Saigon 68

– Như một bộ phim –

Sài Gòn đầu năm 1968. Một thành phố có lẽ hấp dẫn nhất thế giới hồi đó. Mặc dù đang trong chiến tranh. Mà lại là chiến tranh đô thị. Sự sống và cái chết cận kề. Nhưng ở đó người ta vẫn sống, yêu, chiến đấu, bị bắt, ngã xuống. Còn thành phố tự nó vẫn có hơi thở và tâm hồn của riêng mình. Ai yêu nó thì yêu mãi, ai bỏ nó mà đi cũng vẫn nhớ về nó như nhớ một người tình cũ.

Trong Sài Gòn 68 không có ai là nhân vật chính. Hầu hết là người dân trung lưu.

.

Ở một tiệm bán đĩa hát trên đường Tự Do[1], trước cửa trụ sở Quốc Hội[2]. Từ cửa tiệm bán đĩa hát nhìn ra thấy tòa nhà Quốc Hội ra bên trái.

Hôm đó là chiều thứ bảy.

Một thanh niên Mỹ, da trắng, ăn mặc “smart casual”, đang chọn đĩa.

Có vẻ như anh là khách quen của tiệm đĩa này. Anh nói chuyện thân mật với cô gái bán hàng bằng tiếng Anh. Họ nói về nhạc và cuộc sống.

Qua câu chuyện thì biết anh thanh niên tên Josh. Còn cô gái tên Yên.

Josh chọn một đĩa mới của Ray Charles,  tên là “A man and his soul” để nghe thử. Anh tự mở to loa rồi đứng ra vỉa hè hút thuốc lá.

Đúng lúc đấy có vụ đánh bom ở tầng trệt khách sạn Caravell.

Kính vỡ, khói và người chạy toán lọan.

Có một cô gái nhỏ và đẹp, ăn mặc như đi ăn tối, bị sức ép ngã văng gần ngã tư đối diện tiệm đĩa hát. Josh nhanh nhẹn chạy qua dìu cô về lề bên này.

*

Cô gái ù tai không nghe thấy gì. Ngồi bệt dưới vỉa hè cô sợ hãi nhìn Josh và Yên đang lau mặt và cho mình uống nước. Cô không nghe thấy Josh và Yên nói gì. Các âm thanh ồn ào bị đẩy ra xa.

Một lát sau cô nhờ Josh đưa ra bến Thủ Ngữ. Cô gái nói tiếng Anh bồi, khác với Yên.

Josh đỡ cô gái đi bộ trên vỉa hè lát đá. Qua câu chuyện rời rạc của họ ta biết cô gái tên Li. Cô đến khách sạn 5 sao để ăn tối với 1 người đàn ông ngoại quốc mới quen. Đi gần đến nơi thì bom nổ.

Đến bến phà, Li gặp một người đàn ông trẻ rắn rỏi. Anh ta cũng đang đợi đò. Hai người có vẻ quen nhau. Li gọi người đàn ông là anh Ba. Ba nhìn Josh với anh mắt xa lạ. Hai người xuống phà.

Josh quay lại, băng qua đường và bước vào khách sạn Majestic có mặt tiền rất rộng nhìn ra sông.

*

Hai người, Li và Ba, ngồi trên đò, hai người không nói chuyện nhiều. Ba nhìn Li âu yếm.

Từ dưới sông, hai người ngước lên nhìn về phía Saigon đã bắt đầu lên đèn.

*

Josh đi lên nhà hàng trên sân thượng của khách sạn. Anh xưng tên để lấy bàn đặt sẵn.

Bàn sát lan can nhìn ra sông. Anh châm một điếu thuốc thì một cô gái ngồi xuống.

Hai người gọi món và nói chuyện. Josh vẫn nói chuyện theo kiểu hờ hững. Cô gái cởi mở và vui vẻ hơn. Có vẻ như cô đang rất thích Josh.

Qua câu chuyện ta biết tên cô gái là Scarlett. Cô và Josh cùng làm ở Sứ quán Mỹ. Josh ở đây đã lâu còn Scarllett là bác sỹ của sứ quán, cô mới tới Saigon nửa năm.

Trong câu chuyện, họ nhắc đến một người tên Brad. Josh nhắc đến anh này với giọng châm biếm, còn Scarlette cười xấu hổ.

*

Ba đi cùng Li về nhà cô. Có một người đàn ông trẻ và nhỏ con ở đấy. Ba và người đàn ông ngồi uống rượu. Li nướng mấy con mực nhỏ. Ba nhìn Li bằng đôi mắt rất yêu thương.

Cả ba người nói chuyện rời rạc, về Tết sắp đến, về chiến sự. Thi thoảng Ba ném một cái ly con xuống sông. Qua câu chuyện ta biết người đàn ông kia tên Bảy. Làm thợ sửa xe máy cho hãng tây. Bảy là anh ruột của Li.

*

Trời tối hẳn. Dân nhảy tàu ở Thủ Ngữ bắt đầu ra sông. Nhiều người nhìn đã biết là giang hồ, chào Bảy rất tôn trọng.

*

Josh và Scarllet rời Majestic. Scarllet rủ Josh tới Charlie’s nhưng Josh nói hơn 1 năm nay anh không đến Charlie’s vì ở đó có nhiều người quen.

Họ chia tay nhau ở góc Lê Lợi – Tự Do. Josh đi tiếp về phía Nhà Thờ. Còn Scarlet đi qua Nguyễn Huệ

Khi Josh đi qua cửa Givral, có một đám người nước ngoài đang ra khỏi quán và chào nhau. Có vẻ như họ là ký giả. Josh có vẻ quen đám này, anh chào họ, trong đó có một người Việt tên là An.

*

Charlie là một quán bar nằm ở tầng trệt thương xá Tax. Một người đàn ông cao lớn và rắn rỏi đang ngồi đợi Scarlett ở Charlie’s, bàn sát cửa nhìn ra vỉa hè.

Hai người ôm hôn chào nhau. Scarllet gọi người đàn ông là Brad.

Chủ quán là một người đàn ông thấp đậm, đứng tuổi, nói tiếng Anh giọng Ý. Ông ta đến bàn của hai người để chào và giới thiệu cho Scarllet một vài đồ uống.

Ông tự giới thiệu mình là Al.

*

Trên bục nhạc có 2 người. Một người đàn ông da trắng vạm vỡ, mặt chất phác, nét mặt thô. Anh vừa hát vừa thổi harmonica. Anh hát The River (bài này hồi đó chưa có, mà cứ nhét vào, vì thích). Một người đàn ông da đen nhỏ con hơn, mặt hơi nhút nhát, da sáng hơn những người da đen bình thường, chơi percussion.

Al đứng sau quầy bar quan sát quán. Cách quan sát kỹ lưỡng và lãnh đạm. Quầy bar có vẻ thiếu người, phục vụ hơi chậm.

Don nhìn về phía quầy bar, vẻ mặt hơi lo âu.

*

Nhiều thanh niên, cả da trắng và da đen vào quán, họ đều chào Brad. Ta lờ mờ đoán ra Brad là chỉ huy của marine bảo vệ sứ quán và đám thanh niên kia là lính của anh.

Hai người tán dóc với nhau. Scarlett tò mò về quán. Qua Brad ta biết Al và người ca sỹ da trắng tên Bruce và người da đen tên Don trước đây là đồng ngũ, đóng ở sg. Lúc ra khỏi quân đội, thì họ ở lại SG. Do Al bị đuổi khỏi quân ngũ và không muốn về nước. Tuy là bạn nhưng Al và Bruce là chủ quán, Don làm công ăn lương.

Scarlett nhìn qua cửa, mắt đặt vào Rex và nói lâu lắm không đi cinema.

*

Al tự tay đóng cửa quán. Trời đã gần sáng. Al đi xe Lambretta về nhà.

Nhà Al gần đài phát thanh. Ông mở cửa vào nhà thì cũng là lúc ông hàng xóm mở cửa tập thể dục.

Hai bên chào hỏi nhau. Al nói được 1 chút tiếng Việt. Qua đó ta biết ông hàng xóm tên Trần. Ông này trung niên, đẹp trai và cao lớn. Một khuôn mặt dễ nhớ.

*

Trần có tiệm sửa đồng hồ ngay tại nhà. Khách quen nhiều, khách vãng lai cũng nhiều.

Thỉnh thoảng có người vào sửa đồng hồ đợi lấy ngay.

Trong lúc đợi, vợ Trần pha nước mời họ uống, rồi lấy đồ đạc để trong túi của họ giấu xuống hầm.

Đồ của họ chủ yếu là lựu đạn, súng ngắn, mìn, băng đạn.

*

Al đi xe đến Charlie’s. Đến tượng lính thủy đánh bộ thì xe hỏng. Al dắt xe đi ngang qua tượn đài. Buổi chiều và nhiều gió.

Dựng xe trên vỉa hè rồi cúi xuống mở khóa cửa sập.

Đúng lúc này Bảy chở Li đến. Li là nhân viên quầy bar. Hôm trước cô bị đau nên nghỉ việc. Hôm nay chân cô vẫn đau nên Bảy chở cô đến.

Nhìn thấy tay Al nhiều dầu. Bảy tỏ ý muốn sửa xe.

Al lưỡng lự rồi đồng ý.

Trong quán, Li bắt đầu lau dọn, thi thoảng cô dừng lại và nhìn ra hai người đàn ông.

*

Al và Bảy nói chuyện. Al nói tiếng Việt pha Mỹ. Bảy nói tiếng Mỹ pha Việt. Câu chuyện rời rạc, chủ đề là lính mỹ và lính cộng hòa. Al có vẻ chê lính cộng hòa và đàn ông Việt không biết đánh nhau. Bảy không nhận xét nhiều.

*

Don và Bruce đến. Don đến quầy bar ấp úng hỏi thăm Li.

*

Xe sửa xong. Al nghĩ loáng thoáng gì đó. Ông vào bar lục một lúc ra một chiếc áo sơ mi kẻ ca rô còn mới. Ông mang ra tặng Bảy.

Bảy tự nhiên quay lại nói với ông bằng tiếng Việt: “Chủ quán không cần ra cửa tiễn khách về, không có lợi”.

*

Trần và vợ làm cơm cúng rằm. Có vẻ hai ông bà không có con. Họ cúng rằm buổi trưa. Có một đứa cháu ruột của vợ Trần qua ăn cùng.

Họ ăn và nói chuyện không nhiều.

Có vẻ như người cháu là ở quê lên Sài Gòn học. Bố mẹ hình như ra lên bưng. Tên người cháu là Minh.

*

Ăn xong Minh đến trường. Hôm nay cậu không lên giảng đường mà vào thư viện.

Ở đó cậu gặp một cô gái. Hai người ngồi cùng bàn, hơi đối diện, trong thư viện trần cao và vắng.

Họ nói chuyện khe khẽ. Qua câu chuyện ta biết cô gái tên Yên và không cùng khoa với Minh.

Ta nhận ra Yên chính là cô gái ở tiệm bán đĩa hát.

Hai người nói về một buổi biểu diễn ca nhạc, có các ca khúc phản chiến, họ rủ nhau đi xem.

*

Buổi ca nhạc ở ngoài trời, trên sân của khu học xá, đông người, ồn ào. Trên sân khấu chỉ có 2 người. Một ca sỹ nữ đi chân đất nói tiếng bắc. Một người đàn ông nhỏ con đeo kính chơi guitar, nói tiếng Huế, giọng rất nhỏ. Trước mỗi bài hát, người đàn ông chỉnh dây đàn, đề nghị trật tự và giới thiệu bài hát tiếp theo.

*

Trong đám đông ấy Minh để lạc mất Yên. Cậu đứng cạnh 1 cô gái lạ hoắc. Có vẻ như cô đi xem một mình. Thi thoảng cô lại hỏi Minh về ca sỹ, về tác giả bài hát. Minh có vẻ ngạc nhiên khi cô không biết ca sỹ và các bài hát này. Cô gái nói cô đang học trung học, nhưng chú Sáu của cô khuyên cô nên đi xem tối nay.

Hai người làm quen với nhau. Cô gái tên Ngọc.

Đúng lúc đó có tiếng nổ ở phía xa, và có tiếng còi hụ.

Đám đông lao xao rồi tiếp tục.

*

Josh vào Charlie’s lúc đã muộn. Anh đi một mình nên ngồi ở quầy bar. Anh nhận ra Li.

Hai người nói chuyện với nhau.

Bruce thổi harmonica bài “My home town”.

Don đi xuống quầy bar. Thấy Li đang nói chuyện với Josh. Anh ngần ngừ rồi đưa cho Li một hộp quà nhỏ. Anh đi ra ngoài cửa hút thuốc với Al.

Li mở hộp quà, trong đó là 1 cái bật lửa dành cho phụ nữ, nhỏ và mạ vàng.

Al đi vào trước.

Đúng lúc đấy bom nổ. Don chết tại chỗ. Đám lính Mỹ ngồi bàn sát cửa bị thổi bay. Al bị văng vào góc.

Quán tối om. Và lộn xộn kinh khủng.

Li ở sau quầy bar, chỉ bị ngã. Li bật lửa, thấy Josh mặt đầy máu và đang ngất. Cô dìu Josh ra ngoài quán.

Xe cứu thương và cảnh sát vây dày đặc.

Từ phía Rex. Brad và Scarllet tan phim đang chạy băng qua đường. Brad rút thẻ để đi qua hàng rào cảnh sát.

Anh gạt Li ra khỏi Josh và bế Josh lên xe cứu thương gần nhất.

Li bị cảnh sát còng tay.

Từ trên xe cứu thương, Brad nhìn Li với anh mắt xa xôi.

*

Hết ca nhạc. Minh đề nghị đưa Ngọc về. Ngọc đồng ý là chỉ đưa Ngọc về gần nhà, vì chú Sáu khó tính lắm.

Nhà Ngọc ở góc ngã tư Nguyễn Du và con đường rẽ vào chợ Bến Thành. Nhà cô là một tiệm hoa tươi nhỏ.

Minh đứng bên này ngã tư nhìn theo.

*

Scarllet đang mua hoa. Cô mua đúng ở cửa hàng hoa của Ngọc.

Cô và Ngọc nói chuyện với nhau trong lúc chọn hoa.

Một người đàn ông lúi húi cắt hoa và tưới.

Thi thoảng ông nhờ Ngọc làm phiên dịch để nói chuyện với Scarllet.

Scarllet trả tiền hoa, lên taxi và đi vào bệnh viện.

Đúng lúc đó Ba đến tiệm hoa. Ba gọi người đàn ông là chú Sáu. Hai người lên lầu.

Ở bên kia đường, Minh lặng lẽ ngắm nhìn Ngọc mà Ngọc không biết.

*

Ba dẫn đầu nhóm đánh bộc phá phá tường sứ quán Mỹ. Anh cũng là người đầu tiên chạy lên tầng ba.

Trận chiến kéo dài 6 tiếng đồng hồ. Chủ yếu sử dụng vũ khí cá nhân. Cả hai bên đều thiện chiến và lì đòn.

Josh và Scarlett bị bắt làm tù binh cùng nhiều người nữa. Họ bị giữ ở tầng hai.

Cô gái duy nhất trong nhóm biệt động có nhiệm vụ giữ nhóm người này được an toàn.

Cô chính là Yên.

*

Lính Mỹ bao vây tòa nhà, sử dụng cả xe tăng.

Brad và nhóm lính thân cận được trực thăng thả lên nóc nhà.

Nhóm biệt động của Ba bị kẹt cứng ở tầng 3 và 4.

Cảnh cuối là cảnh lính Mỹ ào vào. Yên bị bắn khi đang dồn mọi người nằm xuống cho an toàn. Brad bấm nút đóng cửa sắt cầu thang và ném đạn hóa học xuống. Ba chết trên cầu thang. Mắt nhìn lên Brad. Brad nhìn xuống vừa giận dữ vừa vô cảm.

Josh ôm Yên trong tay. Máu đẫm áo. Trước khi chết Yên nói: Em vẫn giữ đĩa “A man and his soul “cho anh.

*

Một thời gian sau.

Minh đứng bên ngã tư nhìn sang tiệm hoa. Tiệm hoa đang bị cảnh sát lục soát. Có vẻ như không có ai trong nhà.

Josh đưa Scarlett ra sân bay.

Đám ma Don ở nghĩa trang. Chỉ có một linh mục người Việt và Bruce. Bruce thả chiếc Harmonica xuống mộ bạn.

Al ngồi ghế lăn trong sân bệnh viện và đọc báo. Có tin ảnh cảnh sát bắt và lục soát nhà ông Trần.Có ảnh một VC bị sỹ quan cảnh sát bắn trên đường phố. Người VC này là Bảy, mặc áo kẻ ca rô . Al mỉm cười.

Josh đứng nghe nhạc ở tiệm bán đĩa.

Brad đeo băng tay, có lẽ bị thương, ngồi trong Givral. Anh loay hoay định châm thuốc thì có một cánh tay con gái cầm bật lửa vàng chìa ra châm cho anh. Brad nhìn lên. Đó là Li. Li đang làm bồi bàn ở Givral. Anh mắt của Brad nhìn Li như nhìn một điều gì thuộc dĩ vãng xa lắm. Sau lưng Brad là nhóm ký giả nước ngoài đang nói chuyện ồn ào. Trong đó có An. An hút thuốc và nói. Đám ký giả có vẻ lắng nghe An nhiều nhất.

*

Josh trả tiền cái đĩa hát, kẹp nó dưới nách và băng qua đường.

Brad đi qua tượng lính thủy đánh bộ[3].

Anh không nhìn một ai.

[1] Nay là Đồng Khởi.

[2] Nay là nhà hát thành phố.

[3] Nay không còn nữa.

Advertisements

About Blog của 5xu

Một con sông sắp cạn dòng
Bài này đã được đăng trong phim và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Có 8 phản hồi tại Saigon 68

  1. Albusng viết:

    Nhân vật An bí ẩn kia có phải là hình ảnh của ông Ẩn không anh ?

  2. zeno viết:

    Hy vọng bác 5xu sẽ biến ý tưởng này thành sự thật

  3. Sal viết:

    “Một ca sỹ nữ đi chân đất nói tiếng bắc. Một người đàn ông nhỏ con đeo kính chơi guitar, nói tiếng Huế, giọng rất nhỏ” chắc là anh Sơn và chị Ly đây mà. Nổi tiếng vậy nên Minh ngạc nhiên sao em Ngọc không biết ta

    Còn Brad chắc là người mà Li hẹn ở ks chưa gặp đã bị bom nổ ù tai

    “Ba chết trên cầu thang. Mắt nhìn lên Brad. Brad nhìn xuống vừa giận dữ vừa vô cảm”: tình địch hén

    Tình iu cũng éo le kiểu hàn quốc nha. Li đắt sô nhứt luôn, 3 anh luôn: Don, Ba, Brad. Nhưng Li thích Josh, Josh thích Yên, còn Scarlet cuốn theo chiều gió thì thích Josh. Lòng vòng giống câu hỏi toán trong lên đỉnh olympia quá

    Hiểu vậy đúng hông ta :d

  4. Hugoboss viết:

    Kich ban co mau sac cua SAIGON 68 day nhung minh thay no na na nhu NGUOI MY TRAM LANG. cua G.GRENN

  5. anhhoangvt viết:

    đọc chưa hết nhưng mới xem 1 phần 3 đã đoán ra được câu chuyện , nội dung chả có gì mới hay là phim VN mình chỉ cần xem 15′ đã đoán ra kết cục

  6. Hoàng viết:

    Hay quá anh ơi! Em đọc cắm cuối vừa đọc vừa tưởng mình đang xem phim. Hy vọng được xem ý tưởng này qua phim thật!

  7. Hoàng viết:

    p.s. “cắm cúi”

  8. hanh dao viết:

    Thời đó không ai kêu, “lính thuỷ đánh bộ”, từ này của người bắc cs, và du nhập vào nam sau 30.4.75

Bình luận đã bị đóng.