Cô bé thuyền nhân không quay lại

“Ông ấy định nói gì trong The Nightingale and the Rose” cô hỏi bâng quơ như đang theo đuổi ý nghĩ chưa rõ trong đầu. Cô ngồi trên tấm đệm cứng trải thẳng xuống sàn nhà thay cho giường ngủ, trong tay là bản photo cũ kỹ môn English Literature.

Anh nằm sát tường, mắt nhìn lên trần nhà. Căn phòng nhỏ chỉ có vài đồ vật tối thiểu và một chiếc TV màu cũ kỹ đang bật ở chế độ tắt tiếng.

Mùa hè đã qua gần hết. Những cơn mưa đã chuyển qua cuối mỗi buổi chiều. Có lẽ còn hai tiếng nữa mới có mưa.

Đấy là một chiều thứ bảy.

***

Buổi trưa đầu hè cũng mưa. Anh và cô ngồi trú mưa trên bong tàu. Con tàu đánh cá nhỏ được sử dụng cả cho khách du lịch đi lặn. Tàu rời cái cảng đánh cá duy nhất của đảo để ra khơi. Chỉ năm phút sau khi rời bến thì cơn mưa ập đến. Mây đen vần vũ, gió lốc và mưa như tát nước.

Anh không sợ vì tin vào đám thủy thủ khỏe mạnh. Cô rơi vào trạng thái hoảng loạn như mười năm trước cô gặp bão đêm lúc vượt biên.Chuyến đi ấy đã không đưa cô bé 14 tuổi đến chỗ cần đến. Gần mười năm sau trại Galang đóng cửa.

***

Lớp học đại học buổi tối dành cho người đã đi làm. Cô muốn lấy bằng cử nhân mặc dù cô đang có việc làm ở sở Mỹ. Một chương trình nhân đạo không quên những đứa trẻ thuyền nhân mà họ đã dạy tiếng Anh ở trại. Họ tạo điều kiện cho những người trở về có việc làm trong sở Mỹ.

Anh ngồi trong lớp cùng cô. Cơn mưa buổi chiều làm không khí dịu đi . Anh thích con đường có hàng cây cao chạy qua ngôi trường cấp III nơi mà buổi tối người ta dạy đại học. Anh thích thời tiết ở đây. Anh thích cả âm sắc địa phương của bà giáo già đang giảng Civilization trên lớp.

“Rút cục ông ấy muốn nói gì trong Nightingale” anh nghĩ bâng quơ như cố bắt những ý nghĩ đang lởn vởn trong đầu. Ngoài vẻ đẹp của câu truyện và sự vô nghĩa của tình yêu đích thực, rốt cuộc ông ấy muốn nói gì.

Bà giáo già vẫn giảng bài, giọng đều đều, bằng thứ tiếng Anh cũ kỳ. Cô nói với anh “bà giáo chưa có chồng”

***

Anh không biết Ethan Hunt bước lên màn bạc từ phim truyền hình. Cho đến lúc cô bảo anh chiều nào cô cũng nghe bản nhạc cuối phim. Đấy là những buổi chiều ở trại Galang.

Nhảy xuống cái cầu tàu xi măng ảm đạm từ cái bong tàu nhỏ bé và cũ kỹ, anh chợt nhận ra mình quá lành lặn. Khi đám phụ nữ ở cảng chửi té tát bọn ngư dân trẻ dám đưa khách đi chơi khi biển động. Cô không nói gì trên xe gắn máy. Suốt chiều dài đảo từ bến cảng về đến khách sạn. Trời nắng rất đẹp và nhiều gió. Giống mùa thu nơi anh sinh ra.

***

Anh ngồi một mình trên cái ghế bố. Cái quán cóc trên vỉa hè quảng trường giữa thành phố lại có một cái ghế bố. Anh gọi một chai Coca uống với đá. Bàn bên cạnh có một nhóm con gái trẻ, chắc chỉ mười bảy mười tám. Lúc này đã quá nửa đêm rất lâu. Mùa này trời hơi lạnh. Anh hút điếu thuốc đầu tiên trong ngày, mắt nhìn hờ hững qua quảng trường. Bên kia là nhà bưu điện nằm im lìm sau bóng cây dưới ánh đèn đường. Các cô gái trẻ vai trần cười đùa và tán chuyện về các anh bồ. Có mấy cô nói giọng của thành phố nơi anh ra đi. Thi thoảng họ nhìn anh tò mò.

Lúc chiều cô bảo anh sẽ chọn đề tài single-mum cho bài luận môn Civilization. Anh không hỏi vì sao cô chọn đề tài lạ lẫm ấy. Cô nói tiếp khi anh đang im lặng: “Không biết bà giáo có nghĩ gì không”.

***

Cô bảo anh: “Rốt cuộc ông nhà văn viết Nightingale khi đang ngồi tù. Nếu là bây giờ, ông ta sẽ không phải ngồi tù vì cái tội đấy”.

Anh đã không bỏ công ra tìm hiểu rốt cuộc Nightingale muốn nói gì. Cuộc sống của anh quá lành lặn. Anh đã đọc bản dịch của Lửa Hạ rồi bảo cô câu chuyện chỉ đơn giản là ca ngợi sự hy sinh cho tình yêu và cái vô nghĩa của tình yêu đích thực. Anh thực sự cảm thấy câu truyện thật đẹp. Nhưng đã anh không tìm hiểu rốt cuộc cái ông nhà văn ấy muốn nói gì.

Mùa mưa đã sắp hết. Anh hút nốt điếu thuốc cuối cùng rồi đứng dậy dọn căn phòng. Căn phòng bé xíu, ngăn nắp, đồ đạc đơn giản. Cái chung cư cũ này ngày trước được chính quyền thành phố dùng làm nhà khách cho chuyên gia quốc tế. Cầu thang của nó vẫn còn dấu vết nẹp đồng để trải thảm.

***

Chiều rất nắng ngoài trời. Cả chung cư dường như ngủ trưa không buồn dậy.

Anh đi xuống đường thuê một phim đang ăn khách. Nửa tiếng sau cả hội ngả ngốn nằm xem American Pie và cười nghiêng ngả với nhau.

Căn phòng nhỏ, sạch sẽ. Cái TV được dùng để xem phim, tiếng mở to hết cỡ.

***

Chú thích: Dạo này blog khô khan quá. Entry này là để tiếp nối loạt entry về Thời Tiết.

In series:

1. Thời Tiết
2. Phi Thời Tiết
3. Những Đêm Rachmaninoff
4. Đêm Foxy

5. Gọt Mã Thầy
6. Cô bé thuyền nhân không quay lại
7. Em xóa nó đi, được không?

8. Ba Mùa Yêu

 

Advertisements

About Blog của 5xu

Một con sông sắp cạn dòng
Bài này đã được đăng trong gái và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

5 Responses to Cô bé thuyền nhân không quay lại

  1. chuchimy nói:

    Rốt cuộc thì ông 5xu muốn nói cái gì qua cái truyện này. Mới đọc em cứ tưởng là truyện nước ngoài được ông 5xu dịch ra.:)

  2. càfê sữa nói:

    Rốt cuộc thì bối cảnh chính là ở đâu? VN hay không-VN?

  3. Whitedove nói:

    Khi nào emcũng thích đọc tag “gái” của anh.

  4. cafeden nói:

    khó hiểu quá, bác 5xu nhớ ai chăng?

  5. abc nói:

    Truyện dở ẹc.

Đã đóng bình luận.