Tuyển Tập Trần Dần

Hãy sống như những con tầu phải lòng muôn hải lý
Mỗi ngày bỏ sau lưng nghìn hải cảng mưa buồn

***

Hôm nọ, cụ thể là cái hôm rằm tháng Giêng, mà là ban ngày, có bạn nhắc là ngày hội thơ thường niên ở Văn Miếu. Lại là lần thứ 6 cơ đấy. Đang rảnh nên ghé qua ngó nghiêng. Tại đọc báo thấy năm nào cũng nhắc đến cái ngày thơ này, mà lại thường xuyên có món lạ, nên cũng phải đi xem một phát cho thêm tinh thần văn nghệ sỹ, nhân tiện bỏ bớt tính tiểu nông quê mùa. Đại khái là chả mấy khi vào Văn Miếu, rửa chân phát cho cái móng đỡ phèn.

Mẹ, hóa ra còn phèn hơn. Vãi cả lúa.

Xưa nay ai cũng biết Thơ bản chất tự nó có tương tác với cuộc sống và đương nhiên là có tương tác với tất tần tật các loại hình nghệ thuật khác. Ví dụ như nhạc chả hạn. Phú Quang, nhạc sỹ mỹ ký vĩ đại nhất Hà nội, chả xây dựng cả sự nghiệp vàng mạ của mình bằng việc phổ nhạc cho thơ đấy hay sao. Còn cái mục tiếng thơ trên đài tiếng nói VN ngày xưa (ko biết giờ còn không) lại chả ngâm thơ trên nền gảy đàn thập lục tí tách mấy chục năm trời. Rồi thơ trong chùa là các bài kệ ngâm nga í a í ới cùng tiếng mõ.

Nhưng mà ở cái ngày thơ hôm rồi ở Văn Miếu, ở sân trơi thơ chẻ, các nhà thơ cứ làm như đây là khám phá vĩ đại của làng văn nghệ thế kỷ 21. Lại còn đưa cả hip con bà nó hốp vào phụ họa nữa. Đến chết. Giữa trưa nắng 27 độ, thơ đọc qua loa phóng thanh pha trộn đủ các loại hình nghệ thuật khác vui đáo để, mỗi tội là không thấy bán kẹo kéo với leo cột mỡ. Mà cái quan trọng nhất của thơ, bất kể là perfomance ra sao, là ngôn ngữ rót vào tai thính giả, thì cứ bị ném mẹ nó đi đâu ấy.

Về nhà đọc blog mới biết là có vụ không cho bán tuyển thơ mới xuất của Trần Dần. Với lại có tin đồn cho rằng tập thơ này sắp bị thu hồi. Tối liền qua ngay Nguyễn Xí tính mua một cuốn.

Ngờ đâu tập thơ rất dày, in đẹp, sáng sủa, trắng trẻo, dày dặn. Cầm lên tay, mở ra xem, ngỡ ngàng quá. Người ta nỡ biến Trần Dần thành một thứ sạch sẽ như bồn rửa mặt cao cấp sặc mùi thuốc sát trùng thế này sao. Thật là ghê rợn. Không phải là tuyển tập Trần Dần, mà phải gọi là Tiêu Bản Trần Dần theo phong cách Dương Tường thời hồi xuân sau mở cửa mới đúng. Thật là tàn nhẫn.

Thế là bỏ không mua nữa. Hôm nay nghe nói bị ngừng phát hành rồi. Làm thế là đúng. Không thể để Tiêu Bản Trần Dần đi vào mainstream với giá 70 ngàn chưa discount như thế được. Cái gì thuộc về underground mãi mãi thuộc về underground. Trần Dần không phải cái để mà trưng lên giá sách. Lại càng không phải cái gối đầu giường. Lại càng càng không phải cái để mang ra đọc trong lúc uống latte ở Highlands. Trần Dần không bao giờ có tiêu bản.

Dịch giả tài năng Dương Tường hôm ngày thơ cũng tham gia performance poetry bằng một bài thơ thuộc loại khá nhất của ông cùng với sự hỗ trợ của hai nhà thơ nữ Dạ Thảo Phương và Phan Huyền Thư. Thơ của ông Dương Tường thì mọi người biết rồi, về cá tính, sự sáng tạo, hình ảnh thì là bản sao mờ nhạt của Trần Dân, về ngôn ngữ thì là sự bắt chước vụng về Lê Đạt. Cái bài thơ hôm vừa rồi, may sao, là bài khá nhất của ông.

Btw. Có cảm giác như tất cả các nghệ sỹ VN, dù là nhạc sỹ, họa sỹ, thi sỹ, …lúc giàu có lên rồi, đều sáng tác như kẹt hoặc như lìn (tùy là nữ hay nam). Thế là thế chó nào? Thật là phản xã hội.

 

 

Advertisements

About Blog của 5xu

Một con sông sắp cạn dòng
Bài này đã được đăng trong nhảm. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Có 3 phản hồi tại Tuyển Tập Trần Dần

  1. NVH viết:

    Mẹ, chúng nó hiếp đáp thơ quá thể bác nhỉ. Em mà là thơ thì em ị vào mặt chúng nó.

  2. chu chỷ Mị viết:

    hihi, thấy đưa tin trên VTV, cứ như sơn đông mãi võ ý!

  3. Ngọc viết:

    Sorry bác năm xu, em biết bác qua Thăng long, tình cờ thế nào lại gặp blog bác ở đây. Đọc vài bài thấy bác hoàng tráng lắm, ko có cái gì là không chê, không có chỗ chuyện nào là không lên lớp cứ như bố người ta. Đọc kĩ lại thỉ review của bác 4` không tả, bác chỉ biết quàng quạc chê mà không bao giờ đưa ra được lí do cả. Lại còn cái thói cứ như là background nhà bác vững lắm, nói cái gì cũng như đang giảng cho bọn đần độn, kém cỏi. Lại còn một lũ dở hơi nhày vào hít bã mía theo. Bác đéo bao giờ hiểu được những người phải đi những bước đầu tiên, dám xuất bản những gì chưa từng được phép xuất bản nó khổ như thế nào. Còn về thơ thẩn của các bạn trẻ, em nói thật là em cũng chả thấy thích gì lắm, nhưng ít ra em cũng tôn trọng các bạn ấy, dám tiếp tục đi theo thơ cho dù cái lũ thần kinh ko làm nổi một bài thơ, viết nổi một câu văn vẻ nên hồn nó ngồi ở nhà mà quàng quạc trên blog

Bình luận đã bị đóng.