Tập Làm Văn

Đề bài:

Hãy phát biểu cảm tưởng của em về đại hội Olimpics Beijing 2008

Bài làm:

Mở bài:

Khác với các bạn Việt Nam khác, em hoàn toàn mù sử và văn học Trung Hoa. Em chỉ biết có mỗi Lâm Xung, Tôn Ngộ Không và Lỗ Tấn. Em rất thích Lỗ Tấn vì ông ấy là một bác sỹ dũng cảm, dám cầm dao phẫu thuật dân tộc mình để chữa bệnh. Chỉ tiếc là ông ấy đang mổ dở thì chết trước cả bệnh nhân nên kết quả chưa đi đến đâu.

Thân bài:

1. Lễ khai mạc: Đúng là một bữa tiệc thịt người (Lỗ Tấn)

2. Trung quốc đứng đầu bảng tổng sắp huy chương: Đại AQ (Lỗ Tấn).

3. Toàn bộ đại hội, bao gồm cả việc rước đuốc: Không phải là một đại chiến dịch PR nhằm quảng bá Trung Quốc với thế giới. Thực ra đó là một đại chiến dịch tuyên truyền tinh xảo nhắm vào chính 1 tỷ người dân Trung Quốc.

4. Đạo diễn Trương Nghệ Mưu: Không ngạc nhiên gì khi chiến dịch tuyên truyền này được giao vào tay Trương, một đạo diễn tài năng của Trung Quốc, người đã làm nên kiệt tác điện ảnh Anh Hùng. Anh Hùng là một bộ phim tuyên truyền cho cái gọi là: thôn tính đẫm máu và cai trị hung tàn là con đường duy nhất mang thái bình đến cho thiên hạ. (em nói thật, thiên hạ cần đéo gì cái thái bình kiểu ấy).

Kết luận:

Bản chất đằng sau 4 điểm trên là gì. Đó là sự thiếu vắng lương tâm của cả một dân tộc, một quốc gia.

Không phải đất nước và nhân dân Trung Quốc không có lương tâm. Họ có đấy. Nhưng họ đã bức tử lương tâm của chính mình trên quảng trường Thiên An Môn năm 1989.

Họ đã giết lương tâm của mình đổi lấy sự giàu có của một gã nhà giàu hợm hĩnh và tham lam. Với sự đánh đổi này, có vẻ như họ đánh đổi cả tương lai dân tộc, để lấy sự giàu có nhanh chóng mà thiếu vắng rất nhiều công bằng và phúc lợi xã hội.

Trong lúc này những nước hàng xóm be bé như chúng ta phải làm gì với gã hàng xóm trọc phú, hợm của, tham lam và vô lương tâm như vậy.

Thưa các thầy là em không biết, nhưng nói chung là phải hết sức cảnh giác với tinh thần đại hán và mưu đồ bá quyền của bọn nhà giàu tham lam ạ.

Cùng lúc chúng ta phải nuôi dưỡng lương tâm của dân tộc Việt. Nhiều người bi quan cho rằng lương tâm của chúng ta bị cấm khẩu và móm vì chả bao giờ thấy lương tâm của chúng ta lên tiếng hoặc cắn rứt. Em thì nghĩ ngược lại. Em cho rằng lương tâm của chúng ta còn nhỏ lắm, chưa biết nói và chưa mọc răng. Chúng ta phải chịu khó cho lương tâm của dân tộc uống sữa giàu can xi để nhanh lớn và xương cứng răng tốt. (Gõ vào răng cọc cọc, colgate)

Sau này răng tốt thì cắn rứt hơi đau, nhưng nhân cách của nước ta lúc đó mới cứng được ạ.

Lời phê:

20 tháng 11 nhớ mua quà là sữa giàu can xi nhé. Không thì móm đấy!

Advertisements

About Blog của 5xu

Một con sông sắp cạn dòng
Bài này đã được đăng trong nhảm, đời. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.