Đời là dòng sông!

Phi lộ
Đời là dòng sông.
Nhiều người vẫn nói thế.
Tôi thấy câu này hơi sến. Nhưng tôi thích. Và tôi cũng nói thế.

***
Dòng sông, một dòng sông đúng nghĩa,
Bắt đầu từ suối nguồn tinh khiết
Và đổ ra biển khơi.

Tất nhiên, phải chảy nữa.
Chảy suốt, không ngừng.

Trên quãng đường quanh co, gập ghềnh,
Sông nhận vào lòng mình bao nhiêu thứ.
Từ bùn đất, rác ô nhiễm.
Đến mưa rào trong mát.

Sông phủ phù sa bên này.
Rút đất bồi bên kia.

Sông vẫn chở thuyền đi.
Nhưng cũng lật thuyền xuống.

Để đi hết cuộc đời – dòng sông ấy
Ta phải kiên nhẫn bơi.
Bơi mùa bão nước gầm
Bơi mùa đông nước giá.
Bơi qua đêm không trăng
Bơi trưa nè nắng gắt.

Dưới cây cầu nước chảy
Những hạt nước đầu nguồn
Đi ra đến đại dương
Hóa thành mây trắng
Quay về nguồn, làm mưa
Hết một vòng luân hồi.
Chỉ muối mặn bể khơi
Là muôn đời không đổi.

Giống như đời con người
Xác thịt thì tan trôi
Linh hồn sẽ thị hiện
Còn sống để làm gì
Chính là hạt muối trắng
Hỏi hỏi mãi không thôi.

Vĩ thanh:

Hằng tuần tôi vẫn tập bơi một mình ở khách sạn Thắng Lợi. Vé 30 ngàn. Tuần 2 buổi. Bơi chán thì lặn. Đi bơi có đeo kính. Đeo kính bơi để có thể nhìn được dưới nước và không hại mắt. Tuy nhiên hại một số thứ ở khá xa mắt. Ởi dưới nước ta có thể thở ra nhưng không hít vào đựơc. Tất nhiên càng không nói được. Dù chỉ là ú ớ. Tuy nhiên suy nghĩ lại rất mạch lạc. Có mấy khi cơ thể, gần như không mặc gì, hoạt động trong môi trường mềm mại và quyến rũ lại không bị cảm giác ướt mồ hôi. Rất bổ cho suy nghĩ. Bơi còn có cái tiện là bài tiết mà không ai biết. Bài tiết ở đây, cụ thể là nước mắt, nếu có.

Những lúc lòng không yên
Tôi lặn xuống đáy bể

Advertisements

About Blog của 5xu

Một con sông sắp cạn dòng
Bài này đã được đăng trong sống. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.