Camcau 8

Camcau 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8

48. Camcau:

Câu chuyện của em– Anh … à? Em Uyên đây?
– Cấm Cảu à?
– Vâng, thế anh quen mấy Uyên?
– Em đang ở đâu vậy?
– Anh có bận không? Gặp nhau nhé?
– Ờ, cũng hơi bận
– Không, em đang học, 2 tiết cuối mới trốn được. 10 giờ anh ra Trung Nguyên Nguyễn Chí Thanh nhé, tầng hai.
– Làm sao nhận ra em?
– Em không biết

Em cúp máy. Giọng anh vui vẻ nhỉ, hơi khàn. Không biết ngoài đời có nam tính và vui tính không. Giọng yêu đời lắm nhưng em cảm thấy có chút uể oải mệt mỏi.

Mấy phút sau anh gọi lại ngay.

– Này Uyên này?
– Anh bảo gì cơ?
– Mình đổi qua cafe Đắng nhé, quán đấy mát hơn?
– Sao cũng được

Anh chảnh quá anh ạ. Chắc sợ gió với đông người chứ gì. Hay muốn ngồi bên Đắng cho dễ nói chuyện tình cảm. Anh mà nói, em đứng dậy đi về ngay cho anh xem.

Em đến hơi muộn, không phải cố ý mà con Hương cứ giữ lại hỏi hẹn anh nào mới à. Đứng từ ngoài đã nhìn thấy anh. Chắc chắn là anh, khôn lắm, ngồi ở cửa kính để xem ai gửi xe đi vào. Em mở cửa, giả vờ đảo mắt một vòng tìm kiếm. Anh hỏi

– Uyên?!
– Em biết là anh nhận ra em mà!
– Ai gặp em lần đầu cũng nhận ra em ngay à?
– Đâu có, em có bao giờ blind date đâu?

Cái trò chit chat em có chơi mấy đâu mà làm quen qua mạng để rồi hẹn gặp mù mờ. Chỉ có lần này, không hiểu sao em hăng thế. Viết bài rồi lại hẹn gặp anh. Thôi một lần blind date cho biết.

Anh đứng dậy kéo ghế cho em ngồi. Chắc anh có người yêu rồi, con giai mà ăn mặc thế kia chắc chắn phải có người tư vấn. Người yêu anh khéo mặc cho anh lắm. Áo sơ mi ngắn tay bỏ ngoài quần, quần jean bạc phếch, giày AllStar. Mặt anh tròn và hiền. Đôi mắt khôn và tình thế kia là ghê lắm đấy. Miệng xinh xắn, cười như trẻ con.

– Anh ngồi lâu chưa?
– Hai điều thuốc rồi.
– Em châm điếu thứ ba cho anh nhé
– Em hút thuốc à?
– Thỉnh thoảng cũng hút, mỗi lần gặp một người đàn ông mới em hút với người ta một điếu

Một thoáng bóng đen bay qua mắt anh. Anh lại nghĩ bậy rồi phải không. Đàn ông là thế mà. Có khi nào ngồi với gái mà không muốn xời luôn đâu.

– Em trốn 2 tiết cuối à?
– Em ghét lão dạy hai tiết này. Toàn soi vào ngực em

Lão đấy thô bỉ nhưng không đạo đức giả. Bọn con gái trong lớp sợ và tởm lão lắm. Nhưng thật ra đứa nào bị lão xăm soi cũng hơi thấy thích thích. Lão chỉ soi mấy đứa ngon. Mà chả gì, lão cũng là đực. Được đực soi là khoái rồi. Sao anh không soi mà chỉ liếc nhìn thoáng qua cổ áo em vậy. Anh không thích hay cố gắng không nhìn vào ngực em.

– Sao em lại mật thư cho anh?
– Em muốn gặp.
– Anh tưởng em thích gặp anh Chak chứ
– Anh Chak ở trong Nam mà, sao em hẹn như hẹn anh được.
– Anh ấy mật thư cho em à?
– Không, anh ấy không mật thư. Nhưng em thấy anh Chak hay viết sai chính tả dấu hỏi ngã

Anh Chak mạnh mẽ hơn anh. Gặp anh Chak nguy hiểm lắm. Anh ấy làm em khóc rồi. Em sợ phải gặp anh ấy ngoài đời. Em nhìn ra phía ngoài. Sao anh trông mệt mỏi và đắm chìm trong suy nghĩ thế kia. Có chuyện gì vậy anh. Em không vừa mắt anh hay sao, hay anh em vô tình gợi lên trong anh cái gì.

Cả hai cùng im lặng.

– Anh không giống như em tưởng tượng lắm
– Em nghĩ anh thế nào?
– Em nghĩ anh rắn rỏi và đẹp trai hơn

Không, em nói dối đấy. Rắn rỏi đẹp trai là em nghĩ về anh Chak. Em nghĩ anh hiền và hóm hỉnh cơ. Mắt anh biết cười và nhìn phụ nữ âu yếm. Chỉ có cái miệng anh là khác với em nghĩ thôi. Trông như miệng trẻ con, lại còn ngậm thuốc lá phì phèo.

Lại im lặng. Sao em lúng túng thế này. Tự tin của em đâu hết rồi. Định nói đùa trêu anh mà không nghĩ ra câu gì. Tự nhiên thấy xao xuyến vô cùng. Đột nhiên em quyết định đi về.

– Thôi em về đây?
– Mới có mấy phút
– Em quên mất phải đi mua bánh mì cho mấy thằng đệ trong lớp.

Nói dối xong thấy ngượng. Mặt hơi đỏ, không biết anh có thấy không. Em vớt vát mà chỉ sợ anh từ chối:
– Tối anh lên Highland Hồ Tây chiếm bàn mép hồ nhé. 8giờ em đến. Bây giờ em đi đây.

Em đứng dậy. Biết ngay là anh sẽ nhìn bụng em. Chưa thằng nào chê anh nhé. Đẹp nhất Hà nội đấy. Cái áo này là em tự nghĩ kiểu. Mặc đi học được mà vẫn lộ hàng, hí hí hí, các thầy già dâm dê chết hết. Kìa, nhìn thì nhìn, trả lời người ta đi chứ.

– Ok. Anh sẽ đến trước lấy bàn.

Em đến Highland đúng 8giờ. Em gửi xe xong mới gọi anh

– Hello anh. Có bàn chưa?
– Rồi, anh đang ngồi nhìn ra hồ đây
– Em tới liền

Loáng một cái em đã đặt tay lên vai anh rồi. Anh quay lại. Bỏ điếu thuốc khỏi đôi môi trẻ con, nụ cười thoáng nhẹ qua môi.

– Nhanh không? Còng trắng mà

Anh đã thay áo. Anh mặc áo Tshirt dài tay, cổ tròn. Trông anh trẻ hơn buổi sáng. Duy có cặp mắt vẫn mệt mỏi như thế, đang cười với em.

– Em uống gì?
– Anh gọi cho em cái gì em thích đi.

Em biết ngay là anh ghét kiểu làm nũng thị dân này. Em nói đỡ lại:

– Nhìn anh buồn cười quá, em uống nước cam thôi cho phổ biến
– Em hút thuốc không?
– Tối nay thì không. Có game hay. Không được hôi miệng.

Làm gì có game nào đâu anh. Hôm nay em thấy lòng nhẹ nhàng, em đi chơi với anh thôi. Em không muốn đi chơi với anh rồi lát lại đi với thằng khác.

– Chơi game với thanh niên mới lớn chưa biết mùi đời hay sao?
– Không, bọn xôi thịt lại thích gái nhà lành không rượu không thuốc anh ạ

Em nói thật đấy anh ạ. Bọn xôi thịt lại rất khoái trò gia giáo. Chúng nó lễ phép với bố mẹ người yêu hơn mấy người như bọn anh nhiều. Mà lễ tết chúng nó quà cáp đúng lễ nghi lắm. Đi lễ thì mấy thằng đấy chăm hơn các bà già mộ đạo anh ạ.

– Sao đời không là hồ mà là sông hả anh?
– …
– Đời mà là hồ, em bơi đi hướng nào cũng tới bờ.
– Nhưng thế thì chán lắm em ạ. Không hướng nào khác nhau. Bơi mãi có khi quay lại chỗ cũ.
– Ừ, giống bố mẹ em.
– Sao lại có bố mẹ em ở đây
– Bố mẹ em bỏ nhau. Muốn quay lại với nhau mà không được. Tại đời là sông anh nhỉ.
– Lâu chưa em?
– Lúc em 9 tuổi. Quen nhau ở nước ngoài, lấy nhau, rồi cùng làm một cơ quan. Mẹ em vẫn treo ảnh cưới trong phòng ngủ. Hai người đẹp lắm. Lại trí thức. Tốt tính. Vậy mà cũng vẫn không sống được với nhau.
– Em sống với ai?
– Hai mẹ con sống với nhau. Nhà của ông ngoại. Ông mất lúc sau khi bố mẹ em bỏ nhau mấy tháng.

Mẹ em không tha thứ cho lỗi lầm của bố em. Bây giờ thì em chẳng thấy lỗi ấy đáng gì, chuyện đàn ông ai cũng có lúc như thế. Nhưng mẹ em yêu bố em quá, muốn sở hữu triệt để. Mà thực ra, mẹ em cũng không vị tha với bố em.

– Bố em quay lại mấy lần, mẹ em không chịu. Cách đây mấy năm bố em vào hẳn trong Nam rồi. Lâu lắm không thấy ra
– Có hai mẹ con mà em lượn suốt, mẹ em chắc cũng buồn.
– Buồn nhiều lắm anh. Em biết mẹ em xót em. Xót mấy năm rồi.

Có một lần em đi lên Phủ với lũ bạn. Chúng nó thắp hương khấn vái. Em đứng nhìn ra hồ. Một con bói cá xanh biếc nhao lên nhào xuống mấy lần. Cuối cùng nó cũng bắt được cá. Con cá chắc nặng lắm nên nó không bay cao lên được, cứ là là mặt nước. Trong đầu em vụt lên ý nghĩ: Con bói cá đẹp mã kia sẽ mang con cá về tổ cho vợ con, hay mang cho con bói cá mái trẻ trung nào khác. Hôm đấy em tròn 15 tuổi. Bạn em bảo lên Phủ cầu duyên đi. Đúng là trẻ con anh nhỉ, ai lại lên Phủ cầu duyên bao giờ.

15 tuổi mà em đã nghĩ như vậy về đàn ông và gia đình. Có lẽ nào chuyện của bố mẹ em hằn sâu trong tâm hồn em như vậy. Bố em là người tốt, em biết. Nhưng không tốt bằng ông ngoại. Ông cả đời chỉ có công việc, bà ngoại và các con. Ông quý em nhất, con gái duy nhất của con gái út ông mà. Bây giờ thi thoảng chạy xe qua con đường mang tên ông, em lại nghĩ: “Ông ơi, ông có còn yêu con như lúc con còn bé không? Ông hiểu con nhất nhà, chiều con hơn cả mẹ . Ông chỉ cho con đi, chỉ cho con cách thoát ra khỏi cái vòng tâm lý u ám mãi này. Chỉ cho con cách sống hạnh phúc như những đứa con gái vô tình khác”

Lại lặng im nhìn ra hồ. Sao anh cứ nghĩ đi đâu vậy. Em không hấp dẫn với anh sao? Hay anh đang nghĩ về người con gái khác. Anh mệt mỏi và xa xăm làm sao.

– Hôm nào Thăng long gặp offline, anh kéo em đi nhé
– Không, lần này là lần cuối cùng em gặp anh

Sao tự nhiên em lại nói câu này. Thực ra lúc chưa gặp, em chỉ định gặp thoáng thôi. Không ngờ gặp tới hai lần. Cách đây 5’ em còn định rủ anh mai đi xem phim Agent Cody Banks.

– Sao vậy
– Thế này là đủ rồi anh nhỉ. Đủ để em với anh biết nhau.
– Nhỡ anh vẫn muốn gặp em thì sao? Anh gọi em nhé?
– Số máy này em mua sáng hôm qua, chỉ để gọi anh. Mới gọi có hai lần

Em vứt cái simm mới xuống hồ. Sợi dây liên lạc bây giờ chỉ còn từ phía em. Em lại phải là người chủ động sao. Sao đời khó thế nhỉ!

Lại ngồi im nhìn ra hồ. Em nhìn anh rồi đột nhiên không cưỡng lại được, em cầm tay anh rồi hỏi:

– Em với anh có khi nào yêu được nhau không?

Tay anh hững hờ lắm. Mắt anh vẫn nhìn tít ra xa. Anh mệt mỏi điều gì hả anh. Anh đang nghĩ đến ai? Sao anh không quay qua em, dù chỉ một giây.

– Đêm nay anh đến với em nhé?
– Không em ạ. Lâu lắm rồi anh không qua đêm với một người con gái.
– Thì hôm nay …?
– Em nghĩ anh có thể have sex với bạn được à?

Trời ơi. Sao bạn bè không ngủ với nhau được hả anh. Có đầy đứa ngủ với nhau chán chê rồi còn không biết tên nhau là gì, nhà ở đâu. Sao anh với em lại không với nhau được một đêm. Bạn bè vượt qua cả bản năng tình dục hả anh. Hay đấy chỉ là nguyên tắc sống mà anh tự đặt ra cho mình. Có những người em chơi cả chục năm mà vẫn không thể coi là bạn. Em với anh quen nhau bằng hai cái nick trên thể giới ảo. Em đã là bạn anh rồi à? Mà chỉ là bạn thôi sao. Em đứng dậy.

– Em ra bàn ngoài một chút, mấy đứa bạn em ngồi ngoài đó, buôn một lúc cho vui.

Em cố ý để điện thoại trên bàn, sát giọt nước. Từ xa em vẫn nhìn lại. Anh ơi cầm điện thoại lên và gọi vào máy anh để lấy số đi. Mãi mà anh không gọi. Lũ bạn em cười nói mà em không nghe thấy gì. Em bỗng cảm thấy buồn. Em đi qua quầy, trả tiền rồi quay lại với anh. Em hy vọng lúc em đang mải trả tiền, anh đã cầm điện thoại. Không, cái điện thoại vẫn nằm sát giọt nước. Em không ngồi xuống:

– Mình về đi anh
– Lại phải đi mua bánh mì à?
– Không, đến giờ chơi game

Em khẽ kéo áo, rồi uốn hông hai lần thật dẻo. Thoáng một giây em muốn thót bụng để cái đầm jeans rơi xuống.

– Mê không anh?
– …
– Đừng chết vì mấy trò này anh nhé.

Anh gọi phục vụ. Kệ cho anh gọi, em trả tiền rồi anh ạ. Ra lấy xe, anh hơi ngạc nhiên nhìn xe em. Không phải @ trắng à.

– Em đi trước đây
– Đi đi, kẻo game sốt ruột

Em cười với anh thật xinh, cho anh nhớ. Anh chẳng cười lại. Em đã định đi rồi lại thôi. Em kéo cái đầm jeans lên rồi chìa chân ra. “Chân em thế nào?” rồi kéo ga đi luôn.

Thế là hết rồi, em mà không gọi thì chẳng bao giờ anh đến với em. Em thấy khó chịu. Hay là quay lại với anh nhỉ, chắc anh chưa đi đâu. Em dừng xe, đường một chiều, đang lưỡng lự thì anh chạy xe tới

– Em mua cái gì à?
– Không, em đợi game
– Điểm hẹn thú vị nhỉ
– Em bảo này. Anh nghĩ gì về em?
– Anh lên Thăng Long kể nhé
– Anh kể gì?
– Tất cả, cả suy nghĩ của anh về em nữa.

Đầu óc em một thoáng quay cuồng. Đây mới thực sự là game này anh. Anh dám chơi không?

– Hay anh tạo một nick mới là Dòng sông, password là … Anh kể chi tiết lần gặp này của hai đứa mình. À anh ghi lại câu chuyện rồi mật thư cho em trước nhé. Chỉ những câu đối thoại thôi nhé. Xóa phần nhận xét của anh đi, nhưng vẫn phải mở ngoặc, chỗ này anh nhận xét hay nghĩ thầm. Em thêm suy nghĩ của em vào đúng những chỗ đấy rồi gửi cho anh.
– Bao giờ anh phải gửi cho em?
– Trước nửa đêm.
– Game của em over sớm thế?
– Con gái nhà lành mà, phải về sớm chứ. Khi nào em xong sẽ mật thư vào Dòng sông báo anh biết, anh dùng Dòng sông để pót bài anh trước trước, một lúc sau đến lượt em
– Ok, nếu chưa có ai đăng ký nick Dòng Sông.
– Thôi anh đi đi, game của em sắp đến rồi.

Anh cười nhẹ nhàng và tươi tắn thay cho câu chào. Làm gì có game nào anh ơi. Em đứng đợi anh đấy chứ.

Ông ngoại ơi, có phải ông mang anh đến cho con không? Sao ông không bảo anh lại gần con hơn nữa? Hay như thế là đủ rồi hả ông?

Cuộc đời đúng là dòng sông anh nhỉ. Dòng sông lúc chảy qua đồng bằng phì nhiêu. Lúc chảy qua ghềnh thác. Có lúc vươn mình dưới những cánh rừng. Ôi những ghềnh thác điên cuồng nước buông xuôi trắng xoá. Ôi những tán lá rừng xanh mướt dưới ánh mặt trời. Để những tia nắng lấp lánh lọt xuống mặt sông. Để mặt trời lấp lánh vừa xa vừa gần.

Anh nhỉ, đời mãi mãi là dòng sông. Còn em cô đơn quá trên dòng sông ấy. Không dòng chảy nào mang anh đến bên em hả anh? Hay dòng chảy của anh chỉ lướt qua em thôi?

Tạm biệt anh, tạm biệt một hòn đảo nhỏ giữa dòng nước ấm. Em đã ghé chân qua và chắc không bao giờ quay lại được.

49. Shrek:

Tình cảm quá! Hay là 2 bác yêu nhau đi.Mà nói yêu thì hơi vội. Có nên dành thời gian cho nhau để tìm hiểu không? Với những gì mà camcau thể hiện, sẽ ít người có cái nhìn thiện cảm. Đằng này em thấy bác dong song đã nhìn thấy những ưu điểm, như thế đáng để 2 người tiếp tục. Nếu không là gì cả, ít nhất cũng có thể là bạn, hiểu và thông cảm mình. Tìm được bạn hiểu mình khó lắm ạ.
Có thể nói camcau đã thành công khi mở topic này đấy chứ!

50. Minount

Yêu nhau là hết chuyện. Lấp lửng như thế này mới thú vị hơn chứ.
Uyên cũng dễ mủi lòng nhỉ? Một người sừng sỏ như cô mà lại dễ bị xao động bởi một người còn rất lạ. Cho nên mình hơi nghi ngờ về tính xác thực của câu chuyện ở trên kia. Tuy nhiên, 1 topic mà có mở, có kết như thế này là quá tuyệt vời và hết sức hiếm có ở Thăng Long này.
Và với bản tính tò mò của đàn bà, mình cũng đang nóng lòng chờ xem 2 bạn sẽ làm gì tiếp theo…
Wait and see……….

Advertisements

About Blog của 5xu

Một con sông sắp cạn dòng
Bài này đã được đăng trong camcau. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

2 Responses to Camcau 8

  1. chu chỷ Mị nói:

    thú vị nhỉ, mình đọc một mạch từ đầu chí cuối

    nghi ngờ hông biết có phải lấy từ Thăng Long không, vì mình không vô được Thăng Long???

    còn nếu là sáng tác của bác 5xu thì style hơi bị độc đáo à nha!
    gọi là “truyện ngắn hay” đuợc đó!

  2. lalala:* nói:

    Em không tin! Ta chỉ thế sao?

    Đoạn đường còn dài, mới bước đi…

    Vì anh Hững Hờ hay vô tâm để cuộc tình nay chia hai hướng…
    Hoo..woo..

    Rồi cơn mơ tan mau, lặng căm trong bàng hoàng.

    Đã xa, đã xa em rồi!!!

    Tan trong cuộc tình Mỏng Manh như Màn Sương!

    3 Ngày, chúng ta thương yêu, cho nhau cơ hội hòa quyện vào nhau…

    3 Ngày, quá ngắn để yêu, để nay biết rằng ta không thuộc về nhau..

    …. la la la .

Đã đóng bình luận.