Những đêm Rachmaninoff

1.

Tôi ngồi một mình trong bóng tối. Đã năm ngày liền tôi không bước chân ra khỏi căn hộ cao tầng của mình. Suốt năm ngày liền tôi chỉ đi chân trần trên sàn gỗ, không nghe điện thoại, không skype, không cả email.Ở bên kia đại dương, em đang cô đơn giữa một thành phố nhỏ gần như không có người Việt.Tôi sinh ra ở một thành phố cũ kỹ. Một thành phố chỉ đẹp ở trong mộng tưởng. Một thành phố có quá nhiều người yêu. Ai cũng yêu thành phố này, kể cả những người không sinh ra hoặc không còn ở đây nữa. Người ta yêu thành phố của tôi một cách mơ hồ với những nét đẹp không có thực hoặc không còn thực nữa. Người ta yêu thành phố của tôi bằng một tình yêu online, ngày nào cũng chat mà không bao giờ giáp mặt. Người ta yêu thành phố của tôi thậm chí không phải bằng trái tim mình, mà yêu bằng nhiều trái tim người khác. Tất cả những tình yêu đấy đã biến thành phố của tôi thành không tưởng. Nhắm mắt lại là thấy nó hiện hữu mà sờ tay lại không thấy đâu đâu. Một tình yêu thánh thiện. Để yêu một thành phố như mơ. Thế nhưng thành phố của tôi không yêu một ai hết. Thành phố của tôi sẵn lòng đón nhận hàng triệu tình yêu mà không một lần đáp lại. Như một người phụ nữ kiêu kỳ có trái tim lạnh giá đã biến hàng triệu tình yêu thánh thiện thành đơn phương và mù quáng.Em sinh ra ở một thành phố trẻ măng ở phía bên kia của đất nước. Khác với thành phố của tôi, người ta chỉ đem lòng yêu thành phố của em khi đã trải một phần đời của mình qua nó. Những tình yêu đấy phần nhiều là những mối tình chân phương. Thành phố của em cũng đem lòng yêu lại tất cả những mối tình chân phương đấy. Tất cả những cuộc tình giản dị và vội vã đã làm nên một thành phố gần gũi và xác thực, có thể ngửi được, chạm vào được, ôm vào lòng được.

2.

Đã ba ngày liền tôi chỉ nghe Rachmaninoff. Đã ba ngày liền tôi nhìn về thành phố qua khung cửa kính. Ngoài trời giông bão như tiếng nhạc trong phòng. Những ngày mưa là những ngày tôi nhớ từng dòng sông nhỏ đã bỏ tôi đi mãi.

3.

Nhà em cách nhà tôi một ngã tư. Mẹ em là một người phụ nữ nước ngoài nhưng sinh ra, lớn lên và già đi ở thành phố này. Tôi nhớ những trưa chủ nhật nóng bức mẹ em đi ngang qua ngã tư chỉ để bảo tôi: cô làm nui, con qua ăn cho vui.

Những tô nui vàng ươm trưa chủ nhật đã bắt đầu cuộc tình dài và nhiều lần đứt quãng.

Lần đầu tiên tôi hôn em là một buổi sáng mùa hè muộn trời mát và quang đãng. Tôi đứng tựa lưng vào tường hút thuốc. Em mặc quần jeans xanh và áo sơ mi trắng, ngồi bệt trên bậc cửa. Rồi em bất ngờ đứng lên, lấy điếu thuốc lá trong tay tôi quăng đi, ôm lấy tôi rồi hôn rất mạnh. Tôi hơi ngạt thở, bầu trời hình như xa ra, xung quanh ong bướm bay rợp đất. Tôi mở mắt ra nhìn em, rồi nhìn qua mẹ em, đã đứng gần đấy từ lúc nào. Mẹ em nói: các con về ăn nui đi.

4.

Tôi ngồi trong căn phòng tối đợi em. Những hôm đi làm tối em thường qua tôi trước khi về nhà. Tôi ngồi trong phòng tối, chỉ để một ngọn đèn trong nhà tắm, bật sẵn máy lạnh, rồi đợi tiếng chuông.

Phòng tôi ở lầu một, phải đi qua một cầu thang hẹp. Em thường ôm lấy tôi để hôn khi đang đi qua cái cầu thang ấy. Cũng có lần em cởi áo ngay khi tôi vừa đóng cửa. Quay lại đã thấy bờ vai trần gầy gò như của một cậu thiếu niên, làn da sáng lên trong bóng tối.

Đồng phục của em là một jupe ngắn và áo sơ mi. Tất cả đều màu đỏ. Em nhẹ nhàng bước đôi chân dài ra khỏi chiếc jupe rồi khe khẽ bước đến ôm tôi đang ngồi lặng yên trên đi văng để ngắm em trong bóng tối. Đêm yên tĩnh, chỉ có tiếng cái máy lạnh cũ chạy lạch xạch, tiếng mưa gõ vào cửa kính, và tiếng thở gấp của em và tôi.

5.

Mùa hè đấy em 19 tuổi và tôi 21. Tôi nghe Metallica còn em nghe Take That. Tôi đã đi làm còn em hết mặc áo dài khi đến trường. Em vẫn bảo tôi hôm nào em sẽ lại mặc áo dài cho tôi xem. Chỉ hai năm trước thôi, mỗi lần em đi học về, bọn con trai chạy theo em nhiều lắm. Cái này em không nói tôi cũng biết. Một thiếu nữ lai có gương mặt đẹp đến từng chi tiết như em hẳn phải là hoa khôi của cái trường cấp ba danh tiếng ấy. Căn nhà tôi ở nằm ngay giữa nhà em và ngôi trường kia. Nếu tới thành phố này sớm, chắc chiều nào tôi cũng đứng dưới nhà chờ em đi học về, ngang qua nhà tôi.

Suốt mùa hè năm đấy chúng tôi đến với nhau mà gần như không đi chơi quá cái ngã tư được vài trăm mét. Chỉ vài lần hiếm hoi đi xem ca nhạc thì em mới ngồi sau xe máy của tôi. Đôi chân dài khé khép vào hông tôi. Chân dài đến mức tôi có thể lái xe bằng tay phải còn tay trái tựa lên chân em như người ta đang ngồi ghế. Em không bắt tôi mua quà, mà tôi mua quà em cũng không chịu nhận. Quà của tôi hồi đó bé nhỏ vô cùng. Món đắt tiền nhất mà tôi mua cũng chỉ là một cái kẹp tóc thật xịn.

6.

Một tối mùa hè em qua tôi khá trễ. Em mặc quần jeans và áo sơ mi trắng. Em bảo tôi chở em về quê. Quê em cách trung tâm thành phố chừng một cây số, nhưng phải qua sông. Phà đã ngừng chạy, em bảo tôi gửi xe rồi đi đò qua sông. Hôm đó nước ròng, hai đứa ngồi trên đò ở sát đáy sông, nhìn về thành phố sáng rực ánh đèn, nhìn qua bên kia là một trời đầy sao và lộng gió.

Một lần ôm nhau trên sân thượng nhà tôi, trời lộng gió và có ánh trăng, tự nhiên em bảo em sẽ ở giá cả đời, làm bà cô già, vì em sợ có chồng mà vẫn cô đơn lắm. Người con gái trẻ đẹp vô cùng, nằm dài bên tôi trên sân thượng, làn da sáng như ngà dưới ánh trăng, mái tóc mượt đổ dài trên đệm cỏ, tự nhiên thở dài về tương lai của mình như thế.

Ở quê em chỉ còn bà nội. Bà già lắm rồi nhưng vẫn còn cao lớn. Bà nằm trên võng ngoài vườn nói chuyện với em. Bà không thèm nhìn tôi bằng nửa con mắt. Mãi sau này về sau tôi mới biết bà là trùm giang hồ trên con sông chảy qua thành phố. Mỗi con tàu vào cảng là một vụ làm ăn. Mỗi con tàu ra đi bà lại tiễn đưa một người tình là thủy thủ. Người đàn ông cuối cùng là người yêu thương bà nhất, cũng đã lên tàu về quê hương khi thành phố này được giải phóng. Người đàn bà cao lớn ấy, khi còn trẻ, một mình ngồi đã kín một cái xích lô.

7.

Một đêm tiễn em xuống cổng. Em ôm hôn tôi rất lâu trên vỉa hè. Đám thanh niên đi chơi về muộn chạy qua huýt sáo trêu inh ỏi. Em quay lưng bước đi. Hình ảnh đôi chân dài và đường cong gợi cảm lặng lẽ băng qua ngã tư sáng ánh đèn in sâu vào ký ức tôi từ đấy . Sau đêm đó tôi không thể tìm được em nữa. Em đã biến vào bóng đêm mãi mãi ngay sau khi khuất vào cái hẻm nhỏ tối tăm ngay sát ngã tư.Phải rất lâu sau tôi mới nhận ra suốt một năm trời bên em, chưa một lần chúng tôi nói chuyện quá mười lăm phút. Chưa một lần tôi hỏi em về cuộc sống của em. Chưa một lần tôi nói với em về cuộc sống của tôi. Chưa một lần tôi nói với em về gia đình tôi ở tít xa phía kia của đất nước.Phải rất lâu sau tôi mới nhận ra chỉ ở bên em tôi mới có niềm vui và sự tĩnh lặng.Tôi hóa ra quá cô đơn giữa thành phố không bao giờ ngủ. Còn em cũng quá cô đơn với cuộc sống náo nhiệt ban đêm xung quanh em. Em và tôi đến với nhau để rồi khát khao hơn trong sự cô của trong bóng tối.

*

Những đêm Rachmaninoff (tiếp)

*

In series:

1. Thời Tiết
2. Phi Thời Tiết
3. Những Đêm Rachmaninoff
4. Đêm Foxy

5. Gọt Mã Thầy
6. Cô bé thuyền nhân không quay lại
7. Em xóa nó đi, được không?

8. Ba Mùa Yêu

Advertisements

About Blog của 5xu

Một con sông sắp cạn dòng
Bài này đã được đăng trong gái và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.