Nguồn gốc của Phong Thủy và Kinh Dịch

Phần 1: Cao Biền Trấn Yểm Tô Lịch

Phần 2: Thiền Tông Giao Chỉ

Phần 3: Phong Thủy của Thăng Long

Phần 4: Nguồn gốc của Phong Thủy và Kinh Dịch.

A . Nguồn gốc của Phong Thủy.

Người ta cho rằng Phong Thủy xuất phát từ Tàu khoảng cuối thế kỷ thứ 3 đầu thế kỷ thứ 4. Các trước tác đầu tiên của thể loại Phong Thủy Tàu hình như là quyển Táng Thư.Tuy nhiên nếu nhìn vào trường hợp cụ thể của việc xây dựng thành Đại La thì có thể thấy Phong Thủy đã có ở Giao Chỉ trước. Và quan trọng nhất là: + Phong Thủy Giao Chỉ hoàn toàn không có yếu tố mê tín dị đoan khỉ gì cả. Chẳng qua có yếu đố dị đoan là do Cao Biền (do ảnh hưởng của phong thủy tàu) mang đến.

+ Phong Thủy Giao Chỉ chính là khoa học: Là thủy lợi, là quy họach đô thị, là hiểu biết về hạ tầng địa chất, là hiểu biết về mưa bão lụt lội.

Vậy Phong Thủy Giao Chỉ đến từ đâu. Tất nhiên là đến từ Ai Cập Cổ Đại.

+ Nền văn minh Ai Cập cổ đại đã có từ rất rất rất lâu ở châu thổ sông Nile, bắc phi. Thời kỳ phát triển rực rỡ nhất của nền văn minh Ai Cập cổ đại là ở tận … thiên niên kỷ thứ 2 trước công nguyên (ôi trời, xa thời hiện đại ghê).

+ Nền văn minh Ai Cập cổ đại đã có cực kỳ nhiều thành tựu: chữ viết, xây dựng, hiểu biết về luyện kim, làm thủy tinh. Họ cũng có những kiến thức về điện, khí động học và hạ tầng địa chất, thiên văn học, y học. Tất cả nền văn minh rực rỡ này đều có xuất phát điểm từ việc họ rất giỏi thủy lợi và hiểu biết về thiên tai địch họa như lụt lội. Nhờ thủy lợi giỏi mà nông nghiệp của Ai Cập cổ đại phát triển. Họ bỏ qua các ngành lúc đó bị tụt hậu xa với nông nghiệp như săn bắn, đánh cá, … Nhờ nông nghiệp phát triển mà họ có sức mạnh về nhân sự (cần ít lao động hơn cho việc kiếm ăn). Nhờ sức mạnh nhân sự mà họ phát triển được các công trình xây dựng và quy họach đô thị.

Tất nhiên nền văn minh nào cũng suy tàn. Vị Pharaoh cuối cùng của Ai Cập bị vua Cambyses II người Ba Tư đánh bại năm 525BC, mở ra thời kỳ nô lệ đầu tiên dưới ách đế chế Ba Tư (Persian Empire). Thời kỳ này kéo dài không lâu lắm. Lần cuối cùng người Ba Tư chinh phục đất sông Nile là lần vua Artaxeres III (358-338 BC) xâm chiếm Ai Cập.

Sau thời kỳ bị Ba Tư xâm lược là thời kỳ Hy-La xâm lược Ai Cập Cổ Đại.

Đặc biệt là trong đó có thời kỳ vua Alexander Đại Đế (356-323BC)

Vua Alexander Đại Đế có một cuộc viễn chinh vĩ đại nhất trong lịch sử loài người cả về quy mô, sức người sức ngựa sức voi, và độ chinh phục. Ông tấn công Ấn Độ.

Việc xâm chiếm Ấn Độ của quân đội Alexander Đại Đế không dài. Nhưng đủ để mang văn hóa La Mã – Ai Cập đến với Ấn Độ. Trong đó có các nghệ thuật thủy lợi, địa chất và quy họach đô thị. Có lẽ Alexander Đại Đế đã mang theo rất nhiều tù binh Ai Cập. Hoặc ông mang hẳn các nhà khoa học Ai Cập đi cùng quân đội viễn chinh của mình. Các kiến thức y tế, luyện kim, địa chất, khí tượng thủy văn của Ai Cập nhờ đó mà đến được với Ấn Độ.

Sau khi quân đội của Alexander Đại Đế rút lui là mở ra đế chế Maurya của người Ấn (322BC-298BC).

Đến thời vua Ashoka Đại Đế (273-232-BC), Ấn Độ đã trở thành nước mạnh với quốc giáo là Đạo Phật Nguyên Thủy. Vua Ashoka đã có chiến lược quảng bá Phật Giáo đi các vùng Đông Nam Á, Tây Á và Châu Âu phía Địa Trung Hải.

Đi cùng các nhà truyền giáo cũng vẫn là các tri thức người Ấn vừa mới được update thêm kiến thức về thiên văn, thủy lợi, địa chất và y học.

Sau đó là câu chuyện về việc Phật Giáo đi vào Văn Lang như đã nói ở phần II.

Điều này lý giải tại sao các vua Hùng giỏi làm thủy lợi, biết đúc trống đồng, biết làm thuyền to đi trên sông. Lý giải tại sao Thục Phán An Dương Vương biết làm nỏ thần có mũi tên bằng sắt. Lý giải tại sao các pháp sư Giao Chỉ có kiến thức về thủy lợi, hạ tầng địa chất, thiên văn và quy hoạch. Tại sao các nhà sư ngày xưa lại biết chữa bệnh (cả Từ Đạo Hạnh và Minh Không đều chữa bệnh nan y cho Vua).

Sau đó nghệ thuật thủy lợi và quy họach đi qua Trung Quốc và trở thành Phong Thủy. Rồi bị dị đoan hóa thành Phong Thủy Tàu. Rồi lại quay lại làm u mê chính chúng ta ngày xưa (Cao Biền) và ngày nay (toàn đọc xem lịch với tử vi bói toán kiểu Tàu, hahaha).

B. Nguồn gốc của Kinh Dịch.

Nguồn gốc của Kinh Dịch (gốc) cho đến nay vẫn hết sức mù con nhà mờ. Nếu thuyết cho rằng Kinh Dịch có từ thời Phục Hy (2852-2738BC) mà là đúng thì bó tay, không giải thích được. Nhưng may mắn là thuyết này chắc không đúng lắm vì chính bọn Tàu nó cũng không tin là cái thuyết này có nguồn gốc xạo như thế. Và người Tàu cũng bó tay khi không biết giải thích tên của bát quái là Càn, Khảm, Cấn, Chấn, Tốn, Ly, Khôn, Đoài là cái qué gì. Nhưng nếu các thuyết cho rằng Kinh Dịch (gốc) ra đời muộn hơn, tầm những năm thuộc thế kỷ thứ II trước công nguyên, mà đúng, thì có lẽ Kinh Dịch đến từ Văn Lang thật.Kinh Dịch Văn Lang một lần nữa lại là sản phẩm do các vua Hùng nhà mình localized từ kiến thức của người Ai Cập Cổ Đại.Cụ thể như sau:

Người Ai Cập Cổ Đại có kiến thức vượt trội về Trắc Địa và Thiên Văn. Các kim tự tháp đã được xây dựng với các tính toán cực kỳ chính xác vềác góc, tọa độ, kích thước. Nó cũng trùng khớp với quỹ đạo một số quỹ đạo của sao ở trên giời. Nó cũng là các sản phẩm hình học (đa giác) do đầu tiên con người tạo nên mà có độ chính xác cao.

Người Ai Cập Cổ Đại đã phát triển một dạng nghệ thuật biểu hiện thay cho chữ viết (Egyption hieroglyphs).

Người Ai Cập Cổ Đại đã nắm vững các quy tắc thập phân và các tỷ lệ vàng trong xây dựng và quy họach (golden ratio).

Và họ đã chuyển giao kiến thức và công nghệ cho các vua Hùng.

Điều này thể hiện ở:

+ Tín ngưỡng đa thần

+ Các vua Hùng sử dụng hệ lịch thập phân, mỗi tuần có 10 ngày. Một năm có 360 ngày.

+ Các vua Hùng sử dụng đồ họa như là writing system. Cụ thể là ở trên mặt trống đồng, các hoa văn (chính là ideogram, pictogram) đều đưa ra một message gì đấy. Và các hoa văn này rất giống với các họa tiết của người Ấi Cập (Egyption hieroglyphs) trên đồ đất nung của họ.

+ Các hình ngôi sao trên trống đồng và hướng của chúng được đúc cực kỳ chính xác. Đó là do được học các phép toán về đo đạc, góc, phương vị, hình học và đặc biệt là Thiên Văn của người Ai Cập.

+ Các danh từ tiếng Ai Cập Cổ Đại được các vua Hùng sử dụng (giống ngày nay ta nói chuyện bằng tiếng Việt nhưng thuật ngữ vẫn nói tiếng Anh như chip, stock, …). Đặc biệt là các từ thuộc lĩnh vực cao siêu như Thiên Văn và Thủy Văn. Các từ như Càn, Khảm , Tốn, Khôn đều na ná như âm của người Mường học tiếng Ai Cập. Thậm chí từ Hùng như chúng ta gọi vua Hùng chính là từ chữ Khun hoặc Cun trong tiếng Việt cổ (có nghĩa là người đứng đầu hay thủ lĩnh). Mà chữ Cun này rất có khả năng chính là từ Vua trong tiếng Ai Cập cổ.

Như vậy, nhờ chuyển giao công nghệ mà các vua Hùng của chúng ta có một bước đại nhảy vọt về các kiến thức Thiên Văn, Thủy Văn, Địa Chất, Xây dựng.

Bọn Tàu vốn xưa nay giỏi copy and paste (càng ngày càng thấy giỏi) nên vác trống đồng của Vua Hùng về ngâm cứu + gửi gián điệp công nghệ qua Văn Lang để thuổng. Sau khi copy và paste, người Trung Quốc đã có:

+ Kinh Dịch: copy từ Thiên Văn

+ Phong Thủy: copy từ Quy họach và Địa Chất và Thủy văn

+ Thước Lỗ ban: copy từ Các golden ratio của người Ai Cập Cổ Đại trong xây dựng.

+ Chữ tượng hình: phát triển từ các hoa văn trên trống đồng

+ Riêng phần thiên văn khó quá nên lúc chuyển ngữ phải giữ nguyên tên gốc là tiếng bồi Ai Cập do các vua Hùng nói nên thành Càn, Khảm, Tốn, Khôn, gì gì đấy. Đến bây giờ người Tàu cũng vẫn cãi nhau về nghĩa gốc của các danh từ này. Bọn này dốt, chính ra qua Ai Cập học hết bằng A tiếng Ai Cập Cổ Đại là về dịch được luôn.

Tóm lại, ngay cả cái được coi là gốc của văn minh Trung Hoa là Kinh Dịch thì cũng chỉ là sản phẩm copy and paste từ nền văn minh Văn Lang vốn được localized từ văn minh Ai Cập Cổ Đại. Sau đó người Trung Hoa copy and paste tiếp chữ viết, Phong Thủy, … Và gần đây họ copy and paste tuốt sờ luốt, từ phim Mỹ, phần mềm Mỹ, xe máy Nhật, nồi cơm điện Nhật, đến các công nghệ cao để làm máy bay hay tàu vũ trụ.

C. Dấu tích của sự lan truyền văn minh từ Ai Cập Cổ Đại qua Văn Lang

Dấu tích của sự lan truyền của nền văn minh Ai Cập qua khu vực Văn Lang còn có thể tìm thấy ở các vùng xa phía dưới miền Nam của Việt Nam hiện nay. Cụ thể là phía các quần đảo của Indonesia. Ở nơi đó, các dân tộc thiểu số của họ không biết tại sao đã biết thổi thủy tinh từ cái thủa xa xưa nào đấy. Không lọai trừ các làng nghề cổ của Việt nam có các nghề đặc biệt như làm giấy Gió, làm gốm cũng là được chuyển giao công nghệ từ Ai Cập Cổ Đại.

Gần đây người ta còn phát hiện ra người Ai Cập còn biết đi biển (biết đóng tàu đi biển và có kiến thức về hoa tiêu biển). Cho nên có thể có những nhóm người Ai Cập Cổ Đại vì chiến tranh với Ba Tư mà chạy lọan về phía Nam Á hiện nay và lưu lạc tới Âu Lạc từ rất lâu trước các đợt tiến quân vào Ấn Độ của Alexander Đại Đế.

Về ngôn ngữ, có lẽ người cổ đại có từ vựng rất ít, cho nên các bộ tộc ở xa nhau, khi gặp gỡ chỉ cần một khoảng thời gian ngắn là học được ngôn ngữ của nhau để giao tiếp. Mà chủ yếu là các vua Hùng nhà mình học tiếng Ai Cập Cổ Đại để đọc tài liệu kỹ thuật và dự các lớp training do người Ai Cập tổ chức.

Điều kỳ lạ và thú vị nhất của sự chuyển giao công nghệ cuối cùng được thể hiện ở hai nền văn hóa được coi là lâu đời nhất trên địa bàn Việt Nam

1. Văn Hóa Đông Sơn (từ Thanh Hóa đến Lào Cai)

+ Cỡ khoảng 3000 năm trước công nguyên, đồ cổ có niên đại xưa nhất được tìm thấy là đồ thuộc văn hóa Phùng Nguyên.

+ Có nông nghiệp phát triển (đã tìm thấy lưỡi cày bằng đồng của thời này)

+ Đúc đồng phát triển (trống đồng). Có hoa văn tương tự hoa văn Ai Cập.

+ Vũ khi phát triển: nỏ thần, tên đồng

+ Giao thương phát triển: trống đồng Đông Sơn được tìm thấy cả ở Indonesia, Malaysia, Nhật, Myanma, Thailand….

+ Đã hình thành nhà nước (quá sớm so với văn hóa các nước xung quanh)

2. Văn hóa Sa Huỳnh (Quảng Ngãi, Tây Nguyên và Quảng Bình).

+ Muộn hơn văn hóa Đông Sơn một chút

+ Đã có nghề đi biển, đánh cá

+ Có nghề gốm cực phát triển cả về công nghệ sản xuất và thẩm mỹ. Giống đồ gốm Ai Cập Cổ Đại.

+ Có nghề làm thủy tinh phát triển (xin thưa cái mà bọn tàu gọi là ngọc lưu ly, chén bát làm bằng ngọc lưu ly, chính là sản phẩm thủy tinh Sa Huỳnh sau này chúng cướp bóc từ Giao Chỉ mà mang về tiến vua). Nghề thủy tinh chắc ko thể tự nghĩ ra mà do chuyển giao công nghệ từ Ai Cập.

+ Có nghề làm đồ trang sức cực kỳ phát triển cả về nguyên liệu (được cho là nhập khẩu từ tít Ấn Độ và Myanma) và cực kỳ xuất sắc về design. Cho đến bây giờ vẫn thấy đẹp.

3. Và cuối cùng là vũ trụ quan của người Mường

Nói chung sách sử của ta từ sau thời Mã Viện, đặc biệt là từ sau thời Lê, là cóc tin được. Từ thời Mã Viện, thanh niên này rất tàn ác, đã xóa bỏ chế độ xã hội bộ lạc rất dân chủ để xây dựng chế độ cai trị hà khắc tập quyền. Kể từ đó, tất cả những gì là sự thật đều bắt đầu phải đi qua dòng truyền khẩu dân gian, thay vì đi vào chính sử. Đặc biệt là từ thời Lê, khi mà Nho Giáo lên ngôi, thì sử sách chỉ còn là công cụ ghi chép của tụi cầm quyền.

Vậy nên muốn hiểu sự thực về Âu Lạc và Văn Lang thì tốt nhất là đừng đọc sách sử, hoặc đọc nó mà phải hiểu theo cách phi phong kiến hóa, thay vào đó hãy lắng nghe văn hóa dân gian.

Văn hóa dân gian của người Việt cổ, nói vậy chứ quá mai một rồi, nước bọt đâu mà thì thào mấy ngàn đời được. Câu chuyện còn tồn tại xa xưa nhất về vị vua đầu tiên của nhà nước dân chủ đầu tiên là vua Thục Phán cũng rất mờ mịt. Tuy nhiên trong cái mờ mịt này lại có 2 điểm sáng. Một là Phán có phép thuật đi gặp núi là núu rẽ ra, đi xuống nước là nước rẽ ra (do đó mà gặp thần Kim Quy). Cái quả rẽ nước này rất giống Moses, hoàng tử Ai Cập, dẫn dân nô lệ Hebrew vượt qua biển Đỏ bằng cách rẽ béng nước ra mà đi dưới đáy biển. Hai là Phán không có quá khứ rõ ràng, được cho là cháu ngọai vua Hùng nhưng ở Ai Lao, đại khái là có quá khứ mờ mịt y như Moses. (Trong các chuyện cổ tích sau này thì có viên ngọc kỵ thủy, đi được vào nước, nhưng về concept là khác hẳn việc nước tự rẽ ra cho Thục Phán đi vào)

Câu chuyện Cổ Loa cũng cho thấy là khi Mã Viện tới Âu Lạc thì dân Việt đã biết đắp đê trị thủy rồi (một công nghệ quá mới với người Hoa lúc đấy). Thành Cổ Loa được xây dựng ba vòng ốc cũng là từ công nghệ đắp đê được chuyển qua đắp thành.

Nói chung các vết tích về Âu Lạc và Văn Lang chỉ dừng lại ở đấy, không thể đi xa thêm. Đó là do Mã Viện và Nho Giáo sau này.

Nhưng may mắn thay người Việt cổ đã sống đồng cư và cộng cư với một dân tộc khác, một dân tộc luôn coi họ với người Kinh “tuy hai mà là một”. Đó là người Mường. Người Mường thì may quá, không bị phong kiến hóa. Thế cho nên nhìn vào văn hóa tín ngưỡng của người Mường có thể tìm thấy cái gì đó của người Việt cổ ngày xưa. (Lưu ý là người Mường oánh cồng chiêng và trống đồng hơi bị ác)

+ Người Mường có vũ trụ quan riêng của mình (choáng chưa, hơi bị văn minh nhé). Họ có ‘trường ca’ Đẻ Đất Đẻ Nước và một loạt truyện thơ khác để mô tả vũ trụ từ thủa hồng hoang (big bang) đến việc sinh ra trời đất, con người. Riêng đọan này họ hơn đứt người Việt và người Hoa. Mà có lẽ là họ cũng copy cái vũ trụ luận này từ đâu đó và giữ gìn được còn người Việt bị bọn Tàu nó nô dịch mà bắt phải quên đi, đến vua của mình là An Dương Vương xuất xứ ở đâu mà chả còn nhớ được nữa là. May mà còn nhớ được chi tiết rẽ nước mà đi.

+ Vua Dịt Dàng (hay Gịt Giàng, hay Yịt Yàng) có nghĩa là God. Cũng giống người Bana hay Ê Đê gọi là Giàng (hay Yàng). Xuất xứ của cái tên Dịt Dàng cho đến nay hơi bị mù tịt. Tuy nhiên rất giống từ Ai Cập Cổ Đại gọi vị thần đứng đầu trong các vị thần (Atum-Ra) của họ (đọc là Yamanu). Biết đâu qua tiếng Việt cổ (tiếng Mường) thành Yàng. (Atum là thủ lĩnh các vị thần, Ra là thần mặt trời).

+ Người Mường không gọi mình là Mường. Mường thực ra là vùng đất. Còn họ tự gọi họ là Con Mọl, tức là Con Người.

+ Quan niệm về cái chết và sự sống cũng như con người và linh hồn của người Mường cũng chia làm ba phần y như người Ai Cập: Mường Trời (các vị thần), Mường Người (thế giới của con người) và Mường Ma (thế giới của linh hồn). Điều đặc biệt nhất là người Mường có liên kết ánh xạ Mường Ma và Mường Người y như là trong quan niệm về thế giới người sống và thế giới người chết của người Ai Cập. Cả hai đều có quan niệm và coi trọng một cuộc sống afterlife y hệt như nhau (thế mới choáng chứ)

+ Khi có người chết, người Mường làm đám rất dình dang, với các bố Mo (hay ông Mo) làm đủ các thủ tục phức tạp để tiễn linh hồn về mường Ma. Y như các pháp sư Ai Cập làm thủ tục tiễn người chết đi cho trôi chảy vậy.

+ Xã hội khá dân chủ so với bọn phong kiến tập quyền. Có giới quý tộc (nhà Lang) và người lao động cống nạp. Trong giới quý tộc thì có quý tộc giàu và quý tộc nghèo. Cơ sở giàu nghèo được phân định trên số lượng ruộng công được sở hữu (lưu ý là trên số lượng ruộng lúa chứ không phải trên số lượng nương rẫy). Quan Lang, những người đứng đầu Mường Người, sống sướng chả kém gì Pharaoh, đặc biệt là lúc chết làm đám ma hoành tráng như Pharaoh, mỗi tội ở quy mô bé tí, hehehe, và không có kim tự tháp). Còn người dân sống trên đất của nhà Lang thì phải đóng tô thuế (văn minh chưa) cứ y như là chế độ thuế đất của người Ai Cập Cổ Đại vậy, hehe.

+ Còn một chi tiết nhỏ nữa là người Mường có lịch thập phân giống lịch thời vua Hùng. Mỗi tháng có 3 tuần, mỗi tuần có 10 ngày. Một năm có 12 tháng. Riêng về giờ thì một ngày có 16 giờ nhưng thời lượng của mỗi giờ không đều nhau.

Các ví dụ về việc xóa bỏ cả một nền văn minh:

+ Việc Mã Viện xóa bỏ cả một nhà nước và nền văn hóa đi kèm theo nó (tịch thu và nung chảy tất cả các trống đồng) là tiền đề của việc đẩy cả một nền văn minh Văn Lang đi vào dĩ vãng.+ Vào thế kỷ 15, khoảng 100 năm sau khi đế quốc Khmer suy yếu, người Xiêm nổi dậy chống ách áp bức của người Khmer đã tàn sát 100% sinh vật (người, gia súc) của Đế Đô Angkor Vat (1431-1432). Đưa Đế Đô này thành một thành phố chết và bị chính người Khmer quên lãng. Mãi đến 500 năm sau, các nhà khảo cổ Pháp tìm thấy tàn tích của Đế Đô Angkor Vat (Đế Thiên Đế Thích). Angkor Vat ngày nay là một điểm du lịch nổi tiếng. Thành phố cổ kỳ lạ này được cho là do Alexander Đại Đế hoặc quân của ông xây dựng. Người Khmer bị người Xiêm thôn tính hoàn toàn, xóa bỏ hoàng tộc, xóa bỏ chữ viết (tiếng Sankrit cổ) bằng cách giết sạch những người biết đọc biết viết.+ Trước khi bị người Xiêm xóa bỏ, người Khmer của vương quốc Chân Lạp, dưới thời vua Bhavavarman đã thôn tính một nền văn minh khác (năm 627). Đó là vương quốc Phù Nam (Funan, Phnom, Phù Nam là phiên âm hán việt của Phnom như trong Phnom Pen, thủ đô Kampuchia ngày nay). Vua Bhavavarman là người xóa bỏ cái tên Phù Nam khỏi bản đồ và suýt nữa tiêu giệt toàn bộ hoàng tộc Phù Nam. May mà dân Phù Nam giỏi đi biển nên hoàng tộc Phù Nam chạy thoát qua Java và xây dựng triều đại Sailendra ở đấy. Tuy nhiên, nghề đi biển của dân Phù Nam mất hẳn. Tương tự như nghề sông nước, tục xăm mình của người Văn Lang cũng mất hẳn sau thời Mã Viện. Trước khi xóa bỏ Phù Nam, Chân Lạp của người Khmer chỉ là một xứ phiên thuộc Phù Nam. Trước khi xóa bỏ Angkor Vat, người Xiêm chỉ là nô lệ của người Khmer.+ Bên Xiêm ngày càng lấn áp bên Khmer. Vua Khmer lúc đó là Chey Chetta II phải mượn quân đội của chúa Nguyễn là Sãi Vương Nguyễn Phúc Nguyên để tỉn nhau với dân Xiêm. Tất nhiên là thắng. Sau đó Sãi Vương gả con gái của mình cho vua Khmer. Nhờ quyền lực của hoàng hậu người Việt, dân Việt Nam tràn vào sinh sống và làm ăn ở vùng đất Nam Việt Nam bây giờ. Nhờ đó chúa Nguyễn cai quản được Sài Gòn (Prey Nokor) và Bến Nghé (Kas Krobey).

+ Năm 1658, Hiền Vương Nguyễn Phúc Tần chính thức cầm quân đánh nhau với Chân Lạp. Triều đình Chân Lạp lúc đó lại quay lại thân với người Xiêm, áp bức người Việt ở Thủy Chân Lạp (Nam Việt Nam). Hiền Vương đánh thắng quân Chân Lạp. Chiếm luôn Thủy Chân Lạp, phong vương cho người Khmer thân Việt lên làm vua ở Lục Chân Lạp. Chính thức tạo ra bờ cõi nước Việt ngày nay. Phần Lục Chân Lạp trở thành Cao Miên, Campuchia ngày nay.

Người Việt, Hoa, Khmer ở miền nam ngày nay vẫn đến đền bà chúa Xứ ở An Giang để tưởng nhớ đến vương quốc Phù Nam xa xưa. Bà chúa Xứ được truyền tụng là quốc mẫu Soma của vương quốc Phù Nam. Nữ chúa Soma là người bản địa, đã lấy một võ tướng đi truyền giáo người Ấn Độ tên là Kaundinya, đẻ ra vị vua đầu tiên của vương quốc Phù Nam. Vị vua này có tên hiệu là Kampu.

Advertisements

About Blog của 5xu

Một con sông sắp cạn dòng
Bài này đã được đăng trong đạo và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Có 17 phản hồi tại Nguồn gốc của Phong Thủy và Kinh Dịch

  1. K$ viết:

    tuyệt vời!

  2. dichnhan viết:

    Năm Bính Ngọ, tháng 12, ngày 07, giờ Mùi
    Ông dượng tôi có nhờ 1 người bạn hỏi dùm cho ổng 1 việc nhưng không biết người bạn kia có nói dùm chưa?
    Chánh Quái – Biến Quái
    __Đoài________Tiết
    Sau khi luận giải thì đoán rằng: người bạn kia chưa nói dùm cho ông dượng tôi (quên nói).

    Năm Đinh Mùi, tháng 03, ngày 05, giờ Dậu
    Trước khi anh bạn tôi ra về, tôi có nói với anh ta:
    – Tối nay mời anh đến nghe chúng tôi nói chuyện về Dịch Lý cho vui
    bạn tôi hỏi: anh nhắm xem tối nay tôi có trở lại không?
    Chánh Quái – Biến Quái
    __Lâm_________Phục
    Sau khi luận giải thì đoán rằng: “ông giáo sẽ trở lại”

    Đứa nhỏ đang học kỹ thuật nhưng không làm được bóng đèn phát sáng. Nó hỏi tôi vì sao vậy?
    Vị Tế-Ký Tế-thể là Ly
    Tôi bảo bóng đèn hỏng rồi. Nó cãi lại rằng vừa mua sao hỏng được. Tôi khuyên nên thử bóng khác. Quả thật sau khi thay thì bóng đèn sáng bình thường.

    Dự đoán bóng đá
    Xem xét sự việc
    Liệu tính cát hung…
    Đó chỉ là 1 vài ứng dụng của Dịch Lý mà chúng ta có thể dùng hàng ngày. Dịch Lý sẽ giúp mọi người tự tin hơn trong cuộc sống. Học Dịch Lý không chỉ là để giúp mình mà còn có thể giúp người, mở rộng quan hệ, góp phần xây dựng sự nghiệp và như trong Kinh Dịch hệ từ nói: “Bát quái định cát hung, cát hung sinh đại nghiệp”. Từ hàng trăm năm, hàng ngàn năm nay không ít những vị danh nhân văn hoá có tầm cỡ thế giới đã áp dụng linh hoạt kiến thức của Dịch Lý để lưu danh mình trong sử sách như Chu Văn Vương, Khổng Tử, Thiệu Khang Tiết, Trần Đoàn, Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm, Thầy Tả Ao, Tuệ Tĩnh, Hải Thượng Lãn Ông….
    Nay với sự cộng tác và giúp đỡ của anh Nam Nhân và một số huynh đệ cũ của Việt Nam Dịch Lý Hội được sáng lập bởi thầy Nguyễn Văn Mỳ – thầy Xuân Phong, trang http://www.dichso.info mở lớp dạy Dịch Lý sơ cấp(có thu học phí). Khoá học này chủ yếu nhằm mở rộng thêm tri thức cho các bạn và đó cũng là mục đích chân chính của Dịch Lý. Theo truyền thuyết vua Phục Hy làm ra Dịch để giúp đỡ dân chúng biết tốt mà theo, thấy nguy mà tránh vì vậy Dịch Lý mang tính phổ thông, chỉ cần trình độ từ cấp 2 trở lên đều có thể tham gia. Dịch học là vô giá không thể mua được bằng tiền mà chỉ có thể đón nhận bằng tấm lòng. Trước khi qua đời Khổng Tử đã từng than rằng: “Trời không cho ta sống thêm ít năm nữa để mà tiếp tục học Dịch”.Thánh nhân đã có ý vậy sao ta không học Dịch từ ngay bây giờ.

    Mọi ý kiến thắc mắc và xin đăng ký các bạn hãy gởi về địa chỉ admin@dichso.info.

  3. thailand viết:

    noi doc ko biet mac co.nhung thu do the gioi nguoi ta da cong nhan roi ma con noi doc tao lao ,lam nhu ta day la hoc rong hieu cao !

  4. gnod viết:

    rất hay, tri thức uyên bác, cách thể hiện dí dỏm, gần gũi

    @thailand : ông bị điên à

  5. DIEU TIN viết:

    Kien; thuc’cua ? von’ rong, vay Bo De`TAM cua? ban nhu the’ nao`??? . Ban. co’ nghi~ den’ viec. hoang phap loi sanh hok, ban, co’ nghi~ den’ phap’ gioi’ den’ ba coi~chua ???!!!

  6. DIEU TIN viết:

    Neu’ toi noi’ co’ gi`hok phai? sr nha !!!!!!!!! . day la`nick cua? toi hoasentrang_59 co’ gi` pm.

  7. DIEU TIN viết:

    Toi thay’ kien’ thuc’ cua? ban.rong. nhu vay. sao noi’ la`viet’ choi ??? chac’ co’ le~ban. khiem ton’. kien’ thuc’ cua? ban.co’ the? giup’ nguoi` khac mo? rong. tám` nhin`ve` . lich. su? noi’ rieng, va ve` THIEN ,MAT. noi’ chung ,Va` do’ chi? la` tri kien’……………Ban. co’ the? cho toi biet’ ban. dang tho. phap mon nao` duoc hok ban???.Toi rat’ qui’ men’ nhung~ nguoi`co’ tam nhu ban.???. neu’ dong`y’ thi` pm vao nick cua? toi nha, thax nhieu`

  8. who am I ? viết:

    Nhận xét tý nha.
    Có vẻ đọc nhiều – bây giờ có google thì cũng thường thôi.
    Dữ liệu nhiều đi kèm duy lý chủ quan cộng bài viết mù mờ mục đích như có vẻ khoe kiến thức – mà kiến thức của google. Đọc sách viết ra sách thì chẳng có tác dụng gì, làm hại neuron & time người khác.
    Văn phong bắt trước kiểu chát chít của tụi trẻ thì chỉ nhanh chóng giúp ngôn ngữ Việt biến thái không biết đi về đâu.

    Tóm lại:
    Có vẻ có tài biện luận (ngụy biện, tà biện ?!).
    Hơi tiếc, hơi tiếc !!!

  9. Trác Chi viết:

    Tôi đoán ông bạn là người Giao Chỉ đang sống ở Thủy Chân Lạp. Kiến thức rất nhiều, có khả năng tổng hợp, suy luận rất tốt, tác phong trình bày rất dễ hiểu đáng học tập, đối với thế hệ trẻ bây giờ phải trình bày như thế mới ham đọc được cao siêu quá khó nuốt lại mai một ngay. Cảm ơn vì đã cho tôi một số kiến thức đáng kể mong bạn có nhiều bài viết như thế này giúp ích nhiều cho những người “kém tắm” như tôi.

  10. Huỳnh Duy Thịnh viết:

    Bài đọc thú vị.Hy vọng có nhiều thêm nữa những bài thế này….”Quê hương là chùm khế ngọt…chách chách chùm”.5xu cố lên!!!!!!!!!!!

  11. When viết:

    Anh có vẻ insist về việc 1 số nền tảng kiến thức quan trọng của vùng Nam Á, Đông Á đc truyền đến từ Ai Cập. Vậy anh có chắc chắn về timing của việc này ko? Nhưng điểm giống nhau trong các nghi thức tôn giáo hoàn toàn có thể là trùng hợp. Những suy luận về mặt ngôn ngữ cũng ko đc thuyết phục lắm.

    Em nghĩ Nam và Đông Á cũng là 1 cái nôi lớn của văn minh nhân loại. Vì vậy hoàn toàn có khả năng tự sản sinh ra những tinh hoa trí tuệ như vậy chứ ko nhất thiết phải tiếp thu từ Ai Cập.

  12. When viết:

    Đọc bài của anh làm em nhớ ra 1 file dữ liệu trong máy, quên bẵng đi hơn 1 năm nay ko đọc. Hồi đấy vì nó dài quá nên em còn chưa đọc hết bài 2. Hôm nay mở ra xem lại thấy nó đúng là hay tuyệt:

    http://www.mediafire.com/?nnqlnmy5mjw

  13. When viết:

    À, về việc lập quốc của bọn Tàu Khựa em cũng đọc thêm đc thông tin từ quyển “Totem Sói”. Quyển này cũng hay tuyệt về mặt văn hóa. Còn dữ liệu cứng thì đc tác giả nghiên cứu và tóm lược lại ở chương cuối

    Hy vọng anh ko cho rằng em là thằng lắm mồm khoe khoang, hic. Em muốn nói ra để chẳng may có ai hứng thú thì tìm đọc 🙂

  14. Nkd viết:

    Đúng là Vạn Sự Thông nhỉ. Hôm nay chị mới đọc cái này. Có một số vấn đề về phương pháp khảo cứu, nhưng không sao. Sao Xu béo không đi làm chuyên nghiên cứu lịch sử rồi viết sách thay cụ Trần Quốc Vượng nhỉ. Hay còn mải làm ăn à??

    Hay là viết 1 cuốn tiểu thuyết dựa trên những cái này đi.

  15. Hằng Phương viết:

    🙂 lâu quá ko thăm blog của anh, nhân có dịp lại vi vút một chút.
    🙂 nếu là truy nguyên nguồn gốc thì phải đào từ thời ai cập đổ về trước đó nữa. Không phải tự dưng mà cùng lúc trên thế giới lại có những thời điểm nở rộ văn minh, cách đây tầm 5000 năm với văn minh Maya, Ai cập… Cách đây 20 năm còn có dân tộc Kogi ở tít bển tự xưng là đàn anh nhân loại để căn dặn loài người dừng chiến tranh và tàn sát đất mẹ….
    Và cũng không phải tự nhiên các nền văn minh đó có quá nhiều điểm trùng hợp, đồng thời lại trùng hợp với văn minh Lạc Việt cổ đại….
    Tuy nhiên, cũng phải nói ở đây là việc treacing the root of a culture is less important than using it. VIệc phong thủy của ai, do ai… chả quan trọng mấy bằng việc ứng dụng nó thế nào. 🙂 đơn giản hơn, là giả sử như biết có cái linga Mã Viện, thì mình sẽ làm thế nào để dân TQ ko violate tiếp, nói cách khác là rút mũi tên ra thay vì tìm hiểu xem ai bắn hay bắn từ đâu.
    Nếu đọc việt điện u linh, thì văn minh Việt cổ đúng là cực kì đáng khâm phục, và đất nước mình đáng ra và đã từng hùng mạnh cực kì…

Bình luận đã bị đóng.