Camcau 7

Camcau 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8

47. Đời là dòng sông:

Chào các bạn. Tôi gặp Uyên (camcau) rồi. Tôi là một người cũ (thật ra cũng không cũ lắm, chỉ vài tháng thôi) nhưng dùng cái nick mới này. Cái nick này do tôi và Uyên cùng tạo ra để cùng kể về hai lần chúng tôi gặp nhau. Một lần khoảng 5 phút, một lần 15 phút, trong cùng một ngày. Cùng một câu chuyện nhưng tôi kể cho Uyên nghe và Uyên kể cho tôi nghe. Sẽ chỉ xưng anh – em (từ phía tôi) và có thể em-anh (từ phía Uyên)Chuyện của anh.Gần đây anh ít vào Thăng long. Bài vở bắt đầu nhạt. Thiếu tính chiến đấu cao và quan trọng hơn là thiếu sự sắc sảo, sâu sắc, trào lộng. Topic “Con gái Thăng Long Hào Hoa Dâm Đãng” nghe khiêu khích kiểu rẻ tiền nên anh không click chuột vào. Mà rồi thế đếch nào anh lại vào nhỉ. Đúng là số, tránh cũng không được. Càng theo dõi, câu hỏi đa nghi “có khi là trim trá hình” cứ ít dần đi, thay vào đó là cảm xúc y như anh nghe người thật ở ngoài đời tâm sự. Rồi thì chịu không nổi, ghé mồm vào “căn phòng dâm đãng” nói nhảm vài câu.

Rồi căn phòng đột ngột đóng cửa. Anh thấy hơi tiêng tiếc và bùi ngùi. Tiếc là Camcau vụt một cái đi mất. Bùi ngùi vì những gì Camcau đã tâm sự trước lúc khóa cửa bỏ đi.

Bằng đi một vài hôm không vào. Vào lại, thấy có mật thư, chính là mật thư của Camcau. Chỉ có đúng một dòng: “Anh cho em số điện của anh được không? Cám ơn anh. Em Uyên”

Ý nghĩ đầu tiên vụt đến trong đầu anh “Thằng khỉ nào giả gái thả ong anh đây”. Xong rồi chợt nghĩ lại, Thăng Long này ngoài vài ba đứa bạn biết anh, còn lại anh chỉ là một cái nick. Không lẽ Camcau mật thư cho tất cả các nick đã vào dâm phòng để lừa cú chót. Nói chung là vô lý. Vậy nên anh trả lời mật thư cho Camcau, chỉ vỏn vẹn số di động của anh.

Hôm sau không thấy Camcau gọi. Sáng hôm sau nữa Camcau gọi, từ một số di động đẹp. Giọng trong trẻo, vẫn còn trẻ con lắm.

– Anh … à? Em Uyên đây?
– Cấm Cảu à?
– Vâng, thế anh quen mấy Uyên?
– Em đang ở đâu vậy?
– Anh có bận không? Gặp nhau nhé?
– Ờ, cũng hơi bận (bố khỉ, đang uống cafe với đọc báo, bận đíu gì), nhưng gặp luôn à?
– Không, em đang học, 2 tiết cuối mới trốn được. 10 giờ anh ra Trung Nguyên Nguyễn Chí Thanh nhé, tầng hai.
– Làm sao nhận ra em?
– Em không biết

Cúp máy.

Quả này khoai khú đây. Cái quán đấy anh biết, đông bỏ mẹ, mà trời lạnh đột ngột thế này, gió thổi cứng mồm, biết chào em nào với em nào. Hút hết điếu thuốc anh gọi lại.

– Này Uyên này?
– Anh bảo gì cơ? (mẹ, câu này em nói bằng giọng Sade, tai anh nhũn ra)
– Mình đổi qua cafe Đắng nhé, quán đấy mát hơn?
– Sao cũng được (trời ạ, em kéo dài chữ đượơơc rất nũng nịu)

Cúp máy.

Mười phút nữa là 10 giờ. Anh đã chiếm cái bàn sát cửa kính để quan sát khách đến cho dễ. Em sẽ mặc gì hả Uyên. Tóc không nhuộm, cao 1m62, hơi gầy. Đâu có phải dễ nhận ra đâu. Chào nhầm, quê chết.

10giờ 5, em đến. Anh nhận ra em ngay, sao thế nhỉ. Em đi xe wave. Em mặc quần nhung, ống xuông, màu vàng nhạt. Em mặc áo sơ mi trắng, giản dị. Đến lúc em ngồi xuống trước mặt anh, anh mới phát hiện ra áo em chỉ có ba cái khuy.

Em bước vào, thoáng dừng trước cửa rồi quay qua anh.

– Uyên?!
– Em biết là anh nhận ra em mà!
– Ai gặp em lần đầu cũng nhận ra em ngay à?
– Đâu có, em có bao giờ blind date đâu?

Blind date. Đã bao nhiêu cái blind date trong đời anh nhỉ. Cũng nhiều lắm. Nhưng chủ yếu anh blind date với một nhóm người, hoặc nhóm anh blind date với một người. Cũng lâu rồi không blind date với ai. Lần cuối cùng blind date anh hẹn một cô gái. Ba tuần sau bọn anh yêu nhau. Anh yêu cô ấy như điên dại cho đến lúc cô ấy bỏ đi 9 tháng sau. Đến lúc này, nghĩ tới cô, tim anh vẫn nghẹt lại vì thương nhớ. Anh biết anh sẽ không bao giờ hết yêu cô.

Anh đứng dậy kéo ghế cho em ngồi, kịp cảm nhận ánh nhìn của em lướt nhanh qua anh.

Mắt em đẹp, to, hơi sâu và trong veo. Lông mày thanh tú và đen óng. Mũi xinh và thẳng. Môi đầy đặn. Em xinh lắm em ạ. Nhưng cái kiểu xinh mặn mà của em sẽ làm khổ em mãi thôi.

– Anh ngồi lâu chưa?
– Hai điều thuốc rồi.
– Em châm điếu thứ ba cho anh nhé
– Em hút thuốc à?
– Thỉnh thoảng cũng hút, mỗi lần gặp một người đàn ông mới em hút với người ta một điếu

Em hút với người ta một điếu hay em hút điếu của người ta? Sao tự nhiên anh lại nghĩ bậy bạ thế không biết. Chắc tại “em là gái chơi” nó ám anh đây mà.

– Em trốn 2 tiết cuối à?
– Em ghét lão dạy hai tiết này. Toàn soi vào ngực em

Em mặc áo thế này, ngực cao, thấp thoáng trắng hồng trong cổ áo trễ hờ hững thế kia. Anh toàn phải nhìn ra đường, hoặc nhìn vào mắt em. Anh sợ đặt mắt vào đấy, không dứt ra được. Rồi tròng mắt nò lòi ra, rớt xuống bàn, bẩn lắm. Anh có khác lão thầy em không.

– Sao em lại mật thư cho anh?
– Em muốn gặp.
– Anh tưởng em thích gặp anh Chak chứ
– Anh Chak ở trong Nam mà, sao em hẹn như hẹn anh được.
– Anh ấy mật thư cho em à?
– Không, anh ấy không mật thư. Nhưng em thấy anh Chak hay viết sai chính tả dấu hỏi ngã

Em tính ý nhỉ. Ai em cũng soi kỹ thế hay chỉ soi anh Chak thôi. Chắc chỉ soi anh Chak thôi, vì anh Chak làm em khóc mà, đúng không.

Em nhìn ra đường, trời u ám.. Em nghĩ đến anh Chak đúng không? Anh nghĩ tới cô gái ấy. Anh ngồi quán cafe này với cô ấy mấy lần. Lúc đó bọn anh chưa yêu nhau.

Cả hai cùng im lặng.

– Anh không giống như em tưởng tượng lắm
– Em nghĩ anh thế nào?
– Em nghĩ anh rắn rỏi và đẹp trai hơn (cười khúc khích)

Lại im lặng

– Thôi em về đây?
– Mới có mấy phút
– Em quên mất phải đi mua bánh mì cho mấy thằng đệ trong lớp.
– …
– Tối anh lên Highland Hồ Tây chiếm bàn mép hồ nhé. 8giờ em đến. Bây giờ em đi đây.

Em đứng dậy. Áo chỉ có 3 khuy. Bụng em đẹp thật. Phẳng và mịn màng. Trong một thoáng, anh quên mất em đang đợi anh trả lời.

– Ok. Anh sẽ đến trước lấy bàn.

8giờ đúng điện thoại rung. Uyên gọi. Anh nhấc máy.

– Hello anh. Có bàn chưa?
– Rồi, anh đang ngồi nhìn ra hồ đây
– Em tới liền (lại giọng sade ngọt chết người)

Một phút sau. Tay em đặt lên vai anh.

– Nhanh không? @ trắng mà

Em mặc một cái váy jeans ngắn, không có cạp. Chân rất tròn và thẳng, khẽ khẽ đung đưa. Em mặc áo trắng, hai dây, không bó sát mà như treo hững hờ trên đôi vai gầy. Em không trang điểm. Xinh như một tiểu thư. Em trẻ hơn tuổi của em quá nhiều.

– Em uống gì?
– Anh gọi cho em cái gì em thích đi.

Sao anh biết được em thích gì. Đã thế anh gọi cho em Mắm Cô Cám.

– Nhìn anh buồn cười quá, em uống nước cam thôi cho phổ biến
– Em hút thuốc không?
– Tối nay thì không. Có game hay. Không được hôi miệng.

Lại đi trả thù hả em. Sao không trả thù mấy thằng xôi thịt, lại trả thù vào con nhà lành ghét con gái hút thuốc.

– Chơi game với thanh niên mới lớn chưa biết mùi đời hay sao?
– Không, bọn xôi thịt lại thích gái nhà lành không rượu không thuốc anh ạ

Anh nhớ tới cô ấy. Cô ấy cũng hay hút thuốc. Anh nhớ những lúc hai đứa bọn anh cãi nhau vẫn uống chung một cốc cafe và hút chung điếu thuốc. Hôn cô ấy có thấy mùi thuốc đâu, chỉ thấy thơm ngát và cái lưỡi nhỏ tinh nghịch.

Anh nhìn ra Hồ Tây. Em cũng thế. Bàn bên thanh toán tiền xong đứng dậy. Có người kéo ghế va nhẹ vào em. Em không biết gì, vẫn nhìn xa như muốn thấy phía bên kia bóng đêm

– Sao đời không là hồ mà là sông hả anh?
– …
– Đời mà là hồ, em bơi đi hướng nào cũng tới bờ.
– Nhưng thế thì chán lắm em ạ. Không hướng nào khác nhau. Bơi mãi có khi quay lại chỗ cũ.
– Ừ, giống bố mẹ em.
– Sao lại có bố mẹ em ở đây
– Bố mẹ em bỏ nhau. Muốn quay lại với nhau mà không được. Tại đời là sông anh nhỉ.
– Lâu chưa em?
– Lúc em 9 tuổi. Quen nhau ở nước ngoài, lấy nhau, rồi cùng làm một cơ quan. Mẹ em vẫn treo ảnh cưới trong phòng ngủ. Hai người đẹp lắm. Lại trí thức. Tốt tính. Vậy mà cũng vẫn không sống được với nhau.
– Em sống với ai?
– Hai mẹ con sống với nhau. Nhà của ông ngoại. Ông mất lúc sau khi bố mẹ em bỏ nhau mấy tháng.

Người đàn ông sinh ra em bỏ mẹ con em đi từ khi em 9 tuổi. Không biết ông ấy có bao giờ đến thăm em. Hai mẹ con sống với nhau chắc nhiều yêu thương và cãi cọ. Nhà không có đàn ông, lạnh lẽo quạnh hiu lắm

– Bố em quay lại mấy lần, mẹ em không chịu. Cách đây mấy năm bố em vào hẳn trong Nam rồi. Lâu lắm không thấy ra
– Có hai mẹ con mà em lượn suốt, mẹ em chắc cũng buồn.
– Buồn nhiều lắm anh. Em biết mẹ em xót em. Xót mấy năm rồi.

Lại lặng im nhìn ra hồ. Em có định chơi game với anh không mà gặp anh hai lần liền. Nếu em chơi game với anh, anh xin rút lui. Lúc nào anh cũng nghĩ tới cô ấy.

– Hôm nào Thăng long gặp offline, anh kéo em đi nhé
– Không, lần này là lần cuối cùng em gặp anh
– Sao vậy
– Thế này là đủ rồi anh nhỉ. Đủ để em với anh biết nhau.
– Nhỡ anh vẫn muốn gặp em thì sao? Anh gọi em nhé.

Em lấy điện thoại ra.

– Số máy này em mua sáng hôm qua, chỉ để gọi anh. Mới gọi có hai lần

Nói xong em tháo simm vứt xuống hồ, rồi thay simm khác.

Lại ngồi im nhìn ra hồ. Anh thoáng thấy em nhìn qua phía anh. Em quay qua anh, đột nhiên cầm tay anh rồi hỏi:

– Em với anh có khi nào yêu được nhau không?

Làm sao anh yêu em được. Trong lòng anh lúc nào cũng chỉ có cô ấy. Tay em mát lắm, không giống tay người anh yêu. Thỉnh thoảng anh vẫn nói đùa: tay ấm thì tim lạnh. Cô ấy bảo: Tim nhiều tình cảm quá nên truyền nhiệt mãi ra tay.

– Em ra bàn ngoài một chút, mấy đứa bạn em ngồi ngoài đó, buôn một lúc cho vui.

Anh châm điếu thuốc, chợt thấy điện thoại của em nằm trên bàn. Có nên lấy điện thoại của em gọi vào máy anh để lấy số không nhỉ. Em sẽ không biết đâu. Nhưng việc gì phải thế, nếu cần em vẫn gọi được anh mà, đúng không. Nhưng ai lại tự tin thế nhỉ. Em không gọi thì sao. Nhưng thôi, anh cảm thấy có lỗi với cô ấy nếu anh lấy số của em. Khỉ thật, cô ấy bỏ anh rồi mà anh vẫn sợ có lỗi.

Em quay lại. Không ngồi xuống mà nói luôn
– Mình về đi anh
– Lại phải đi mua bánh mì à?
– Không, đến giờ chơi game

Em lấy hai tay khẽ kéo áo cao lên, uốn lượn hông rất khêu gợi. Cái váy jeans không cạp tưởng như rớt xuống

– Mê không anh?
– …
– Đừng chết vì mấy trò này anh nhé.

Anh gọi tính tiền. Hóa ra em đã trả từ lúc nào. Cả hai đi ra lấy xe. Em đi xe dylan đỏ chứ không phải @ trắng, biển đúng là có số 9 số 5. Em lên xe, nổ máy

– Em đi trước đây
– Đi đi, kẻo game sốt ruột

Em nhoẻn miệng cười rất xinh. Định đi rồi lại ngừng. “Anh nhìn này”, rồi em khẽ kéo váy duỗi chân thẳng ra, miệng cười rất tươi. “Chân em thế nào?” Không đợi trả lời, em vụt đi luôn.

Anh lấy xe, chạy chầm chậm. Sao anh nhớ người con gái đã bỏ anh đi nhiều như thế. Một người con gái trẻ đẹp, thông minh, từng trải như em lại làm anh nhớ cô ấy nhiều hơn.

Em đỗ bên đường, ngồi trên xe, vẫn nổ máy. Anh dừng lại.

– Em mua cái gì à?
– Không, em đợi game
– Điểm hẹn thú vị nhỉ
– Em bảo này. Anh nghĩ gì về em?
– Anh lên Thăng Long kể nhé
– Anh kể gì?
– Tất cả, cả suy nghĩ của anh về em nữa.

Em nhắm mắt, một thoáng thôi. Một gương mặt sáng và rất xinh đẹp dưới ánh đèn xe qua lại. Em quay qua anh, nhìn xuống anh (bố sư khỉ, sao xe dylan ngồi cao thế nhỉ):

– Hay anh tạo một nick mới là Dòng sông, password là … Anh kể chi tiết lần gặp này của hai đứa mình. À anh ghi lại câu chuyện rồi mật thư cho em trước nhé. Chỉ những câu đối thoại thôi nhé. Xóa phần nhận xét của anh đi, nhưng vẫn phải mở ngoặc, chỗ này anh nhận xét hay nghĩ thầm. Em thêm suy nghĩ của em vào đúng những chỗ đấy rồi gửi cho anh.
– Bao giờ anh phải gửi cho em?
– Trước nửa đêm.
– Game của em over sớm thế?
– Con gái nhà lành mà, phải về sớm chứ. Khi nào em xong sẽ mật thư vào Dòng sông báo anh biết, anh dùng Dòng sông để pót bài anh trước trước, một lúc sau đến lượt em
– Ok, nếu chưa có ai đăng ký nick Dòng Sông.
– Thôi anh đi đi, game của em sắp đến rồi.

Anh cười với em rồi đi.

Một người con gái đẹp và thông minh vừa lướt qua đời anh. Nhẹ như gió thoảng mà sao lưu luyến như đã quen từ lâu. Mà sao ngồi bên em anh lại càng nhớ cô gái ấy. Cô gái đã mang đến cho anh 9 tháng hạnh phúc và một nỗi nhớ day dứt mãi không nguôi. Mãi không nguôi. Ngay cả bây giờ đây, lúc type những dòng này, anh vẫn nhớ cô ấy da diết. Why can’t we live together, có phải Sade hát thế không. Anh không biết cô ấy nghe bài này chưa. Máy của anh ở văn phòng có bài này. Mai anh sẽ nghe nó. Để nhớ cô ấy trong giọng hát nhung của Sade.

Advertisements

About Blog của 5xu

Một con sông sắp cạn dòng
Bài này đã được đăng trong camcau. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.