Sự thờ ơ…Alternative …(p4)

Phần 1: Khởi Thủy Là Lời

Phần 2: Thờ Ơ Đừng Là Bản Năng

Phần 3: Alternative Rock cho Chinese Democracy

Phần 4: Bản kinh kịch “Vua và Tôi” với version Alternative Rock

Câu chuyên Vua và Tôi. Câu chuyện này được nhìn nhận với con mắt của xác suất, có lẽ là rất thú vị, tuy nhiên cách tiếp cận cả ngôn lẫn ngữ bị lạc hậu quá nhiều. Vua sáng tôi hiền vẫn là cách tiếp nhận chính trị khi đặt vua vào vị trí là người anh minh còn quan là người ngoan chỉ có việc làm theo. Cách tiếp cận này không chỉ có màu sắc chính trị mà còn là chính trị phong kiến. Cái tệ nhất của phong kiến là cách tiếp cận tàn nhẫn: dân thì ngu và vua cần anh minh để dẫn dắt dân đen sống cuộc sống thái bình. Với một đám vua sáng tôi hiền thì nhân dân cứ thế mà sống, như cừu vậy, thiên hạ thái bình như giấc mơ của anh hùng thảo khấu Tống Giang.

Nếu tiếp cận một cách khác, ví dụ cách tiếp cận hành động, thì vua có khi chỉ cần hiền mà tôi mới cần sáng. Vì cái người hiền, muốn công bằng cho nhân dân, thì phải làm vua, còn người ra tay hành động dựng nên cái khung để vận hành chủ trương đấy phải là những người sáng.

Quay trở lại Hồ Chí Minh và chính phủ Việt Minh năm 1946. Nếu chịu khó đọc ‘thật kỹ’ lịch sử thời kỳ này ta sẽ thấy đây là năm hào hùng nhất của cuộc cách mạng do Việt Minh lãnh đạo, năm đẹp đẽ nhất của nhân dân, đặc biệt là trí thức và thị dân, và là năm rực sáng nhất của Hồ Chí Minh. Đó là bởi các lãnh tụ Việt Minh chỉ sử dụng chính trị như một lực lượng làm cách mạng, chứ không phải tư tưởng cho một cuộc cách mạng bước ra ánh sáng bằng bản Tuyên Ngôn Độc Lập rộng mở đến như vậy.

Câu chuyện của sư cụ Hinh thực ra dễ thông cảm bởi vẫn là văn tàu (thực ra Hàn Phi Tử tiếp cận chuyện vua-tôi khác hẳn). Để hiểu “Vua hiền Tôi sáng” không cần sự trải nghiệm mà cần một sự tìm hiểu cặn kẽ lịch sử, bằng cách bóc lớp vỏ huyền thoại do ngôn và ngữ tạo nên, nhất là với nước ta, phần phần lớn lịch sử truyền tải đến ngày nay bằng ngôn nhiều hơn ngữ.

Cái kết luận mơ màng của chuyện Vua và Tôi sẽ được giải quyết nếu như người ta có cách tiếp cận các khái niệm xã hội của phương tây, như democracy, một cách phi chính trị. Bắt đầu từ tiếp cận, sau đến trải nghiệm rồi cuối cùng mới đi vào ngôn ngữ. Khi ngôn ngữ tự nó vững chắc về nghĩa rồi thì  các khái niệm xã hội mà nó chuyên chở  vào tâm trí người dân sẽ là một điểm huyệt hóa giải nhiều thứ vướng mắc. Lúc đó việc của sỹ phu không còn là dâng sớ mà phải là mở rộng biên giới của ngôn-ngữ. Chuyện hiền hay sáng cũng không quan trọng nữa khi mọi việc cứ thế mà tuôn theo lẽ tự nhiên. Nền tảng đời sống mới tự nhiên được bồi đắp, ở đó tự nó sẽ có công bằng và văn minh.

Khởi thủy là Lời, nhưng để Lời trở thành nền tảng trong tâm trí, như là một bản năng thúc đẩy hành động thì cần cả một quá trình dài. Từ ngôn đến ngữ rồi chuyển thành hành động là một quá trình chuyển biến chứa vô số bước nhảy lượng tử của nhận thức. Xuyên suốt quá tình này, cả xã hội phải tự đào bới du nhập ngôn ngữ, triết thuyết, tự mở cửa đi khắp nơi trên thế giới, tự chiêm nghiệm lịch sử và quá khứ của chính mình,  tự mình phải có tiến bộ nhất định về nhận thức bằng cách nhìn vào thất bại, vào chính sự thờ ơ đang có nguy cơ trở thành một bản năng lạnh cóng.

Advertisements

About Blog của 5xu

Một con sông sắp cạn dòng
Bài này đã được đăng trong nhảm và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Có 2 phản hồi tại Sự thờ ơ…Alternative …(p4)

  1. hmhoang viết:

    Bác “5xu” thân mến,

    Bài bác viết thật là hay, uyên bác. Xin giới thiệu với bạn đọc.

    Cứ đường mình mà đi thôi, đừng phân tâm, việc bác làm giúp thực sự nhiều người lắm.

    Bác lưu ý hộ chữ “hiền nhân” xứ Đông là “wise person” (in english), “le sage” (en français) chứ không phải là “hiền lành” (theo nghĩa nôm na nhà ta). Tầm ông Nguyễn Trãi của nước Đại Việt xưa có thể được coi là hiền nhân. Hòa Thượng THT có lẽ lên đến phó-hiền nhân rồi chăng?

    Có những người dò tìm, khai phá chữ nghĩa như bác thật là quí giá, vì thông thường tốc độ lời nói nhanh hơn tốc độ tư duy. Cụ Hinh cứ suy bản thân ra thì thấy như vậy.

    Rất quí mến bác đấy nhé, học được rất nhiều ở bác.

    Cụ Hinh người cổ, học lực yếu, thời gian mong manh, chủ trương “đắc ý vong ngôn” thôi.

    😉

  2. Thổ Quan viết:

    Em đọc mãi vẫn chả hiểu Xu đương phét cái gì. Định vào khen vài câu cho nó ra vẻ hiểu biết, nhưng xem ra lại tự thẹn với lương tâm! 😛

Bình luận đã bị đóng.