Obama và Chúng Ta

Hôm nay phá lệ, copy 1 bài của người khác lên blog. Bài này là của một bạn tên là Quốc Anh (tiến sỹ kinh tế phát triển, đại học Harvard). Bài được post trên diễn đàn tathy với nick Noy. (Ngoài ra có thể đọc các bài tiếng Anh của Noy ở blogg của bạn này, có tên là Tề Phi).

Mặc dù 3 bài viết này được QA post trên tathy trước bầu cử, nhưng các phân tích cơ bản vẫn hết sức chuẫn (chuẫn là tiếng Việt cổ, hehehe):

***

Các bác bàn chuyện bầu cử vui nhỉ, nghe cứ như Fox.

Thứ một, hiện giờ thị trường đang ước tính khả năng Obama thắng là 85% (Intrade) hay thậm chí còn cao hơn nữa (Betfair, Iowa U vv.) Thường số liệu này chính xác hơn poll. Dĩ nhiên 15% xác suất của McCain không có nghĩa là không có cửa thắng. Nhưng mà để so sánh, hiện giờ William Hill đánh West Ham thắng Arsenal chủ nhật này là 5/1, còn dễ ăn hơn McCain (85/15 = khoảng 5.7). Obama thì ngang với Arsenal thắng hoặc hòa. Tức là vẫn có cơ McCain thắng, nhưng mà cửa hẹp.

Thứ hai là Tổng thống Mỹ nói chung không ảnh hưởng nhiều lắm đến kinh tế đâu, vui quá hay buồn quá làm gì hả các bác. Có điều hiện giờ 2 viện chắc rơi vào tay Dân chủ rồi, thành ra nếu Obama được nữa thì tha hồ ra uy chính sách. Nói về ảnh hưởng đến Việt Nam, ngoài chuyện sức ép chính trị ngoại giao tôn giáo báo chí vv. không nói đến làm gì (vì đếch biết nói gì), chuyện kinh tế thì có hai hướng chính.

Thứ một, Mỹ càng tự do thương mại thì càng nhiều người Việt được hưởng. Phe Cộng hòa có khuynh hướng tự do thương mại rõ hơn phe Dân chủ. Gì thì nói, trong 8 năm làm Tổng thống anh W. thành công tương đối nhiều trong việc thúc đẩy tự do thương mại (chuyện này dài, nếu cần thì tranh luận sau.) Obama thì có khuynh hướng bảo hộ hơn McCain (chuyện này thực hư thế nào cũng dài nốt.) Tuy vậy, vật cản chính của tự do thương mại lại là 2 viện, nhất là viện Hạ. Sắp tới phe Dân chủ sẽ nắm quyền sinh sát hoàn toàn ở 2 viện, thì Obama hay McCain cũng không tránh khỏi xu hướng bảo hộ. Nhất là mỗi khi có khủng hoảng tài chính/kinh tế người ta càng có thiên hướng bảo hộ thương mại nữa. Thành ra hy vọng cho nhà xuất khẩu Việt Nam (cùng với người sản xuất, làm công ăn lương vv.) là mịt mùng, dù cho McCain có thể giúp được ti tí chút chút.

Thứ hai, kinh tế Mỹ hồi phục càng nhanh thì thế giới hồi phục càng nhanh. Thế giới hồi phục càng nhanh thì người Việt Nam càng đỡ khổ. Hiện giờ Mỹ vẫn chưa chính thức vào suy thoái, cộng thời gian suy thoái và thời gian ra khỏi suy thoái vào thì cũng còn lâu. Trong thời gian đấy, anh Tổng thống nào khéo làm kinh tế hơn thì rút ngắn thời gian suy thoái đi. Về kinh tế, McCain vốn không khéo, người xung quanh McCain thì khéo, nhưng cộng với ảnh hưởng chống đối của hai viện thì thành ra kế hoạch kinh tế sẽ bị trì trệ hỏng hóc hết. Rốt cuộc có khi lại không bằng anh Obama: anh Obama vốn khéo hơn McCain, nhưng người xung quanh trợ giúp thì không tốt bằng phe Con voi, có điều lại dễ dàng dẫn 2 viện hơn. Chính sách chắc cũng theo khuôn phép cũ thôi, McCain thì cắt thuế, Obama thì tăng phúc lợi, cả hai anh đều vướng cái món nợ anh W. để lại nên không mạnh tay làm cái gì được, rồi rốt cuộc cũng lại nhờ tay bác Ben bên Fed thôi (hy vọng bác Ben vẫn còn ghế). Thế thôi, ảnh hưởng qua Việt Nam thế nào thì cũng cứ theo đúng chu kỳ, tổng thống nào cũng không thay đổi được mấy.

Tạm thế ạ, viết tí tẹo mà cứ một hai một hai thế này chán chết.

***

Advertisements

About Blog của 5xu

Một con sông sắp cạn dòng
Bài này đã được đăng trong Uncategorized. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.