Nỗi Nhớ Mỵ Châu

Chuyện cười dân gian của Việt Nam có chuyện một thằng bé được ông sai đi mua mắm và muối. Mua một đồng mắm, một đồng mua muối. Nó đi ra khỏi nhà một lát rồi quay lại và hỏi ông: “Ông ơi đồng nào mua mắm, đồng nào mua muối”. Ông nó bảo “đồng nào cũng được”. Nó đi một lát rồi quay lại hỏi: “Ông ơi bát nào đựng mắm, bát nào đựng muối”.

Nhân dân ta không thích những thằng gàn và máy móc như thằng bé trong chuyện. Tiền nào mà chả là tiền để tiêu, bát nào mà chả là bát để đựng.

***

Có một đất nước nghèo, cả nước dành tiền mãi được một khoản để xây trường học và bệnh viện cho nhân dân. Nhưng xây thì hết tiền để xây lâu đài cho quan chức chính phủ làm việc. Lo cho dân thì quan cũng phải sướng thân.

Chính phủ liền đi vay nước ngoài. Nói là cần một khoản tiền để xây trường học và bệnh viện. Nước ngoài cho vay ngay. Thế là chính phủ dùng tiền vay để xây trường học và bệnh viện. Còn khoản tiền đang có kia, dùng để xây lâu đài quan chức.

Hiện tượng đảo vốn này trong kinh tế học được gọi là fungibility (với nghĩa bất phân định của vốn, chứ không phải nghĩa khả năng đảo vốn trong hợp đồng quyền chọn).

***

Có những chính phủ suy nghĩ rằng tiền vào nước mình, chi tiêu trong đất nước mình, là có lợi. Nói cách khác là miễn có tiền vào là được. Ấy là bởi vì họ nghĩ tiền nào cũng là tiền, chi vào đâu cũng là chi.

Nghĩ thế tức là bất chấp hiệu suất sử dụng đồng vốn.

***

Giá mà dân gian Việt Nam không coi cái chuyện đồng nào mua mắm là chuyện cười. Giá mà dân gian coi đấy là truyện ngụ ngôn nghiêm túc. Coi việc cân nhắc “đồng nào mua mắm, đồng nào mua muối, bát nào đựng mắm, bát nào đựng muối” là một việc nghiêm túc, hoàn toàn không có gì đáng cười, thì biết đâu người ta sẽ luôn cân nhắc để việc chi đồng tiền nào cho việc nào có ích. Và cân nhắc kỹ hơn nữa, đâu sẽ là chỗ nhận tiền chi. Nhất là tiền vay nước ngoài và những dự án sử dụng tiền lại đầy rẫy tham nhũng.

***

Có lần đi chơi Nam Ninh với anh bạn thân. Nam Ninh là thủ phủ của Quảng Tây (khu tự trị dân tộc Choang) và được xếp hạng về kinh tế gần bét Trung Quốc. Đi trên taxi anh bạn bảo: “Đi chơi mới biết (nước) mình kém quá. Mỹ với Anh, Đức nó hơn mình, mình không chấp, đằng này một thằng tự trị thiểu số gần bét TQ mà nó hơn Hà Nội mình quá xa. Thôi, con cái sau này phải cho đi tây hết, và đừng bao giờ để chúng nó quay lại”.

Hôm trước họp lớp kinh tế nhân dịp 10 năm nhập học. Anh em cũng nhắc lại khái niệm fungibility, tôi cũng có kể câu chuyện mắm muối ở trên. Kết luận rằng sau này cố gắng mà đủn con cái đi tây hết. Vì ở lại thì chúng nó sẽ phải trả nợ nước ngoài mà thế hệ các bác nó đã đi vay. Mà chúng nó chả có lý do gì phải trả nợ, vì chúng nó có được thừa hưởng một hạ tầng tốt đẹp có được nhờ đồng tiền đi vay đâu. So với tự trị dân tộc Choang còn không bằng, có lý gì mà phải ở lại.

Dù có yêu nước đến mấy thì cùng lắm mình cũng chỉ hy sinh đến thân mình, chứ không hy sinh con mình được. Nhất là bắt nó hy sinh cho những sai lầm của thế hệ chú bác nó.

***

Cách đây đã lâu tôi có một entry kể về tù binh Phú Quốc. Nhân vật trong entry này là chú Tâm. Lúc hai chú cháu còn “làm bạn” với nhau, chú có kể cho tôi nghe nhiều chuyện trong tù. Trong đó có một chuyện về người tù hít đất.

Đó là một người tù nhỏ bé tập hít đất với quyết tâm mãnh liệt là chiến thắng thằng cai tù lực sỹ. Thằng cai tù lực sỹ có thú vui bắt những người tù khỏe mạnh ra thi hít đất với nó trước mặt của cả hai phe. Nếu thua, chắc chắn là thua rồi, thì người tù thua cuộc sẽ bị trừng phạt dã man để hạ nhục trước mặt tất cả tù nhân.

Người tù nhỏ bé kia đã chiến thắng. Cái giá mà anh phải trả rất đắt. Nhưng các cuộc thi đấu hít đất nhằm sỉ nhục và hành hạ tù binh cũng hoàn hoàn chấm dứt.

Chiến đấu giữa địch và ta, qiữa quân ta và quân giặc, và chiến thắng cuối cùng, nhiều khi chỉ giản dị như thế thôi.

***

Thục phán An Dương Vương đã làm một cuộc cách mạng quân sự với công nghệ xây thành ốc và nỏ bắn tên đồng. Nhờ có cuộc cách mạng ấy mà Thục Phán An Dương có cả một cơ đồ.

Thế mà cả cơ đồ ấy mất trong chớp mắt. Câu nói cuối cùng An Dương Vương nghe trước khi chết lại là “giặc ở sau lưng vua ấy”.

***

Đại “thi hài” Tố Hữu bảo Mỵ Châu là “trái tim nhầm chỗ đặt lên đầu” nên vua cha mới “nên nỗi cơ đồ đắm bể sâu”.

Thời nay tim đặt vào ví tiền. Hay nói tiếng miền nam là bỏ tim vô bóp. Hehehe. Tim không bóp (để truyền máu) mà tiền nó bóp tim đập theo ý của nó.

***

Advertisements

About Blog của 5xu

Một con sông sắp cạn dòng
Bài này đã được đăng trong đời và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Có 6 phản hồi tại Nỗi Nhớ Mỵ Châu

  1. uzii viết:

    Mắm + Tương, muối ai mua =bát?

  2. càfê sữa viết:

    dạ.

  3. lete viết:

    Chắc chắn không chạy làng được hả bác. Con em nó có vay đẩ..â..â…u

  4. cuacangto viết:

    Em cũng mới có dịp sang Trung Quốc và cũng có suy nghĩ y như bạn của bác..hix..Nước ta rừng vàng biển bạc bán bớt 1 ít đi trả nợ cũng được bác ạh, bác đừng lo lắng quá tổn hại tinh thần..

  5. Trảo Nha viết:

    Con bác chạy làng thì để con ai ở lại chịu đây?

  6. câm điêc viết:

    Ơ mà sao Mị Châu thời nay sao nhiều thế.Không biết bên đó có hơn trai việt nam ko?

Bình luận đã bị đóng.