Yêu Nước

Phùng Quán là một người hơi kỳ dị. Huyền thoại phố phường kể rằng ông chưa một lần ra đảo mà viết Vượt Côn Đảo hay còn hơn cả hiện thực.

Phùng Quán có những bài thơ “bộ đội”. Thơ bộ đội có tí mẹ, tí em, và có chiến tranh.

Người ta nói nhiều đến bài thơ mà ở nghĩa nào đó là tuyên ngôn của Phùng Quán, như là một nghệ sỹ sáng tạo, không chấp nhận nói yêu ghét mà trái với lòng mình.

Trước đó người ta đọc các bài thơ khác của Phùng Quán, trong đó có:


Em ơi rất có thể
Anh chết giữa chiến trường
Đôi môi tươi đạn xé
Chưa bao giờ được hôn !

Nhưng dù chết em ơi
Yêu em anh không thể
Hôn em bằng đôi môi
Của một người nô lệ !

Hôm nay lại càng nên đọc, bởi ngày mai là ngày thương binh liệt sỹ.

***

Cách đây một thời gian, Quốc Anh có viết hai entry trên blog của mình về lòng yêu nước. Đã mấy lần tôi định viết một entry để hồi ứng với entry này của Quốc Anh. Mà cuối cùng không viết. Mà thực ra viết cũng sẽ chỉ ngắn ngắn thế này thôi.

“Khác với tình yêu cha mẹ hay tình yêu lứa đôi, là những tình cảm tự nhiên tự có trong mỗi con người, tình yêu quê hương đất nước không tự nhiên mà có, nó phải được “học” và “bồi đắp”. Tôi không tin một người không có điều kiện nghe hát ru, nghe dân ca, lớn lên cùng bạn bè, đi du lịch và học lịch sử lại có thể yêu quê hương đất nước mình.

Khác với tình yêu cha mẹ hay tình yêu lứa đôi là những tình cảm thường trực và tự mỗi người có thể dễ dàng nhận thấy sự hiện hữu của tình yêu đấy ở trong lòng mình, tình yêu đất nước phải ở hoàn cảnh nào đó, thường là rất đặc biệt, hoặc phải là cả một quá trình, mới có thể nhận thấy được.

Tuy vậy, nói rằng tôi yêu nước lắm, lại là một việc rất dễ.

Còn thực sự cảm nhận được lòng yêu nước ngay trong trái tim mình thì khó, có lẽ gấp nghìn lần cái cảm nhận mình đang bắt đầu chớm yêu ai đó.”

***

Tôi không biết đã có bao nhiêu triệu người Việt đã đổ máu cho đất nước Việt Nam hiện đại mà chúng ta đang sống ngày nay. Tôi cũng không biết những người đã hy sinh thân mình vì đất nước có thực sự cảm nhận được tình yêu quê hương đất nước ở trong trái tim họ hay không.

Tôi cũng không biết tình yêu đất nước quê hương có hiện hữu dưới một hình thức tình cảm khác không. Ví dụ như lòng căm thù quân xâm lược. Và nếu có, thì lòng căm thù quân xâm lược có khi nào có chung mẫu số lý tưởng cách mạng hay lòng căm thù giai cấp hay không.

Tôi cũng không biết lòng yêu nước dẫn đến sự dũng cảm bất khuất và anh dũng hy sinh như thế nào. Với những chiến sỹ cộng sản bị bắt và tra tấn man rợ nhưng không đầu hàng, trong họ đâu là sức mạnh đến từ lòng yêu nước, đâu là sức mạnh đến từ lý tưởng. Mặc dù tôi tin chắc là cách mạng sơ khai của Việt Minh bắt đầu bằng những thanh niên có lý tưởng, và lý tưởng này được hun đúc từ những trái tim yêu nước ở bực chân thành hạng nhất.

***

Những người đã hy sinh trong các cuộc kháng chiến, từ Pháp, Mỹ, Polpot đến Bành Trướng Bắc Kinh, nếu được chứng kiến xã hội bây giờ, họ sẽ có cảm xúc gì. Tôi không biết. Nhưng tôi biết chắc rằng sẽ là rất đau nếu những người đã anh dũng hy sinh ấy cảm thấy tình yêu đất nước của họ bị tổn thương.

***

Có những nhóm người được hưởng đặc quyền từ sự hy sinh của hàng triệu người Việt Nam anh dũng. Không biết có ai trong số họ sống và hành động “vì những người đã ngã xuống cho đất nước” giống như những người xưa đã ngã xuống “vì những thế hệ tương lai của đất nước” hay không?

Hoặc ít nhất là nghĩ đến nông dân ngày nay, những nông dân con cháu của hàng triệu thanh niên nông thôn đã hy sinh vì đất nước?

***

Advertisements

About Blog của 5xu

Một con sông sắp cạn dòng
Bài này đã được đăng trong sống và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

7 Responses to Yêu Nước

  1. càfê sữa nói:

    Đáng sợ nhất là khi người ta bắt đầu nghi ngờ chính mình. Đáng mừng là khi bắt đầu biết sợ ấy, chính là lúc người ta bộc lộ ước muốn cao độ có cái đức tính “bị” phân tích. Phân tích càng lý tính, kỹ càng, ước muốn càng cao.

  2. Banhran nói:

    Thật buồn khi “những ai đó” đã và đang cố tính tráo đổi đối tượng, giữa “lòng yêu nước” và “lý tưởng xhcn vĩ đại” … làm cho ta rối bời .. và rồi ta bắt đầu nghi ngờ .. tình yêu của mình liệu có phải là yêu nước không ?

  3. cuacangto nói:

    Yêu nước?

    Em chịu..

    Em không biết..

    Anh thì sao?

  4. Chu Thi nói:

    Bài này hay quá, chỉ đọc và cảm khoái thôi bác 5 xu à, chưa có ý kiến gì. Khi nào có sẽ hồi ứng sau. Độ dài như vầy là vừa đủ nè, chứ bác QA viết dài quá, đọc đến dòng cuối là em suýt quên dòng đầu, lại phải trở lên đọc lại.

    Btw, em vừa nhận được quyển 11 phút của bác gửi. cảm ơn bác nhiều nhiều. Tuy nhiên em hơi thắc mắc là bác tặng mà sao bác không kí tên, mới lại hình như em được công bố là đoạt giải khuyến khích với quyển Ngầm. có sự nhầm lẫn gì ở đây không ta? Tất nhiên em vẫn rất thích quyển 11 phút, và chiều nay lại tốn tiền vác Ngầm về thoai.

  5. Nhăng nói:

    Cám ơn bác 5xu, em đã nhận được sách rồi. Nhưng rốt cuộc thì em vẫn chưa được “11 phút”. Hic, như bạn Chu Thị viết ở trên, có lẽ bác gửi lộn địa chỉ rồi. Em thì nhận được quyển “Ngầm”. Nhưng em vẫn vui. Và chắc em lại tốn thêm tiền vác quyển “11 phút” về.
    À, chúc mừng bạn Chu Thị nữa;-)

  6. Sao chúng ta ngồi đây, dưới bóng cây này?

    “Cuộc sống của chúng ta bắt đầu chấm dứt ngay trong cái ngày mà chúng ta giữ im lặng trước những vấn đề hệ trọng” – Mục sư Martin Luther King

    Sao chúng ta ngồi đây, dưới bóng cây này?
    Bông lơn những điều vớ vẩn
    Như hai diễn viên nghiệp dư của một vở kịch xoàng

    Anh đã chẳng ôm em vào lòng như mọi lần bởi nếu làm thế, anh sợ sẽ ghì em quá chặt
    Để nén những gì đang vỡ vụn trong anh

    Em cũng chẳng ngồi sát bên, hôn anh cái hôn vị trái cây
    Rất có thể khiến môi anh bật máu

    Mình che lấp nỗi hổ thẹn này
    Bằng chủ nghĩa lãng mạn ho hen
    Chủ nghĩa hiện sinh lên men
    Hậu hiện đại chưa dứt sữa
    Những bận rộn áo cơm ảo mộng vu vơ hẹn hò dỗi hờn vờ vịt
    cuống quít đớn đau tận cùng da thịt

    Chúng mình có thực sự thèm muốn đến thế không?
    Anh ngập trong em chìm trong em tan trong em hay nỗi tủi hổ đang đào huyệt?

    Bè bạn của chúng ta khuất dần sau những bức tường…

    Đỉnh núi
    Đàn kiến
    Miệt mài đốt lửa

    Những tảng đá
    Rùng mình lăn xuống vực
    trả bầu trời cho những hang sâu…

    31/7/09
    Phạm Tường Vân

  7. câm điêc nói:

    nhóm người được hưởng đặc quyền từ sự hy sinh đó là ai.Có ông và tôi không?Người cầm cây bút bây giờ hay né lắm,không có những cú hích,định hướng rõ rệt.Chỉ hài lòng những dòng cmt như vậy thôi.

Đã đóng bình luận.