Erin Brockovich

Trong cuốn Tư Duy Kinh Tế của Đặng Phong có nói một thời kỳ dài của chúng ta không có Đại học Luật, không có Bộ Tư Pháp.

Tôi lâu lắm không đọc TTVH, hôm trước mua một tờ CN, có nói về sưu tập tranh. Việt Nam có hội họa tính đến nay chưa đuợc 100 năm vậy mà có đến hàng chục nhà sưu tập. Từ hàng khủng như mấy anh được bố truyền nghề lại đến các doanh nhân giàu có bắt đầu mua tranh từ khoảng chục năm nay. Dựa vào bài báo, ước tính, có lẽ phải có đến hơn 1000 bức tranh được coi là đẹp, của danh họa, đang có mặt trong các bộ sưu tập. Đấy là chiến tranh loạn lạc làm mất bớt đi rồi. Chưa kể tranh trong bảo tàng nhà nước.

Thế mới biết dân mình tài thật, khó như hội hoạ mà chưa đến 100 năm đẻ ra cả ngàn tác phẩm lớn. Dễ hơn một chút là thơ, kể từ thời kỳ thơ mới đến giờ, chắc phải có đến 40 triệu người đã làm thơ, trong đó đa phần ở các tổ hưu, danh tác thì chắc là không đếm xuể nên tới nay chưa có nhà sưu tầm thơ nào tên tuổi. Tội phá rừng phần nhiều là do các thi sĩ Vina. May mà giờ có blog để các thi sĩ khoe thơ, chứ không chắc phải chặt hết rừng làm giấy.

Vậy ra dân mình thật là giàu tâm hồn và thẩm mỹ. Nghệ thuật thật công bằng, không bỏ sót một ai.

Còn những thứ khác thì sao?

Hôm trước có gặp một anh bạn Tàu. Anh này trẻ và văn minh, học đại học và thạc sỹ ở Anh, sau đó làm ở Anh 2 năm rồi về làm cho một công ty Trung Quốc. Đi ăn nói chuyện, lúc đầu thì bóng đá sau qua Thiên An Môn. Anh này nói thực ra ở TQ bọn tôi nói chuyện cũng thoải mái rồi, không còn cấm kỵ kiểu Thiên An Môn với Triệu Tử Dương nữa. Tuy nhiên, mặc dù công nhận Thiên An Môn là một big chance mà Trung Quốc đã để hụt, anh này vẫn cho rằng TQ chưa nên dân chủ vì nếu không độc đoán là loạn ngay. Cái này thì nhiều người VN trẻ và học ở tây về cũng nghĩ thế.

Thực ra, cái quan trọng mà những nước lạc hậu cần phải có trước tiên là cái sự công bằng. Cụ thể là công bằng về tiếp cận các dịch vụ xã hội như y tế, giáo dục, cơ hội việc làm, cơ quan pháp lý.

Thử nghĩ mà xem, trẻ con đi học mà bố mẹ xin lòi mắt ra mới được vào trường, thì đến bao giờ mới hiểu được chữ công bằng.

Luật sư của mình chắc hiếm nên chủ yếu đi làm cho tây, cho doanh nghiệp, lo giấy tờ đất, giấy tờ nhà…  Nói chung nghề này hiếm hoi nên luật sư vừa sướng vật chất vừa oách cái tinh thần. Ăn mặc đẹp, ngồi máy lạnh, viết lách văn bản cứ như đúng rồi, nói tiếng Tây thõi lắm. Ngồi sa lông kiếm tiền dễ quá nên chính trị cũng sa lông mà cách mạng cũng bàn giấy.

Giá như có những luật sư, chỉ cần bắt chước phim Mỹ thôi, xuống cộng đồng làm dịch vụ pháp lý giúp dân nghèo. Giúp họ từ viết cái đơn, đến ra tòa tranh biện bảo vệ họ khỏi các chủ doanh nghiệp tham lam, khỏi các dự án bừa bãi, khỏi các nỗi oan sai. Thì dần dần người dân nghèo (đông lắm) họ hiểu thế nào là công bằng, hiểu là ai sinh ra cũng có quyền bình đẳng, hiểu là luật pháp không bỏ quên mình. Nhà nước pháp quyền cần những công dân như thế, chứ công dân không cần pháp quyền mà họ không thể tiếp cận nổi. Nếu các luật sư dám chịu khổ, bỏ văn phòng máy lạnh xuống sống với dân nghèo năm năm, mười năm, giúp họ có được cái lẽ công bằng, thì dân sẽ nuôi họ, bảo vệ họ lúc khó khăn. Cho dù cái cuộc sống ấy hiển nhiên là gian khổ và thiếu thốn, nhưng có ích cho cộng đồng, xã hội, đất nước. Xét cho cùng, sướng và có ích hơn ở trong tù nhiều lắm.

Advertisements

About Blog của 5xu

Một con sông sắp cạn dòng
Bài này đã được đăng trong đời và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

9 Responses to Erin Brockovich

  1. cf sua nói:

    sao mà bụp một cái ai cũng thời sự thế này!

  2. Sóng nói:

    bản thân có quá nhiều lý do để đồng ý với bạn Xu về bài này :((

  3. thắc mắc về cái title của bác ?

  4. hongduong nói:

    mua phim Erin Brockovich ve xem thi hieu

  5. LV nói:

    Đồng cảm với bài này của bác. Nhà nước/ nhà hoạch định chính sách cần bắt đầu mọi chính sách từ 2 chữ “công bằng”. Cải cách gì thì các bác cũng nên nhắm đến 2 chữ này trước, và phải nhìn đến những thằng dân nghèo khổ nhất trong xh trước.

  6. taaman nói:

    “…chưa nên dân chủ vì nếu không độc đoán là loạn ngay. Cái này thì nhiều người VN trẻ và học ở tây về cũng nghĩ thế.”
    “…cái quan trọng mà những nước lạc hậu cần phải có trước tiên là cái sự công bằng.”: lại câu hỏi “con gà hay quả trứng có trước” hả bác??? Lạc hậu và công bằng có tồn tại cùng nhau? Câu trả lời theo Lịch sử có thể là Có, ở một mức độ nào đó, nhưng là dưới hình thức các tổ chức XH nhỏ như bộ tộc người da đỏ…
    “…dân nghèo (đông lắm)… nhà nước pháp quyền”

    Mấy cái “khái niệm” hay “giả thiết” mà tôi trích ngang trên đây nó liên quan đến nhau lắm, mà nó cũng đụng độ nhau lắm!

    Bản thân tôi, sau nhiều năm xa nhà mới thực sự thấm thía thế nào là 80% dân số làm NN!
    Nghèo, lạc hậu thì khó nói đến dân chủ và pháp quyền lắm bác ơi!

  7. Banhran nói:

    Chào bác, em có 1 vài ý kiến nho nhỏ:

    1. “…chưa nên dân chủ vì nếu không độc đoán là loạn ngay. Cái này thì nhiều người VN trẻ và học ở tây về cũng nghĩ thế.”
    –> Cái này thì em ko nghĩ thế :-), có thể e là thiểu số ?
    2. Về chuyện luật sư xuống cộng đồng làm dịch vụ, đã có một số luật sư đã và đang làm thế, họ được đối xử thế nào ? Bị khai trừ khỏi đoàn Luật sư, văn phòng bị đóng cửa, máy tính bị thu hồi, đời tư bị bôi nhọ …

    Ở Mỹ họ làm được thế bởi vì họ có .. “luật” .. hix, thành vòng luẩn quẩn mất rồi ..

    3. Chính trị salong và cách mạng bàn giấy: em lại hoàn toàn ủng hộ phương pháp nài trong giai đoạn chuẩn bị chứ “ko dùng sức” ạ :”>

  8. Goldmund nói:

    Nói kháy mình kinh:)

    Công bằng thì cần rồi, nhưng làm thế nào để có được nó hả bác kính yêu của em?

  9. Măng nói:

    đồng ý với bạn xu, hay bạn xu gương mẫu đi trước làm Erin đờn ông của dân nghèo Việt cái nhỉ, mình sẽ phổ cập cái bằng tại chức Luật rồi khăn gói đi theo bạn xu tắp lự (vì nghe đồn bạn xu xấu giai nhưng mờ ruyên)

Đã đóng bình luận.