Lúc Nọ Lúc Kia

 

Hôm trước có một người bạn phàn nàn rằng thì kinh tế khó khăn, hàng bán chậm, tồn kho nhiều, bị khách nợ nhiều. Đã thế lại mới có quả “nhập khẩu tự động” của Bộ Công Thương, nhập hàng phải đi xin phép (anh bạn này bán máy tính). Chả bù cho năm ngoái, bán laptop chạy như tôm tươi.

Tôi mới bảo: thì đời có lúc này lúc kia, nghĩ đến lúc kia mà sống.

Nhiều người phàn nàn bảo báo chí giờ giống nhau, đọc toàn tin lá cải, hoa hậu với lại sầu riêng, tăng thanh hà với lại khóc lóc.

Chả lẽ lại phải bảo: báo chí có lúc nọ lúc kia, nghĩ đến lúc phải đọc báo toàn cứt đái phe phái đánh đập hạ bệ bôi xấu lẫn nhau với cả cướp giết hiếp để mà thấy bây giờ đọc báo lá cải thế này cũng có cái lợi là đỡ bẩn mắt.

Nhiều người bảo, anh Xu toàn chê khựa, cái dân tộc của anh có hơn gì đâu, có cái gì để tự hào đâu.

Chả lẽ lại phải bảo: mẹ, chỉ có bọn trọc phú bẩn nó mới tự hào khi mà nó có cái gì đó hơn người khác.

Một người bình thường có nhiều cái để tự hào. Họ có thể tự hào vì bố mẹ họ là những người lương thiện. Họ có thể tự hào vì bản thân họ là người chăm chỉ lao động, hiếu học và biết trân trọng đồng tiền. Họ có thể tự hào rằng họ nghèo mà con cái họ lễ phép và được học hành tử tế.

Cần đéo gì phải hơn người thì mới vỗ ngực tự hào. Tự hào kiểu ấy người ta gọi là vênh váo.

Dân tộc cũng thế thôi. Nếu một dân tộc biết tự hào vì sự lương thiện, sự cần cù lao động, đồng bào biết yêu thương đùm bọc nhau, thì mới là dân tộc có sức mạnh. Chứ không phải có công nghệ hạt nhân như Bắc Hàn, có thằng chạy nhanh như Bolt, hay có thằng diễn trò hay như Trương Nghệ Mưu thì mới có cái để tự hào.

Mà nghề báo cũng thế thôi. Đâu cứ phải viết đấu tranh chống tiêu cực, đăng bài điều tra chống tham nhũng mới là làm báo giỏi. Một tờ báo đâu cứ phải giương cờ đấu tranh lằng ngoằng thế lọ thế chai mới là tờ báo hàng đầu của nghề. Tổng biên tập đâu cứ đăng bài chống tiêu cực mới gọi là dũng cảm.

Không được nói thẳng thì châm biếm đả kích cũng là dũng cảm. Thậm chí còn là thông minh, giỏi. Như tờ Tuổi Trẻ Cười ngày xưa vậy. Tất nhiên nói vòng vo chả có hay ho gì, nhưng còn hơn là ngậm hột thị.

Có những thời điểm không nên nói gì có khi cũng là dũng cảm. Và sáng suốt.

Bởi làm báo cũng có lúc nọ lúc kia. Bắn súng thì cũng có lúc nghỉ để lên đạn. Nữa là cầm bút mỏi tay.

Chỉ có mấy thằng hay nổ thì lúc đéo nào cũng nói được.

Không nhất thiết phải có bài báo xé rào mới có cái để tự hào. Không làm trái đạo đức nghề nghiệp, yêu thương đồng nghiệp, không nhổ nước bọt vào quá khứ, không phản bội lý tưởng của chính mình, kể cả khi phải im lặng, cũng là cái đáng tự hào lắm rồi.

Làm nghề, không chỉ là nghề báo, cũng có lúc nọ lúc kia, nghĩ đến lúc kia mà giữ chính kiến.

PS:

Sáng nay ngồi xem VTV1, có bác Cao Sỹ Kiêm đẹp giai (lão) nói nhiều cái hay, mỗi tội là bi quan. Bác phân tích các mặt trái của chính sách. Thi thoảng chêm các con số. Ví dụ bác ấy bảo là cả nước có 350 ngàn doanh nghiệp vừa và nhỏ, tình hình (lãi suất và cầu) thế này, cuối năm có khi 200 ngàn doanh nghiệp đứt bóng hoặc hấp hối. Bác ấy cũng nói quý IV và nhất là cuối năm mới gọi là khốc liệt khi nền kinh tế cần tích lũy đầu vào để cung ứng cho năm tới.

Nền kinh tế cũng có lúc nọ lúc kia. Nghĩ đến lúc kia mà phấn đấu thôi. Hehehe.

Advertisements

About Blog của 5xu

Một con sông sắp cạn dòng
Bài này đã được đăng trong sống, đời. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Có 3 phản hồi tại Lúc Nọ Lúc Kia

  1. taaman viết:

    Chào bác XU,

    Mới được bạn bè giới thiệu cái mỏ 5xu của bác: châu báu nhiều quá hai đêm rồi, mệt mà tay không ngừng bới nổi.
    Thường tôi có thói quen thấy cái gì hay hay thì xin rồi post lại để các bạn bè khác cũng có cơ hội như mình. Hai đêm rồi ở nhà bác quá nhiều cái hay, chẳng nhẽ bê tất về nhà mình, nên đành để từ từ. Bây giờ gặp cái hoa đào năm ngoái này, chắc cũng có duyên nên không đừng được nữa. Xin phép bác post lại nhé. Cảm ơn bác trước!

  2. bichkhe viết:

    Bài viết hay quá! Toàn nói sự thật !

  3. hongsun viết:

    Nói như lìn ấy mà cũng nói, không có cái gì hơn người thì lấy đéo đâu ra mà đòi tự hào !!!???

    ” Một người bình thường có nhiều cái để tự hào. Họ có thể tự hào vì bố mẹ họ là những người lương thiện. Họ có thể tự hào vì bản thân họ là người chăm chỉ lao động, hiếu học và biết trân trọng đồng tiền. Họ có thể tự hào rằng họ nghèo mà con cái họ lễ phép và được học hành tử tế.” Nó tự hào vì chính những cái đó là cái hơn người của nó, nó tự hào bố mẹ nó lương thiện vì có những thằng khác có bố mẹ không lương thiện. Nó tự hào nó là thằng hiếu học vì có những thằng khác lười học……………

Bình luận đã bị đóng.