Đi Chơi

 1.

Chat với bạn, bạn bảo chủ nhật này tao đi Bến Tre. Chợt nghĩ là chưa đi Bến Tre bao giờ. Liền bảo bạn là cho tao đi với.

Tới SG lúc sau nửa đêm. Ngủ mấy tiếng là dậy đi ra chỗ hẹn.

Trên xe có hai vị giáo sư già, thuộc loại cây đa cây đề của khoa học nông nghiệp Việt Nam.. Bọn tôi gọi hai cụ bằng thầy, xưng em, giống như sinh viên vậy. Một thầy sinh năm 31, vốn là việt kiều Pháp, quay về xây dựng tổ quốc theo lời gọi của cụ Hồ năm 60. Một thầy sinh năm 38. Hai thầy lớn tuổi nhưng vẫn khoẻ mạnh và nhanh nhẹn lắm. Nghe nói vẫn có thể xuống ruộng cày với nông dân. Hai thầy đi Bến Tre chấm thi giống vú sữa mới. Chúng tôi bám càng theo.

Suốt cả chuyến đi, vốn bản tính tò mò, tôi đã đặt vô số câu hỏi với các thầy. Từ các câu hỏi về Lương Định Của, Vũ Tuyên Hoàng. Đến các câu hỏi về thâm canh, quảng canh, thuỷ lợi, giống và đất. Thật là một chuyến đi chơi bổ ích.

Chắc nhiều người biết đến Bến Tre qua các tour du lịch sông nước đi từ Tiền Giang qua. Đi các tour này sẽ thấy Bến Tre như một ốc đảo tứ bề là nước, có các lò nấu kẹo dừa, và có cù lao Rồng, nơi ông đạo dừa sống cuộc sống hippie khỏa thân cùng rất nhiều bà vợ và đệ tử của mình. Cũng sẽ có nhiều người biết đến Bến Tre như là quê hương của Đồng Khởi, là mảnh đất cách mạng miền Tây. Không kể thời chống Pháp, ngay cả thời VNCH, ít khi chính quyền VNCH tiến quân được vào Bến Tre. Mặc dù có trạm đóng quân ở phía Rạch Miếu nhưng không mấy khi đưa quân vào nổi, chỉ lâu lâu pháo kích và ném bom.

Bởi vậy nên dân Bến Tre rất bảo thủ và tự tin. Trong công tác tổ chức chính quyền, người ta có câu “Nhất Trụ Nhì Khu, Tam Tù Tứ Kết” để phân định mức ưu tiên trong việc đề bạt cán bộ. Nhất trụ là ưu tiên số một cho những người bám trụ địa phương. Nhì khu là sau đó mới đến những người đi chiến khu 9. Tam tù là tới những cán bộ bị địch bắt. Tứ kết là những người tập kết, được xếp ở mức cuối cùng.

Bến Tre bản thân đã là một khu vườn khổng lồ, nó khổng lồ đến mức chạy xe hơi ở Bến Tre cứ như là đang chạy trong lòng khu vườn ấy vậy.Điểm đến là một vườn cây nhỏ ở huyện Chợ Lách. Chợ Lách là huyện trù phú nhất của Bến Tre, nước ngọt quanh năm, hoa trái bốn mùa. Chợ Lách cũng là vùng đông dân công giáo nhất. Nơi đây chính là quê hương của học giả linh mục lừng danh Petrus Trương Vĩnh Ký. Bức ảnh chụp phía trên là con đường dẫn vào khu vườn mà chúng tôi đi theo hai thầy già đến chấm thi.

2.

Quay lại SG thì có điện thoại của một người bạn khác. Bảo ra 37 Đồng Khởi ăn Phở. Ăn Phở ở SG đã là một sự kỳ cục đối với một người vừa từ Hanoi vào. Lại càng kỳ cục hơn nữa khi phở ở Đồng Khởi.

Bạn ngồi với một người đàn ông lớn tuổi, rấp đẹp, nhìn rất quen. Bạn hỏi Xu biết chú Trần Quang không. Xu bảo Xu không biết, chú Trần Quang là ai vậy. Bạn bảo Ảnh Đế đấy. Thế là óc Xu chạy rẹt rẹt, các tư liệu có trong óc Xu về ngôi sao điện ảnh Trần Quang được refresh chỉ trong mấy giây. Thế là có cái để nói chuyện rồi. Híhí. Tổng hợp thông tin cũ trong óc của Xu và thông tin Xu mới hỏi diễn viên Trần Quang, thì ra vài net tóm tắt sau đây. Chủ yếu là các câu chuyện cũ, còn phim chú Trần Quang đóng sau 75 thì khá nhiều, khoảng 40 phim, trong đó nhiều phim hay.

Photobucket

Trần Quang vốn là dân kịch nghệ SG cũ. Đi lính biệt kích dù (chắc do cao lớn lại có võ nên lúc bị bắt lính là đi qua lính dù). Tham gia đóng phim đúng vào lúc điện ảnh SG đang thăng hoa. Lại đóng đúng phim về thám báo, là bộ phim “Xin nhận nơi này làm quê hương” nên nổi lên luôn và được đưa về SG làm dân văn nghệ của quân đội VNCH. Sau đó Trần Quang mỗi năm đóng độ 4 đến 5 phim, trong tổng số chừng 10 phim SG sản xuất mỗi năm. Bộ phim “Vết Thù Trên Lưng Ngựa Hoang” của đạo diễn Lê Hoàng Hoa chính thức đưa Trần Quang thành vua của điện ảnh SG khi bộ phim này và nhân vật Hoàng Guitar do Trần Quang đóng đã có tới hơn 6 triệu lượt người xem và chiếu ròng rã ở 12 rạp (trên tổng số 50 rạp ở SG). Soundtrack của bộ phim này là của Phạm Duy, do Elvis Phương hát, cũng thành hit trong năm đó. Đây là bộ phim nội đầu tiên đè bẹp phim nhập khẩu từ Mỹ và HK. Năm 1971 thì Trần Quang có tham gia cùng Kiều Trinh (superstar của điện ảnh SG hồi đó) đóng một bộ phim khác cũng có nội dung về lính VNCH có tên gọi “Người Tình Không Chân Dung” của đạo diễn Hoàng Vĩnh Lộc. Bộ phim này đã đoạt một loạt giải thưởng quốc tế hồi đó. Chủ yếu là các giải quan trọng như kịch bản, diễn viên …

Hình ảnh của Trần Quang trước 75 là một hình ảnh lai giữa Clark Gable và Marlon Brando. Một hình ảnh đàn ông, đa tình, phản kháng xã hội và thượng võ.

Sau 1975, Trần Quang đóng rất nhiều phim. Trong đó có một bộ phim rất đặc biệt là phim Con Thú Tật Nguyền của đạo diễn Hồ Quang Minh. Bộ phim này ra đời năm 1984 nhưng không được chiếu vì cũng nói nhiều đến biệt kích dù của VNCH. Sau đó nhờ thời kỳ mở cửa của tổng bí thư Nguyễn Văn Linh mà bộ phim này được đến với công chúng. Thời kỳ mở cửa ngắn ngủi đấy đã cho ra đời một nhà văn (nay đã tàn) là Nguyễn Huy Thiệp và làm hồi sinh một ngôi sao.

Trần Quang kể lại chuyện làm phim Con Thú Tật Nguyền mà vẫn còn xúc động. Bởi năm 84 còn nghèo và thô sơ lắm. Làm phim tâm huyết là chính. Bên quân đội hỗ trợ hết mình. Trần Quang bảo nếu không có hai ông thiếu tá lái máy bay quá giỏi thì chết trong lúc làm phim rồi. Vì máy bay là máy bay cũ của quân đội Mỹ, cái thang dây cũ quá rồi. Đóng cảnh biệt kích leo từ dưới lên, Lê Cung Bắc leo xong rồi, đến lượt chú leo lên thì đứt 1 dây, cái thang nó giật và quay vòng vòng, quật chú vào các gốc cây. Hai ông thiếu tá phải lái rất giỏi mới giữ cho máy bay đứng yên để chú nhảy xuống đất. Xong cảnh đó Lê Cung Bắc chết ngất trên máy bay, còn hai ông thiếu tá toát mồ hôi, run chân tay.

Sau này Trần Quang qua Mỹ sống. Cũng là nhờ vào hụt vai Nguyễn Thành Luân (Ván Bài Lật Ngửa) mà đi được. Nhưng cũng là cái tiếc khi tuột mất một sự cộng tác với tên tuổi Lê Hoàng Hoa.

Trần Quang quay về VN với nhiều dự định kinh doanh, chắc chắn trong đó không thể thiếu những gì liên quan đến điện ảnh. Chỉ có điều xã hội và môi trường làm ăn nay phức tạp hơn nhiều, còn người đàn ông 66 tuổi Trần Quang đầy phong độ như năm nào, có vẻ như vẫn hồn nhiên lãng mạn quá.

Advertisements

About Blog của 5xu

Một con sông sắp cạn dòng
Bài này đã được đăng trong đời. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

One Response to Đi Chơi

  1. chu chỷ Mị nói:

    bác này cuộc đời được sao gì chiếu mệnh mà may mắn quá?
    tuy nhiên bác đẹp chai mê hồn!

Đã đóng bình luận.