Hóa Vàng Cho Một Tình Yêu

Michael Jackson, thế là chàng đã ra đi. Nhờ chàng ra đi nên chúng ta mới biết nước Mỹ nó suy đồi thế nào. Đám ma mà chúng nó cũng truyền hình trực tiếp với lại ca hát mấy tiếng đồng hồ. Không hiểu bên ấy khi an táng xong người ta có hóa vàng cho MJ không. Tiêu xài quen rồi, không hóa thì qua thế giới bên kia lấy gì mà tiêu.

Hôm qua hòa thượng Thích Nghịch Toán có ghé blog của 5xu để nhắc nhở rằng thì là hâm mộ với sùng bái lãnh tụ đều là bệnh cả. Thuộc nhóm bệnh tỉnh lẻ. (Cái entry này, ở phần comment, hiện có tới 4 huy chương toán quốc tế xuất hiện, trong đó có 2 huy chương vàng 42/42. Ặc, mật độ cao quá)

Thực ra em (chú tiểu Thích Nghịch Chữ) không phải là fan của MJ. Nhưng cũng như rất nhiều người khác không phải là fan của MJ mà vẫn thích một cái gì đó của MJ. Thích một bài hát, hay thích một điệu nhảy. Ví dụ như moonwalk thì ai mà chả thích. Hoặc quả đổ người trong Smooth Criminal.

Vậy nên hòa thượng Thích Học Toán cứ tiếp tục hâm mộ 5xu hơn MJ đi ạ. MJ tất nhiên là không thể nào viết blog tiếng Việt như em được (em học dưới hòa thượng một khóa nhưng khác khối, lúc em vào lớp 10 thì danh tiếng hòa thượng đã lên tầm Sư Bác rồi).

***

Hồi Zidane về Real Madrid, anh có nói một câu thế này: “Tôi đến đây để mang niềm vui cho các cổ động viên của câu lạc bộ Real Madrid”.

Tôi đánh giá cao các ngôi sao sân cỏ và các nghệ sỹ biểu diễn có ảnh hưởng đến công chúng rộng lớn. Ví dụ như Zidane, Maradona, hay Michael Jackson. Bởi họ mang niềm vui đến cho rất rất rất nhiều người trên hành tinh này, dù trẻ hay già, dù quê hay tỉnh, dù giàu hay nghèo.

Như Zidane hay MJ thì có lẽ họ mang niềm vui và niềm hứng khởi đến cho hàng tỷ người. Hàng tỷ lượt người đúng theo nghĩa đen ấy.

***

Những năm 89,90 nước mình còn nghèo vật. Thông tin nghèo vật. Lạc hậu so với thế giới văn minh hằng trăm năm. Thế mà học sinh nghèo như bọn tôi vẫn đạp xe ra một chỗ gọi là nhà quê của Hà Nội lúc ấy là Ngã Tư Sở để mua băng cassette nhạc quốc tế. Có khá nhiều. Phổ biến nhất là nhạc hải ngoại, kế đến là nhạc cũ 196x-197x như Smokies, ABBA. Nhưng có cả nhạc của MJ mới ra đời chỉ vài năm trước đó ở Mỹ. Bây giờ Mỹ có gì ở VN có cái ấy. Nhưng 20 năm trước thì trễ vài năm so với Mỹ cũng đã là một sự kỳ diệu rồi. Sự kỳ diệu ấy còn ở chỗ người ta không biết tiếng Anh, không biết các thể loại nhạc của người da đen ở Mỹ, thậm chí còn nghĩ Mỹ là kẻ thù và độc ác, thế mà người ta vẫn nghe và thích MJ.

Tôi ngờ rằng trung niên Hà Nội và thanh niên nông thôn miền Bắc cho đến tận bây giờ vẫn đi giày đen với bít tất trắng tinh chính là do ngày xưa video clip của MJ quá thịnh hành ở miền bắc. Hình ảnh MJ mặc quần ống ngắn cũn khoe tất trắng và giày đen có lẽ đã vô thức đi vào tâm lý dân Bắc như là một hình ảnh của sự sành điệu hoặc lịch thiệp (Ặc, hiệu ứng nhảy cóc văn hóa).

Vậy nên dù sao thích MJ cũng là cái may. Chứ thích chú guitarist của AC/CD hoặc frontman của GnR thì các quý ông Hà Nội bây giờ mặc váy ngắn hết cả rồi.

***

Từ hâm mộ đến sùng bái là một khoảng cách rất xa. Xa cả về hiện tượng tâm lý đến hành vi cá nhân. Từ hâm mộ ngôi sao âm nhạc MJ đến sùng bái lãnh tụ Kim Chính Nhật còn là một khoảng cách xa hơn nữa. Xa như tỉnh lẻ của nước Mỹ là New Jersey đến thiên đường có tên là Bắc Hàn vậy. Để vượt qua khoảng cách ấy có đốt đít hết cả đống tên lửa của Bắc Hàn cũng phải bay mất cả ngàn năm. Nhưng nếu lãnh tụ Kim Chính Nhật chẳng may mà hâm mộ MJ thì cả đất nước Bắc Hàn đi giật lùi kiểu Moonwalk chắc cũng chỉ mất vài (chục) năm là đến New York.

***

Vậy còn chúng ta. Haizz. Chúng ta thích moonwalk của MJ từ những năm 90. Mà bây giờ vẫn ở tận đâu đâu. Hay là do chúng ta có cung trăng của riêng mình, trên đó có nhõn chú Cuội.

***

Đầu hè có đi vào Hương Tích cùng người bạn thân. Bạn khấn xong nhờ hóa vàng hộ. Sáng sớm hôm đó trời mưa nên chỗ hóa vàng ướt sũng. Vàng mã cũng nhiều. Hóa xong mất cả nửa tiếng đồng hồ. Mồ hôi mồ kê nhễ nhại. Đi xuống thấy mấy người bán hàng bên đường cười như nắc nẻ. Hóa ra mặt nhem nhuốc muội than lẫn mồ hôi. Liền mua chai nước suối để rửa mặt. Bỗng một cô gái trẻ và nhiệt tình ở đâu hiện ra cầm chai nước rót hộ để rửa mặt cho dễ. Rửa xong mới nhìn cô. Trẻ lắm, mắt vẫn còn trong veo. Miệng rộng răng trắng cười tươi. Da trắng hồng. Cơ thể khỏe mạnh.

Đi xuống núi tiếp. Đi một đoạn tự nhiên nghĩ: tình yêu nhiều khi giống như hóa vàng. Châm mãi không cháy. Đã cháy rồi thì ào một cái là tàn lụi. Lụi rồi rót cho phát rượu cúng, bùng phát nữa rồi ngóm hẳn. Rồi để gió cuốn đi, cuôôốn đi (hát theo nhạc của một nhạc sỹ phật tử chắc là hồi trẻ hay hóa vàng ở chùa Huế).

Quên mất không kể là cô gái sau khi đổ hộ chai nước mát đã không biến mất như các cô tiên khác mà cứ đứng đấy để thu 20 ngàn tiền chai nước có ướp lạnh. Cô hơi cao, hơi xinh và áo hơi rộng cổ.

***

Người ta chỉ nói đến tôn giáo với mục đích là giải thoát khổ đau cho con người. Các chính trị gia thì hứa hẹn cứu đói, cứu nạn, đem lại phúc lợi và công bằng xã hội. Tổng Bí Thư Xô Viết Nikita Khrushchev thì châm biếm: “Các chính trị gia thì lúc nào cũng hứa, họ hứa xây cầu ở nơi qué có sông”.

Nhưng không có nhà truyền giáo nào hay chính trị gia nào nói giống Zidane là tôi đến đây để mang niềm vui cho các bạn.

Thực ra thì ở thiên đường Bắc Hàn hay địa ngục Harlem người ta cũng cần niềm vui như nhau. Chỉ khác nhau ở chỗ họ có entertainer như thế nào thôi. Ở Harlem người ta xem hát và nhảy cho đỡ tốn kém. Còn ở Bắc Hàn người ta đốt 700 triệu dollar tên lửa trong một ngày, chỉ để cho vui. Hay cũng là một cách hóa vàng. Chả biết để cúng ai mà thôi.

***

Một chai nước mát để rửa mặt lúc trưa hè liệu có mang đến niềm vui không? Cho dù chai nước ấy phải trả tiền? Một mối tình hóa vàng liệu có niềm vui không? Hay chính niềm vui là ở cái công đoạn: hóa vàng cho một tình yêu (hát theo một bài hát hơi buồn buồn có tên “Cuối cùng cho một tình yêu” do Trịnh Sơn phổ nhạc cho thơ Trịnh Cung)?

Hôm trước có nói chuyện với một nhà thơ nữ (do đang kháng khựa nên tránh từ nữ thi sĩ) tên là Vân (Phạm Tường). Nhà thơ nữ nói về mối tình cũ dang dở của mình. Tôi bình luận: “(câu chuyện thật là) buồn”. Nhà thơ gật gù (đoán thế vì là chat): “Ừ, buồn đẹp”.

Có nỗi buồn nào là buồn vui hay không? Kiểu nghe một bài hát buồn buồn mà lại thấy vui vui? Tất nhiên nỗi buồn mà chúng ta đang trao đổi ở đây không thuộc phạm trù buồn sinh lý. Buồn sinh lý thì chắc chắn hết buồn là thấy vui ngay, hết mưa là nắng hửng lên luôn, kể cả là nửa đêm.

Hay là niềm vui nào cũng phải bắt đầu từ thấy buồn buồn (do bị cù). Câu này không dịch thành tiếng miền nam được vì sẽ thành niềm vui bắt đầu từ thấy nhột nhột (do bị thọc lét).

***

Vậy nhồn nhột đẹp thì sao? Không biết sao nhưng chắc là dễ chịu hơn những cái đẹp nhồn nhột.

Hồ Chí Minh viết di chúc bắt đầu bằng câu: “Người làm thơ rất nổi tiếng, ở Trung Quốc thời nhà Đường”. Thay vì thi sỹ hay nhà thơ, Hồ Chí Minh gọi là người làm thơ. Ngạc nhiên chưa? Hôm nọ lỡ chê cái chương trình Thăng Long Nhân Kiệt trên VTV1 là sính hán việt nên gọi Nhà Lý là Vương Triều Lý (hiện nay đang chiếu đến Vương Triều Trần rồi thì phải), có bạn vào comment là hán việt có cái hay thế này thế kia (chắc chỉ có mỗi bạn ấy thấy hay nên phải đi giải thích). Thực ra, khó nói nhỉ, nhà Lý chưa thể nào là Vương Triều được. Có chăng là Triều Lý thôi. Muốn có Vương thì phải có hệ thống quý tộc ở dưới. Nhà Lý tất nhiên là không có quý tộc rồi. Nhà Trần thì may ra có.

***

Hôm nay thức khuya mà không có internet nên tâm sự nhiều, ra ngón tay lên bàn phím hết cả. Mai đến cơ quan sẽ post. Lúc đầu đặt tên entry là Carnet 5. Có lẽ sẽ đổi lại là Hóa vàng cho một tình yêu.

***

Advertisements

About Blog của 5xu

Một con sông sắp cạn dòng
Bài này đã được đăng trong sống và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

11 Responses to Hóa Vàng Cho Một Tình Yêu

  1. ChuLinhChi nói:

    Bac viet cang ngay cang hay^^. Co khi e fai tham gia blog tiep de doc blog bac^^

  2. Goldmund nói:

    Phải là nhà thơ gái bác! Bác kháng khựa chưa triệt để rồi.

    Em để ý pageview cứ đến cuối tuần là sụt. Cũng ngờ ngợ rằng nhiều người thích xài internet cơn quan hơn internet nhà. Nay có bác thú nhận, củng cố cho nghi ngờ của em.

    Em Goldmund
    Huy chương vàng Olympic văn quốc tế

  3. thichhoctoan nói:

    Hôm qua bạn 5xu buồn vì người yêu MJ hi sinh, viết blog theo trương phái cơm nguội. Hôm nay may mắn tìm lại được 5xu tôi hâm mộ rồi.

  4. tiendatle nói:

    Em đọc blog của bác cũng nhiều. Chả biết bác là ai. Nhưng hôm nay phải comment là bác viết hay quá. Bài này xuất sắc. Cheers!

  5. Ngo Vinh nói:

    Cái chỗ ” giày đen với bít tất trắng tinh” thọc lét quá.
    Hâm mộ!

  6. Chu Thi nói:

    Em Thích Đủ Thứ, nhưng không thích nổi câu nhắc nhở của huy chương toán quốc tế ạ.

  7. KepGiay nói:

    Entry hay quá. Văn phong phóng khoáng, đọc bài viết của 5xu thấy nhẹ cả đầu.

  8. Hoàng Nhật nói:

    Cái ông đấy mâu thuẫn vãi, viết Blog trong tù bằng thơ tiếng Hán, không thích mọi người dùng từ hán việt, bắt phải gọi là chiến sĩ gái, nhưng lại thích xưng là… chủ tịt

  9. The Ghost nói:

    Bái này 5xu thì rẻ thật 😀

  10. nqlucky nói:

    Em rất thích đọc những bài viết của bác. Cô đọng, xúc tích và đầy châm biếm. Em xin lỗi nếu những lời em nói làm anh cảm thấy vô vị, nhạt thếch nhưng em nói thật đấy.

  11. YenNhi nói:

    The giay den di voi bitat gi la sanh dieu???

Đã đóng bình luận.