Crafthome

Cái cửa hàng này đã nuôi tôi hồi sống và đi học ở SG.

Kinh doanh kiểu này chính ra rất nhẹ đầu. Thuê cái nhà, decor thật đẹp, hàng hóa thật chuẩn và thật độc. Xong rồi sáng mở cửa chiều đếm tiền. Hehe. Thời kỳ vàng son nay còn đâu, hehe.

Mà chả phải riêng tôi, ối người tiếc cái thời kỳ ra đường là nhặt được tiền ở SG những năm 95-98. Bây giờ đúng là của khó người khôn vãi lúa.

Cái cửa hàng này bé xíu, khoảng 20m2. Thuê có mấy triệu/tháng. Địa thế thì đẹp, nằm giữa Đồng Khởi và Nguyễn Huệ. Thiết kế rất gọn ghẽ về không gian. Ánh sáng và màu sắc cũng đẹp. Cái hình ở trên là tờ rơi được phát đến tận tay người nước ngoài có mặt ở thành phố. Nó được in thủ công trên giấy dó.

Hàng hóa thì em gái chuyển từ Hà nội vào. Nó lặn lội đi đến từng vùng miền để đặt hàng và mang hàng về. Kiểu em mua tận gốc còn anh bán tận ngọn. Có cả sản phẩm của người Khmer ở An Giang, sát biên giới Việt – Campuchia, đến người A Đớt ở biên giới Việt Lào, người H’mông ở Hà Giang. Tất nhiên là có cả sản phẩm của các nghệ nhân người Việt. Rất nhiều người trong đó nói tiếng Việt chưa rành và có lẽ là trồng cây thuốc phiện nhanh hơn trồng lúa.

Ở cái vỉa hè trước cửa của cửa hàng là một gánh miến ngan bán rong. Người bán là hai mẹ con một cô người quận tư. Sáng dọn hàng sớm, đến khoảng 9am là bán hết hàng. Cô này có một cái rất đặc biệt là chén đũa sạch mang từ nhà sang, bán hết là thôi, không rửa tại chỗ. Bán hàng xong, có 2 can nước và xà phòng, đổ ra vỉa hè, cọ rửa sạch sẽ, rồi mới đi về. Cô ấy bán miến ngan ở cái vỉa hè đấy từ năm 1974. Không hiểu bây giờ còn bán không nữa.

Bán hàng cũng nhiều cái nhắng. Có một con trâu nước là quà sinh nhật em gái tặng. Để ở nhà mãi nó bạc phếch, mang ra cửa hàng bầy cùng lũ rối nước ở đấy. Khách đến mua nhiều người nằng nặc đòi mua cái con trâu bạc phếch ấy.

Có một con diều Huế hình con chim phượng, cực đẹp và to đùng. Treo mãi chả bán được. Xong có một tay khách ngày nào cũng vào. Xong hôm cuối cùng hỏi 1 câu là ở đây có cái gì chưa ai mua không. Ý hỏi con diều. Xong mua mang đi luôn. Cái ông nghệ nhân làm diều Huế đấy, hình như đã mất.

Khách nước ngoài có một cái đặc biệt. Vào mà không mua gì thì thái độ rất ngượng ngập. Có người còn xin lỗi. Nếu họ có bới hàng lên xem thì cũng xắp xếp lại gọn ghẽ trước khi ra về.

Hồi đó còn đang có đợt sóng khách Nhật đầu tiên tới SG nữa. Toàn bọn trẻ trẻ, đồ cá nhân (túi, đồng hồ, kính …) rất đẹp. Mua hàng khỏi phải nghĩ, mua nhiều và không bao giờ mặc cả. Đã thế còn không thèm biết tiếng Anh, toàn dùng cái calculator để nói chuyện. Có chú đứng múa một hồi để giải thích thì mới hiểu là chú ấy hết tiền, nhờ chở ra ngân hàng để rút tiền mặt.

Bây giờ có muốn mở cửa lại cũng không được. Khu trung tâm bây giờ chắc tấc đất tấc vàng. Bán hàng chả bõ nuôi chủ nhà. Người khôn, đất còn khôn hơn.

Advertisements

About Blog của 5xu

Một con sông sắp cạn dòng
Bài này đã được đăng trong đời. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.