đất rất hiếm người nhập cư lẻ tẻ. Nó có cái thuần chất của cộng đồng dân bản xứ nhiều năm không bị pha trộn, lại điểm pha cái thô kệch của sự chuyển mình do đô thị hóa.

Giống như người Thủ Đức vẫn trêu tôi: “Toàn người bắc di cư, chú xài đỡ”.

***

Thư phòng Hồ Điệp không có nhiều đồ đạc. Một cái giá sách nhỏ, phần nhiều là sách mới. Một cái đi văng nan gỗ nhỏ, có chỗ gối đầu uốn cong lên, để nằm đọc sách.

Sát cổng, trên vuông sân nhỏ, là giàn Lan Hồ Điệp, trổ bông trắng.

Giá sách có một cuốn sách cũ: Sử Ký Tư Mã Thiên, Nhượng Tống dịch, nhà sách Tân Việt, Hà Nội in năm 1944. Sách in bằng giấy mềm và mỏng, ngả màu nâu vàng, hơi giống giấy dó. Bìa phụ có chữ viết tay khá rắn rỏi: “Bản cuối cùng, giữ cẩn thận”. Bìa trong còn ghi thêm bằng mực xanh: “Bản giữ để tái bản”. Cuốn sách này có lẽ không bao giờ được tái bản đúng nghĩa bởi năm sau là Cách Mạng Tháng Tám.

Sử Ký Tư Mã Thiên bản in 1944, nếu hợp với bản Nam Hoa Kinh, cũng của Tân Việt in năm 1944, sẽ là cặp sách cổ vô giá.

***

Làng đại học Thủ Đức nay đã trở thành một thị trấn đại hoc đông vui. Có vô số quán cafe hiện đại kiểu các quán máy lạnh nhạc trẻ  Sài Gòn. Trước giải phóng, làng đại học Thủ Đức đã manh nha trở thành quần thể đại học lớn với nhiều trường đại học và trung học công lập. Do đây là đất công giáo lớn nên nhiều học viện của công giáo cũng đã từng hiện diện nơi đây. Dốc La Salle chạy qua nhà thờ Thủ Đức chắc cũng do dòng tu La Salle hồi trước mở trường hoặc tu viện ở khu vực này.

Hầu hết quán cafe ở đây không có gì đặc sắc, đại khái có decor hiện đại, nhiều cửa kính, nhiều kiểu bàn ghế, mở nhạc om xòm.

Trên đường Thống Nhất có một quán cafe hơi khác. Lặng lẽ và thư thái. Quán tên Trầm. Có lẽ cả khu vực này chỉ có quán Trầm sử dụng ánh sáng từ các bóng đèn dây tóc công suất nhỏ. Thực ra ngay cả ở SG cũng không có nhiều quán tạo được atmosphere như vậy. Tường treo nhiều ảnh, chắc do chủ quán chụp. Có cả một giá sách nhỏ trên tường. Kệ trên cùng có bày một con tàu thủy bằng sắt tây, một thứ đồ chơi thời bao cấp, đã chở hoài bão của bao nhiêu thiếu niến. Quán mở máy lạnh lạnh ngắt, nền trải đệm cói, và mở nhạc vocal với acoustics. Mỗi khi ban nhạc hoặc giọng hát chơi trầm và dày, tiếng loa gừ lên nghe hơi khó chịu. Chắc là do loa chứ không phải do power.

***

Thư phòng Hồ Điệp có một dàn nghe nhạc. Hai cái loa KEF Coda, một solid state amplifier hiệu Luxman 507 và một máy quay đĩa belt-drive hiệu Quanta 400. Cái amplifier này hình như là ClassAB nên nghe được nhạc cũ. Chắc vì thế nên thư quán chỉ có đĩa than loại này.

Buổi sáng có thể tự lấy  đĩa LP của Beatles, đĩa Abbey Road. Đĩa xước khá nhiều, nhưng nghe George Harrison hát Something ở Side A, hoặc Here Comes the Sun ở Side B, vẫn thấy ngọt ngào lắm.

Nếu cần đọc một cuốn sách chậm và suy nghĩ, có thể chọn Tracy Chapman. Hay nghe Eagles hát Hotel California, version đầu tiên, toàn tiếng guitar điện.

***

Nhà thờ xứ Châu Bình làm lễ sớm. Hơn 4:30 sáng còn mờ sương đã thấy giáo dân lặng lẽ đi bộ theo những con dốc ngắn đến nhà thờ. Nhà thờ hơi xấu, cha xứ giảng đạo không hay, người chơi piano đệm đàn đơn giản và ca đoàn hát rất hay. Văn Cao và Lưu Hữu Phước sáng tác Làng Tôi và Hồn Tử Sỹ có lẽ từ cảm hứng của những ca đoàn hát lễ sớm như vậy.

***

Loa của quán Analog nghe tiếng trung rất hay. Có lẽ không phải do loa mà do chủ quán dùng một bộ pre-amplifier vốn dùng cho valve sound. Bộ này kích điện thế đầu vào trước khi đẩy qua cục power. Đồ valve khuếch đại hài bậc chẵn của sóng âm (second và fourth hacmonics) khiến âm thanh đầy và vang. Nhiều người có tiền và chơi đồ audiophile nhiều khi không hiểu nhiều về âm học nên hay đánh giá thấp bộ pre-amplifier. Không có cái cục này thì đầu đĩa, loa và âm li khó mà hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.

Quán Analog nằm ngoài khu đại học, nó là một quán cafe nhỏ bán hàng tràn cả ra vỉa hè. Chủ quán Analog tên Thành. Trong quán có treo một bức ảnh màu nhóm Beatles rất to ngay chính giữa. Bên tường gần cửa ra vào có ảnh Miles Davis nhỏ hơn. Dàn âm thanh toàn đồ cổ. Chủ quán cũng hay mở nhạc xưa, toàn ca sỹ tên lạ hoắc như Kiều Nga (em Elvis Phương) hay nhạc sỹ lạ hoắc Song Ngọc. Khách bàn bên cạnh thấy ngơ ngác quay qua nói “các bạn trẻ như bạn không biết mấy ca sỹ này đâu”. Tự nhiên nghĩ: “Tôi ở đây từ cái ngày chắc anh còn học cấp 2, có điều tôi ít nghe nhạc nội mà thôi”.

***

Thư phòng nhỏ, nhiều cửa sổ, ít tường, lại hiếm khi đóng cửa. Nắng chiều có lúc qua cửa chính len vào đến giữa phòng. Thi thoảng có tiếng máy bay ì ầm, nhìn qua cửa thấy rõ từng chiếc máy bay khổng lồ chuẩn bị hạ cánh bay ngang qua bầu trời .

Sáng sớm và chiều muộn vang vẳng từ xung quanh theo gió là tiếng mõ chùa và chuông nhà thờ ngân nga.

Trong cái không khí thưa thớt tiếng ồn ấy lan Hồ Điệp thong thả trổ những bông hoa trắng.
***

Advertisements

About Blog của 5xu

Một con sông sắp cạn dòng
Bài này đã được đăng trong sống và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Có 11 phản hồi tại Thư phòng Hồ Điệp

  1. Chu Thị viết:

    Em từng ở Thủ Đức 3 năm, nhưng không biết thư phòng Hồ điệp ở đâu. Chủ quán Trầm Thủ Đức nghe nói là bạn của chủ quán Trầm ở Trần Huy Liệu – Phú Nhuận, kiểu cách hình như cũng làm theo Trầm Phú Nhuận.
    Gần KTX Mỹ Thuật có cái gia trang gì đó, em quên tên nghe như thư phòng anh Xu nhắc, không chắc có phải không.

  2. Đàm Hà Phú viết:

    Ôi bác Xu dạo này đi nhiều và suy tư nhiều.
    Viết hay quá, đọc cứ mênh mang

  3. siriusstar viết:

    Em ở Thủ Đức 20 năm nhưng gần 10 năm nay thì xa Thủ Đức nên ko biết có thư phòng Hồ Điệp lẫn Analog. Trầm bây giờ đông khách lắm rồi, buổi tối đến tầm sau 7h thì không còn chỗ. Nếu bác đi vào 1 chút trong hẻm (giờ đường cũng lớn rồi) gần nhà máy mì ăn liền Miliket thì có quán B&W thiết kế theo kiểu sàn gỗ, ghế gỗ như Era ở SG. Quán này có nhạc mở nhỏ, chuyên chơi các ca sĩ cover lại Beatles theo phong cách jazzy, easy listening.

    Làng Đại Học bây giờ xô bồ thành làng cafe và làng nhậu rồi, không còn vẻ yên tĩnh như ngày xưa. Ở Thủ Đức có 2 xóm đạo lớn: xóm Bắc Ninh và xóm Tam Hà. Bắc Ninh có nhà thờ Fatima cũng lâu lắm rồi. Tam Hà thì đông nhà thờ hơn, vào Giáng sinh nhà nhà kết đèn rất đẹp. Trên đường đầu dốc La Salle còn có phân viện Notre Dame hay trong Bắc Ninh có tu viện nữ Đa Minh là những tu viện dành cho nữ.

    Song Ngọc cũng không lạ lắm, em biết 2 bài trong băng cát xét cũ của ông già: Xin gọi nhau là cố nhân, Tiễn đưa (phổ thơ Nguyên Sa).

    Có khi lúc bác Xu ở TĐ em còn học cấp 2 thật haha.

  4. Thach Malapi viết:

    Sao lại có một con người như thế ta? đọc một lát cứ tưởng tượng mình đang đi trên những con đường của làng đại học ngày xưa, nhớ lại bao tháng năm về trước

  5. Thach Malapi viết:

    Hay, hay !Cám ơn !

  6. taaman viết:

    Like cái còm bác Phú!

  7. qt viết:

    híc, em sanh đẻ ở Thủ Đức nhưng chưa kịp lớn lên ở Thủ Đức (ngay chợ) nên không biết gì về nó (ngoài việc nem Thủ Đức, vì ngày xưa chạy xe đạp phụ má đưa lá chuối cho các chổ làm nem). đọc post này rồi sẽ cất vào cái hộp sưu tầm, chừng nào về lại Thủ Đức sẽ dùng làm tour guide. 🙂 thank you!

  8. phucdinhhong viết:

    Lần đầu ghé thăm nhà bác, chưa biết nói gì. Chúc bác tậu được nhiều “hàng độc” cho anh em thưởng thức.
    Đồng hương Thủ Đức

  9. H2O viết:

    Thủ Đức có con đường nắng lóa kéo dài từ trường Nam tiểu học đến trường Nữ sinh kế bên trường Đại Thành.

    Thủ Đức có cô bé xinh xinh chơi đàn piano thật hay, nhà ở đầu hẻm cây thị, đi băng qua nghĩa địa về hông chùa Huê nghiêm

    Thủ Đức có đường vô Con Nai Vàng, trước nghĩa trang Quàng Châu, xe nhà binh cán học trò, chú sĩ quan bộ binh rút súng lục tự sát tại chỗ.

    Thủ Đức có con đường Tự Do rợp lá, mấy anh lính nón đỏ đánh lộn với nón xanh vì chị bán nước dừa cười không đồng đều.

    Thủ Đức có trại cưa Lý Tốt, ông chủ có chiếc xe môtô vừa đen vừa to, to nhất Thủ Đức

    Thủ Đức có trung tâm cải huấn, nơi lâu lâu kêu người ta đến coi mấy ông mặc áo bà ba đen, hình như ai đó nói mấy ông này đu cành đu đủ không gãy

    Thủ Đức có dốc con gà quay, buổi chiều ít người đi, vì sợ, sợ cái gì, ít ai chịu nói

    Thủ Đức có làng Bắc Ninh, trong làng Bắc Ninh có trường Tự Đức, trước trường Tự Đức có xe nước ngọt, sau xe nước ngọt là người đàn bà mắt đen nhánh.

  10. Gần đất xa giời viết:

    Cảm ơn ông Năm , đó là Thủ Đức ngày nay .
    Thủ Đức ngày xưa — cũng không xưa lắm ; trên dưới chỉ nửa thế kỷ —- :
    – Có trại Tam Hà , với những cô Bắc kỳ không nho nhỏ mà chỉ hiền như … tinh .
    – Có hồ tắm Ngọc Thủy .
    – Có quán ” Nai đồng quê ” của bố anh Cường , với những bát ” rựa mận ” sánh đặc nóng hổi , những miếng chả chìa vàng ngậy , những ” xị ” rược nếp than mật ngọt . Anh C giờ này nếu còn sống cũng tròm trèm 70 .
    – Có quán Anh Đào dành cho khách cao sang , giàu có ở Sài thành lên ăn uống và ” thực hành ” nếp sống thượng lưu .
    -Có trường Võ khoa để dành cho các anh con giai nào không đi theo nổi nghiệp văn . Người ta đại học văn khoa , còn mình thì cũng võ khoa học đại !
    – Còn có món bất hủ : Nem Thủ Đức . Nem nơi này chắc cũng chả có gì hơn nơi khác , nhưng hehehehehe vì Thủ Đức cách Sài gòn một quãng không xa mà cũng chả quá gần , chỉ một buổi chiều cuối tuần là những phu nhân , những đức lang quân lẻn nhau và … vèo một cái là xong chuyện ” ông ăn chả bà ăn nem ” . Nem Thủ Đức ” nổi tiếng ” là đó .
    Và vì Thủ Đức còn có nhà máy ” biến điện ” cao thế từ Đập Đa Nhim đổ về , nên thi thoảng lại có cảnh quan to súng ngắn đọ súng nhau một thời để tranh bóng hồng .

    Merci ông Năm cho mượn tí đất để vung vít .
    Già lão .

  11. Nguyen Cuong Phu viết:

    Gửi bác 5xu,
    Cho em biet thư phòng Hồ Điệp và Analog ở đường nào với. Chủ nhật rồi đọc của bác xong em đi quần cả Thủ Đức mà không tìm ra được. Thanks bác nhiều.

Bình luận đã bị đóng.