Nhật Ký Vàng Anh

Ngày xưa có một cô gái quê xinh đẹp, được anh vua cưới về làm hoàng hậu. Thế nên sướng quá hóa khỉ, leo mẹ lên cây đánh đu, rơi xuống đất chết toi, hóa thành chim Vàng Anh.Chim Vàng Anh thấy anh vua đi lại trong vườn buồn thẫn thờ, liền nhảy qua nhảy lại rất gợi dục. Vua nhìn thấy cũng hơi phê, bèn chìa cái ống tay áo ra bảo: “Vàng Ảnh Vàng Anh nếu phải vợ anh thì chui vào tay áo”. Vàng Anh được lời như mở khóa quần, vẫy cánh chui tọt vào ống tay áo, chui hơi mạnh, lên mẹ nó tận nách anh vua. Anh vua nhột quá khép nách hơi nhanh. Vàng Anh phọt ruột chết tại chỗ.

Anh vua buồn lắm, đem xác Vàng Anh chôn ở vườn. Chỗ đấy mọc lên một cây thị rất to. Lại có nhõn một quả mới đểu chứ. Một hôm có một anh thợ lò tên là Thạch Sanh đi làm về, mệt quá, thấy cây thị mát, liền ngồi bệt xuống nghỉ. Anh ngồi hơi mạnh làm quả thị rụng bẹt xuống đất, hóa luôn thành con đại bàng to đùng, quắp Thạch Sanh cùng túi ba gang nhắm hướng bể đông bay miết.

Ở một ngôi làng xa xa có một cô Tấm. Cô Tấm có bà dì ghé ác phết. Tấm đến tuổi dậy thì, lòng hơi vần vật, thèm giai ra phết mà dì ghẻ không cho lấy chồng, bắt phải làm cho xong lọ mắm thật ngon thì mới cho đi lấy.

Tấm đành phải nuôi một con cá chuối rất to, đặt tên là Cám, hy vọng sau này nhớn thì mang ra làm mắm. Chẳng may anh Nô con nuôi bà địa chủ hàng xóm đi qua, thấy Cám ngon quá, bắt mẹ nó về mang lên giường đè ra ăn thịt.

Tấm đau phết, đếch biết làm thế nào, lăn ra giãy đành đạch khóc. Bụt hiện lên hỏi vì sao con khóc. Nghe xong câu chuyện Bụt bảo: dễ ợt. Nói xong quay quay một hồi chả biết lấy đâu ra một sợi lông, bứt đánh tách một cái, hóa luôn ra tráng sỹ Lê Phụng Hiểu. Hiểu vớ một hòn đất ném vút một cái lên trời, đi xa phải đến mấy mét. Trúng luôn chim đại bàng đang cắp Thạch Sanh.

Đại bàng lăn quay ra chết ngay trên không, sã cánh rơi xuống đúng chân Tấm. Thạch Sanh lấy túi ba gang làm dù, lượn một phát thế qué nào trúng ngay nhà dì ghẻ. Dì ghẻ sờ mó Thạch Sanh một hồi, ưng lắm, bỏ luôn Lý Thông, cặp với Thạch Sanh.

Hai người sống với nhau hạnh phúc đến lúc dì ghẻ đầu bạc răng long lăn ra chết. Thạch Sanh còn lại một mình bơ vơ, không biết đổ rác vào đâu, hằng ngày toàn phải bơm tay, được vài tháng cũng kiệt sức mà chết.

Lại nói về Tấm, vớ được xác đại bàng, cưỡi bay luôn về cung gặp anh vua. Anh vua đang buồn thấy Tấm cưỡi đại bàng bay đến thì sướng lắm. Tại cũng đang vật. Nhìn Tấm hóa mẹ nó ra Vàng Anh. Liền gọi: Vàng Anh, có phải em hỡi em. Tấm thì khôn sẵn gật đầu nhận luôn, dang hai tay về phía anh vua, miệng gọi: Bá Vương Bá Vương. Anh vua cũng thổn thức: Triệu Cơ Triệu Cơ.

Hai người ôm nhau quay vòng vòng trong tiếng nhạc múa rối nước. Pháo bông nổ tung toé.

Tiếng pháo bông làm chàng sinh viên năm thứ hai đại học viêm não giật mình mộng tinh rồi giãy giãy mấy cái, đạp luôn vào nồi kê vàng đang nấu dở.

Chàng dụi mắt mấy phát, vào buồng tắm xối nước cho sạch, ra bật máy tính, lên blog viết tiếp.

Chàng viết cảm nghĩ về series truyền hình Nhật Ký Vàng Anh.

Part 2

Advertisements

About Blog của 5xu

Một con sông sắp cạn dòng
Bài này đã được đăng trong nhảm và được gắn thẻ , , , , , , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Có 7 phản hồi tại Nhật Ký Vàng Anh

  1. Goldmund viết:

    Eo, Xu lớn tướng mà còn mộng tinh.

  2. nana viết:

    Đọc xong, đau cả ruột. Anh viết blog hài thế.

  3. YenNhi viết:

    Hay lam. Mua vui cung duoc mot vao trong canh 5 xu oi….

  4. Linh Chi viết:

    Truyện hay quá, cho cháu xin về blog nha chú 😀

  5. Hanh viết:

    Nhảm bỏ mẹ (sau khi uống hết me chai Macallan 18)

  6. Pony viết:

    Chac la bai thi dai hoc mon van cua Xu.

Bình luận đã bị đóng.