Nhập Hạ

Hôm qua là ngày mồng một tháng tư âm lịch.

Các chùa làm lễ Nhập Hạ (vào hè) để cầu một mùa hè mát rượi và yên ổn cho các phật tử.

Công ty tôi đi dự lễ Nhập Hạ ở chùa Sơn Lôi, thôn Cao Xá, huyện Phú Thọ (trước là huyện Phong Châu).

Chùa Sơn Lôi là chùa làng, không đẹp lắm, nhưng có niên đại tới 300 năm hơn. Đặc biệt là chùa nằm trên một quả đồi cực đẹp. Trong chùa có một cây mít cổ thụ to và đẹp kinh khủng. Hỏi ông già đi lễ chùa là cây mít này bao năm rồi, ông bảo tôi không rõ, nhưng mà từ hồi tôi còn bé đã thấy cây mít như thế rồi.

Chùa Sơn Lôi là chùa làng, không có sư. Gần đây dân làng mới mời tỳ kheo Thích Minh Hợp từ chùa Hương về làm trụ trì. Ngồi nói chuyện một lúc mới nhận ra sư ông Minh Hợp ngày xưa là “ong chip” của thượng tọa Thích Viên Thành. Ngày xưa, cách đây 20 năm, vẫn thường làm tay lái chở thượng tọa đến nhà tôi.

Hôm qua cũng là lần đầu tiên tôi đặt chân lên đất Phong Châu. Đất này đẹp quá đi mất. Hôm qua lại đi đúng vào mùa gặt. Các ruộng lúa vàng ươm. Rơm phơi nhiều trên các con đường. Và người dân vẫn dùng xe cải tiến để kéo lúa. Mấy ngàn năm trước, khi văn minh lúa nước được thâm nhập vào Văn Lang, chắc Vua Hùng và các thần dân của mình sống một cuộc đời hạnh phúc nhờ GDP tăng đột biến do có nhảy cóc từ kinh tế săn bắn hái lượm qua kinh tế nông nghiệp. Một mùa vàng bội thu sẽ là mùa lễ hội, đánh trống đồng và nhảy múa cám ơn thần mặt trời.

Tốc độ đô thị hóa dường như giảm hẳn khi đến Phong Châu. Nhờ đó vùng đất cổ này vẫn còn những vẻ đẹp của bắc bộ hàng mấy trăm năm trước đây. Có lẽ người dân Phong Châu ngày nay phải chịu thiệt thòi vì có ít cơ hội tiếp cận với văn hóa mới. Nhưng thà thế còn hơn phải chịu đựng cặn bã của xã hội văn minh và sự phân cấp giàu nghèo ngày càng trở nên ác độc ở miền bắc.

Trên đường về chúng tôi ghé qua làng cổ Đường Lâm. Thật là kinh ngạc khi chỉ 3 năm trước đây đình làng Mông Phụ vẫn đẹp và cổ kính như hàng mấy trăm năm trước, còn hôm qua đình làng Mông Phụ có vẻ đẹp của một công trình xi măng hóa bẩn thỉu và vô học có tuổi đời chắc chỉ mấy tháng. Cả cái sân đình cổ rộng rãi đã bị lát đè một lớp gạch mới có mạch xi măng thô lỗ. Cốt mới của sân đình cao hơn, khiến mặt sàn của đình trở nên hụt hẫng. Tất cả các họa tiết trên mái, trên cổng đình, chỗ nào có thể xi măng hóa được, đã và đang được xi măng hóa. Đô thị hóa đang hiếp râm nốt phần còn sót lại làng cổ ngày xưa.

Chiều về đến Hanoi, bọn cấp 3 lại rủ đi thăm một người bạn thân mất cách đây 4 năm. Chúng tôi đến thắp hương cho Hiếu ở chùa làng Võng Thị. Lần đầu tiên tôi đến đây và thực sự kinh ngạc về một ngôi chùa làng to và cao khủng khiếp. Nhìn cái biết ngay là chùa mới và được xây bởi những người chả biết qué gì về kiến trúc chùa bắc bộ. Nhưng mà xây chùa được là tốt rồi. Thực ra cũng không nên lăn tăn. Bản thân mình có xây được cái qué gì đâu.

Xong xuôi chúng tôi qua nhà Hiếu thăm bố mẹ Hiếu. Bố Hiếu cũng là thầy giáo dạy Hóa của chúng tôi ngày trước. Ông có thời gian 6 năm liền dẫn đội tuyển Hóa của Việt nam đi thi quốc tế. Từ ngày Hiếu mất ông không dẫn đoàn nữa. Cho tới năm nay, ông lại được mời dẫn đoàn đi thi hóa quốc tế ở Moscow.

Hiếu là một người đàn ông cao lớn, đẹp trai, cực kỳ mạnh mẽ và tháo vát. Lại sống rất hào sảng và tình nghĩa với anh em. Nhưng Hiếu đã tàn phá cuộc đời mình không thương tiếc. Hiếu mất chỉ vì cúm nhẹ ở bên Tiệp. Nhưng trước đấy Hiếu đã phá nát cơ thể mình bằng rượu và ma túy. Trước khi mất, Hiếu đã cai được tất cả, rất yêu đời và lạc quan. Số phận thật là nghiệt ngã. Nó đẩy Hiếu xuống vực thẳm, để rồi khi Hiếu leo trở lên được mặt đất an lành, thì nó lấy mạng sống của Hiếu đi.

Sau khi Hiếu mất một năm. Tôi vào một trại cai nghiện của Hà nội, đón năm ông nghiện vừa mãn hạn cai về để cho đi làm. Tất cả các ông nghiện đấy đều sinh năm 1978 và có quá khứ nghiện ma túy tới 10 năm. Ông nghiện nhất đã từng phải cầm gương để tự chích thuốc vào cổ. Mà nếu các ông ấy không nghiện thì chắc cũng đi làm nghề đao búa hết. Rồi thì không trại cai nghiện cũng tù đầy. Cái thế hệ 1978 ấy, quả thật là một thế hệ mất mát nặng vì ma túy.

Sống với tôi hơn 1 năm, tất cả đều không quay lại với ma túy. Rất yêu đời và làm việc hăng say. Buồn cười nhất là cty đi Sầm Sơn. Tôi thì bé tí, chúng nó thì to đùng, lại xăm trổ đầy người, ngồi xung quanh. Tôi đưa thuốc lá lên miệng là chúng nó xòe một lọat hộp quẹt ra để châm. Chết cười.

Thế rồi một thằng bon lại. Rồi cả bọn cùng bon. Ma túy không buông tha những ai đã từng là nạn nhân của nó. Tái nghiện còn kinh khủng hơn nghiện. Bây giờ tất cả đám đấy đều có số phận thương tâm. Nhưng mình không thể làm gì được. Mình chỉ có thể tạo cơ hội để chúng nó thoát khỏi sự bủa vây của khói thuốc, còn để thoát được, phải tự thân chúng nó thôi.

Sau khi ra khỏi nhà Hiếu, tôi và một người bạn thân nữa đi uống một lúc. Hôm qua là sinh nhật của nó. Hanoi bây giờ hết chỗ chơi, nó bảo thế, cho nên không làm sinh nhật làm gì.

Cuối cùng, mùa hạ cũng đã tới. Một mùa hạ nóng bỏng hay mát rượi, thực ra cũng tùy thuộc nhiều ở cách sống của mỗi con người.

Tuần sau chắc lên Thắng Lợi bơi được rồi.

Advertisements

About Blog của 5xu

Một con sông sắp cạn dòng
Bài này đã được đăng trong đạo, đời. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

One Response to Nhập Hạ

  1. baxu nói:

    Mình tình cờ vào đọc blog của bạn. Lại nhớ thằng Hiếu hàng xóm bạn học mẫu giáo, vỡ lòng. Sau này ko gặp lại, nghe tin nó mất thấy tiếc quá.

Đã đóng bình luận.