Đáp Ca

Nghe nói gần Dinh Bảo Đại có quán cafe Cung Tơ lạ lắm. Lạ ở chỗ nếu đến đó vào buổi tối, gặp hôm bà chủ “in the mood” sẽ hát rất hay. Thế nên gần bảy rưỡi tối đã lọ mọ dắt xe máy chạy lên Lê Hồng Phong.

Cái thành phố cao nguyên này hơi nhỏ mà dân tình chạy xe rất nhanh, đi đường mà lớ ngớ ngó nghiêng rất hãi vì xe cộ xẹt qua xẹt lại bất ngờ. Ban ngày trời xanh ngắt như nhìn qua mắt kính phân cực cyan. Bầu trời rất gần mặt đất. Giữa khoảng không mênh mông và ngăn ngắt xanh ấy là gió. Gió rất lộng và khá lạnh. Nhất là khi phải chạy xe tìm đường khi trời đã tối.

Con đường Lê Hồng Phong khá ngắn và dốc. Chạy lên chạy xuống mấy lần không thể tìm ra Cung Tơ. Gọi 1080 hỏi, người ta hỏi lại: “Cung Tơ Chiều phải không, 25K Lê Hồng Phong nhé.”

Thế rồi vẫn không thể tìm ra vì số nhà đến hơn 20 là chấm dứt. Nản quá tính về thì nhìn thấy các chú công an gác cơ quan cảnh sát tư pháp, liền ghé vào hỏi. Ba chú công an thấy hỏi 25K liền chồm hẳn ra khỏi trạm gác: “25K hả, vào nhà ai trong đó, đi thêm đoạn nữa đi. À, đến Cung Tơ Chiều à, thế thì rẽ đường này đi lên Dinh Bảo Đại, đến gần dinh bên tay phải có con dốc, đi lên dốc là tới quán.” Nói xong lại cười rất ngụ ý: “Chỗ nào mà tối nhất là đúng nó đó”

Chạy hết dốc tới tận cửa Dinh, cả con đường tối om, cửa Dinh cũng tối, mà không thấy lối rẽ nào lên dốc.

Chạy lại một lần nữa thì thấy một con dốc nhỏ xíu, đường đất, hẹp ngang và dốc ngược. Ngước nhìn lên quả thật tối om, phía đỉnh dốc có biển hiệu nhỏ cũ kỹ, sáng mờ mờ màu vàng nhạt. Nhìn kỹ một lúc hơi hơi thấy chữ Cung mờ sau hình vẽ một cây đàn harp. Đành liều phi xe lên. Quả nhiên đúng là Cung Tơ Chiều.

Trên đỉnh đồi là một khu nhà vườn tối tăm và um tùm cây cối. Trong sân có mấy cái xe máy im lìm. Đang ngần ngừ thì cửa mở, có người bước ra gọi điện thoại thì thào. Mới định thần nhìn lại, có vẻ như đó là cánh cửa vào quán. Ở ngoài cửa có một tấm bảng sáng mờ mờ, trên đó có dòng chữ: Không gọi điện thoại. Nói chuyện nhỏ hơn tiếng nhạc.

Yên tâm mở cửa bước vào. Quán rộng chừng 25 thước vuông, xung quanh thắp vài ngọn nến. Có vẻ như quán vốn là một căn nhà gỗ thấp giữa vườn hoa, xung quanh toàn là cửa sổ kính, khung gỗ cao sát trần. Trần nhà khá thấp và bằng gỗ. Quán đang mở Tuấn Ngọc, mở rất bé, lắng nghe kỹ mới thấy có vài nhóm khách đang thì thào nói chuyện.

Phục vụ là một cô gái nhỏ nhắn, mặc áo dạ, tóc xõa qua vai, đi từng bước một, dáng thẳng và lững lờ như trôi lập lờ trong cái bóng đêm pha ánh nến. Tất cả đồ uống đều đổ đồng, 60 ngàn/ người/ ly nước.

“Ở quán này được hút thuốc không em?” thì thầm hỏi cô gái tóc xõa đen. Cô im lặng một lúc, tóc vẫn xõa, cảm tưởng như cô mới chui ra từ cái màn hình TV của The Ring mà chưa kịp học tiếng Việt. Rồi cô nhả từng tiếng thật chậm và khẽ: “Dạ chú hỏi có hút thuốc được phải không. Dạ được, chú cứ hút”. Rồi biến mất.

Ngồi một lúc quen ánh sáng, thấy mọi vật rõ hơn. Đám khách ngồi bàn giữa phòng khá đông, gần chục người, nói chuyên khe khẽ, uống nước khe khẽ, nhìn nhau cũng khe khẽ. Một người phụ nữ đứng tuổi lừ lừ đi ra , tóc cũng xõa, áo đen, quần tối màu, miệng ngậm thuốc lá. Chị đi ra cửa quán, đứng một lát, rít vài hơi thuốc, quay lại gườm gườm nhìn các bàn có khách  rồi đi vào sau quán, biến mất như đốm lửa thuốc lá tắt sau bóng đêm. Không khí hơi quánh lại, có vẻ mọi người không dám thở. Rón rén bò đến cái bàn giữa nhà, hé miệng khẽ hỏi: “Anh chị cho em hỏi, có phải vừa rồi là chủ quán không?” “Đúng rồi em” một chị đứng tuổi thì thầm trả lời. “Mình nói to thì bà ấy có đánh mình không chị?” “Thôi, khe khẽ thôi, bà ấy không hát nữa bây giờ” chị đứng tuổi giọng hơi căng thẳng mặc dù vẫn thì thầm.

Reiko bước ra lần nữa. Tạm gọi cô chủ là Reiko, nhưng già hơn và xạm hơn trong truyện. Reiko trôi lững lờ một vòng quanh quán, mắt gườm gườm, miệng thả khói thuốc, rồi hỏi: “Anh chị có ai biết chơi đàn, tôi cho mượn đàn chơi?”. Khách có vẻ nín hết thở, không ai dám thở mạnh vì sợ hiểu nhầm là đồng ý. Reiko lại biến vào sau quán. Có tiếng phựt nhẹ, TuấnNgọc đang hát khe khẽ trên tường bỗng mất điện. Reiko lại hiện ra, ngồi lên cái sân khấu nhỏ, ôm đàn guitar và nói, lần này to và rõ: “Đang dở Chiều Một Mình Qua Phố”. Rồi hát:

“Chiều qua bao nhiêu lần môi cười
Cho mình còn nhớ nhau
chiều qua bao nhiêu lần tay mời
Nghe buồn ghé môi sầu.
Ngày nào mình còn có nhau xin cho dài lâu
Ngày nào đời thôi có nhau xin người biết đau.”

Đó là giọng hát cũ kỹ của một người bắc 54 đã bạc bớt màu xanh của thời gian và xạm màu khói thuốc. Hơi giống Khánh Ly mà hồn Giang Trang. Như một lá phổi lớn thổi khói thuốc qua thanh quản cằn khô vì rượu để phát ra tiếng hát. Hết Trịnh Công Sơn rồi đến Đoàn Chuẩn – Từ Linh. Hết Gọi Nắng rồi qua Phôi Pha. Rồi chị hát:

“Mây bay về đây Cưới trời
Mưa rơi làm rụng lá vàng
Duyên ta từ đây lỡ làng
Còn đâu những chiều
Dệt cung đàn yêu”

“Cưới trời”, Reiko hát như vậy, nhấn mạnh và vút cao, bằng tiếng Bắc Kỳ cũ kỹ và khàn khói thuốc.

Những chiều dệt cung đàn yêu. Trên cái đình đồi cô độc và um tùm hoa trái này, bao nhiều lần gió lộng cao nguyên đem mây về đây làm đám cưới với bầu trời xanh như ánh sáng phân cực cyan.

***

Ca đoàn của Nhà Thờ Chánh Tòa hát không hay lắm nhưng người chơi đàn thì rất hay. Mặc dù không đẹp bằng khu trường cũ Grand Lycée de Dalat nhưng Nhà thờ Chánh Tòa vẫn là một kiến trúc ấn tượng. Khu vực dành cho ca đoàn bên trong nhà thờ được xây thành vòm cung rộng, các hàng ghế sắp cao dần như trong giảng đường đại học. Mỗi sáng chủ nhật, lúc 9 giờ, là lễ trọng dành cho thiếu nhi. Ca đoàn và người đọc thánh thư đều là các em bé.

Linh mục nhà thờ chánh tòa nói tiếng Nam. Thực ra nếu may mắn, đi các nhà thờ ở ven Sài Gòn vào ngày Chúa Nhật, rất có thể bạn sẽ được nghe giảng hoặc đọc thánh thư bằng thứ tiếng Hà Nội cổ điển. Giống như giọng cổ điển của cô Vân thuyết minh phim Rạp Tháng Tám nhưng được pha với cách phát âm của người học trường Tây. Và quan trọng hơn, Thánh Thư và Đáp Ca được viết bằng một thứ tiếng Việt giản dị nhưng rất giàu hình ảnh, một dạng ngôn ngữ progressive đầy ấn tượng khi cất lên vang vọng duới mái vòm của nhà thờ.

Sáng chủ nhật cao nguyên, trời xanh và gió lạnh, nắng vàng chiếu qua các cửa sổ tranh kính, ca đoàn nhà thờ chánh tòa ngân nga lúc Hiệp Lễ. Lời Hiệp Ca có đoạn:

“Chúa ơi
Thân con là thân lúa miến
gieo vào lòng đời
và mục nát với thời gian”

***

Advertisements

About Blog của 5xu

Một con sông sắp cạn dòng
Bài này đã được đăng trong đời và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Có 19 phản hồi tại Đáp Ca

  1. cf sua viết:

    sẽ chẳng ai ngờ.

  2. marcus viết:

    đọc bài này như đang bảng lảng trôi vào dĩ vãng, hay.

  3. Land viết:

    Sẽ có 1 ngày em cũng lang thang du đãng như anh. Bài này anh viết rất đẹp..

    -Land-

  4. L'amant viết:

    Bạn cf sữa không ngờ tới điều gì ? 🙂

    Land : đừng có học anh 5Xu lang thang du đãng làm gì em ơi !

  5. CapriR viết:

    Ui, bác Xu tả cô/bà chủ quán CTC như là nhân vật trong phim ma í.

  6. cf sua viết:

    nếu có gặp rồi, thì là mà sẽ hiểu. he he

  7. Dã Quỳ viết:

    Mèng ui, nhớ Đà Lạt quá chừng đi thôi. ..hic

  8. Angelique viết:

    Nhớ đêm bàng bạc trăng ở Cung Tơ Chiều, thèm nghe chị Giang hát Tưởng niệm quá 😦
    Chị Giang – khi có người hát cùng dù chỉ một bài thôi – sẽ hát tiếp rất nhiệt tình, rất điên, và sau đó sẽ nói chuyện nhiều bằng cái giọng trầm buồn ấy

    Mà mình nghe rằng chị sẽ không còn hát được lâu nữa.

  9. Chu Thị viết:

    “Mình nói to thì bà ấy có đánh mình không chị?”

    haha, đọc tới đây em cười rung cả ghế,
    anh Xu đi tìm trại an dưỡng à?

  10. Goldmund viết:

    Đợt trước em GT hình như vào quậy tưng bừng cái quán này

  11. Gần đất xa giời viết:

    Cảm ơn !
    Đọc bài mà tưởng như nghe hát .
    Tuyệt lắm !
    Nói to không chừng bà chị chủ ” tát ” vỡ mồm !

  12. Son Bac viết:

    ̣Bài viết mẫu mực cho văn phạm tiếng Việt.Không rườm ra nhưng lại chi tiết.Tập trung vào chi tiết nhưng vẫn thể hiện được nét chung của toàn cảnh.
    Cảm ơn tác giả.

  13. chanh ngọt viết:

    Cung tơ…. sáng. Ghé rồi
    Cung tơ….chiều. Cũng ghé rồi
    Cung tơ…. tối. Biết nhưng không dám đi vì chỉ một mình.
    Sẽ lên Đà lạt vào một ngày đẹp trời để ghé lại chốn đó….
    Nhắn giúp bà chị chủ chờ mình nhé!
    Cám ơn ai đó. 🙂

  14. Beoxinh viết:

    Em lên Đà Lạt cũng đã lò mò đi thăm cô em tóc dài hát này rồi anh ah. Không sợ bị “tát” vì hôm đấy em đi tới mấy mình nhưng hình như cũng ko dám nói to. Hihi..

  15. Land viết:

    Anh 5xu, em định làm 1 chuyến lên Đà Lạt bằng xe máy, anh có gợi ý những điểm đáng đi nào không vậy ? ^^

    Cám ơn anh trước

    -Land-

  16. Blog của 5xu viết:

    Vào Bưu Điện Đà Lạt mua cái bản đồ rồi cứ thế mà lượn thôi. Cần gì biết chỗ mình định đi là chỗ nào.

  17. A Cu viết:

    Một cảm nhận rất khác

  18. Kafe Biển viết:

    Em từng đến quán này, ngồi chờ đến giờ gần đóng cửa mà vẫn không được nghe Reiko hát. Hôm ấy, có một nhóm khách nói giọng Bắc, đến, trong đó có một chú có vẻ say, la tưng bừng, phục vụ phải mời ra ngoài. Phải chi được nghe hát, để đo lường xem sự “rón rén” của mình có đáng bõ công(bài này cũ rồi, nhưng em mới đọc)

Bình luận đã bị đóng.