Camcau 3

Camcau 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8

12. Originally posted by SamurailCamcau!Như đã nói ở trên,đối với anh dạng già và lùn như em,có dâng sẵn lên mâm anh cũng không thèm.Điều anh muốn là làm quen với em gái và mời 2 chị em đi nghỉ .Tưởng em nói gì hay,hóa ra vẫn chỉ là thách thức khả năng tiền bạc của thằng đàn ông.Anh đủ sức để chi cho những khoản em yêu cầu,tức là “dám” đi Phú Quốc nhưng không dám “do threesome” đâu em ạ!Em hỏi anh có dám ,chứng tỏ em sẵn sàng chơi như thế đúng không.Hóa ra chỉ cần bỏ tiền đi Phú Quốc 5 ngày,ăn mực,uống rượu là xử được em và lại thêm khuyến mại là một con bạn nhỉ.Với đòn ăn chơi như vậy thì anh chưa dám thử như thế bao giờ cả.Đơn giản là anh thấy như vậy là bệnh hoạn lắm em ạ!Anh đồ rằng cái con bạn của em cũng máu chẳng kém em là mấy,không phải là hàng nhưng lại qua tay không biết bao nhiêu thằng đàn ông rồi .
Tiện đây cho anh hỏi,em định dung thân xác của mình làm mồi nhử để trả thù,để “quay” bọn đàn ông.Thế hậu quả mà những thằng đấy phải hứng chịu là gì?Hạnh phúc gia đình tan nát;công danh sự nghiệp bị tiêu tan;hay bị lây nhiễm HIV hả em gái?Những thằng ăn chơi ngút trời tại các bar,night-club nó chỉ sợ bị nhiễm HIV thôi em ạ.

———————————————

13. Camcau

Sao anh đổi mặt nhanh thế anh Samurail.Em hỏi anh có dám không, không có nghĩa là em dám. Nếu anh expect là bọn em sẽ như thế, liệu anh có dám đi không. Nếu expecy bọn em chỉ cỡ 1/2 như thế, anh có dám đi không. Có dám yêu không? Có dám mang về nhà giới thiệu không?

Em chắc là anh không dám anh Samurail ạ. Em thật. Loại đàn ông nửa tính nửa quê, biết dăm ba cái ngoại ngữ, thu nhập thuộc loại upper-middle class như anh, không bao giờ với tới loại tiểu thư xa ngã như em đâu.

Bệnh hoạn nó nằm ở trong suy nghĩ của anh, anh ạ. You are sick, so sick!!!

———————————————-

14. Homicider:

Em Xuân Uyên ạ,Khà khà, cười với em một tý đã…

Em cùng tuổi với 1 em mà thỉnh thoảng anh vẫn gặp (ừ, cũng chỉ 1,2 tuần gặp một lần thôi – vì anh ít tiền quá!). Phong cách nói chuyện cũng giống em, nghĩa là hơi mạnh mồm, cá tính – tóm lại là anh thấy thích. Tuy nhiên em văn hóa hơn em kia nhiều, em kia mới học hết lớp 7 – nói tiếng Việt còn ngọng líu ngọng lô, chứ không nói ngoại ngữ làu làu, mấy bằng Đại học như em. (con gái tuổi Dậu là hơi bị ngang ngạnh nhưng đáng yêu lắm – anh thấy thế!).

Anh hiểu nỗi buồn của em, thú thực là anh cũng đáng để em chửi thế! Thậm chí còn tệ hơn, anh xin nhận lỗi là cái trò: “xong việc là đá đít đuổi đi”, thời trai trẻ anh cũng có trót làm mấy lần. Cũng hơi ân hận nhưng chẳng biết mấy em bị mình lừa giờ đang ở đâu, nên cũng đành mặc kệ!

Giờ mới gặp lại một mình em, chẳng biết anh em mình đã từng gặp nhau hay chưa – nhưng thôi thì em cũng giống như mấy cô gái mà coi như đã bị anh lợi dụng. Thế nên anh xin thay mặt cá nhân anh – đồng thời thay mặt các anh dâm đãng ở đây – bày tỏ sự tiếc nuối sâu sắc đến em – và nếu em quen biết những cô gái khác có hoàn cảnh giống em – thì xin hãy giúp anh chuyển lời tiếc nuối này đến họ.

Thú thực là bây giờ anh ân hận lắm. Ngày xưa cứ chơi bời rồi chẳng bao giờ nghĩ là những gì mình đã làm lại làm vẩn đục tâm hồn những cô gái sâu sắc như em. Cũng không ngờ là những hành động nông nổi ngày xưa đó lại làm các cô gái đó trở nên chai lỳ, trở nên tàn nhẫn với đàn ông như thế.

Em ạ, thật ra những thằng đàn ông tồi tệ như anh không nhiều. Trong Thăng Long thì lại càng ít, trong này toàn các anh trí thức hào hoa phong nhã, họ chỉ biết dâm đãng trên keyboard mà thôi. Họ không bao giờ là thủ phạm của những trò hề mà em đã dại dột trở thành nạn nhân trong thời thiếu nữ của mình.

Anh hiểu những xúc cảm của em – và những bức xúc xã hội mà em đã trót trải qua. Nhưng đúng là Thăng Long này không phải là nơi em có thể xả cơn giận – và càng không phải là nơi em có thể trả thù. Điều đó, với tư cách là 1 trong những kẻ đáng để em căm thù – anh xin đảm bảo.

Vậy nên, bây giờ anh xin hỏi em – thật ra bây giờ em muốn gì? Em muốn anh – và những thằng trai khác giống anh – phải làm gì để em có thể tha thứ? Để em có thể thanh thản tâm hồn – trở nên yêu đời – yêu con người – yêu cuộc sống?

Nếu mục đích em chỉ muốn chửi họ – Thiết tưởng bọn anh cũng đã nghe thấy rồi – và anh cũng đã xin lỗi em rồi! Nếu em cần đền bù bằng vật chất cho những đau khổ em đã phải trải qua – Xin em cho anh một con số – Anh hứa sẽ tổ chức cuộc quyên góp trong Thăng Long – với sự nỗ lực đền bù bằng vật chất – nếu em chấp thuận – để em nguôi đi phần nào nỗi căm giận đàn ông.

Anh biết là vật chất bây giờ chẳng làm em vơi đi được những sự mất mát tình cảm quá lớn – quan trọng nhất là mất đi tình yêu thương con người, yêu thương cuộc sống. Nhưng đó là tất cả những gì mà anh – và những thằng như anh – có thể làm được để mong em tha thứ.

Dù sao, mong rằng em hãy đào sâu chôn chặt những quá khứ của mình, những ác cảm về đàn ông – để tự tin hơn trong cuộc sống. Để có thể sống tiếp phần đời còn lại của mình – một cách không ân hận – để không bao giờ phải hổ thẹn với chính mình – với XH. Nhất định là em sẽ gặp được chàng quân tử – sẵn sàng bỏ qua quá khứ của em – chấp nhận lấy đĩ về làm vợ.

Hãy gắng quên đi những kẻ nguỵ quân tử như anh – và những gì họ đã làm cho em trở nên như bây giờ!

Hãy trở lại ngoan hiền như 8 năm trước nhé, em yêu!

———————————————-

15. Camcau:

Anh Homicider,Anh là người đầu tiên viết bài khuyên nhủ và an ủi em. Bài của anh rất dài. Nhưng nó đ.éo làm em rung động anh ạ. Thậm chí nó còn làm em kinh tởm và ghê sợ.

Những lời khuyên nhủ và an ủi của anh nghe nó trơn trớt trên đầu môi đầu lưỡi. Anh tuổi rắn phải không anh.

Anh đểu cáng lắm. Những thằng ngụy quân tử khuyên người con gái chôn chặt quá khứ của mình để anh ngồi cười trên nấm mộ quá khứ ấy à. Em thích người ta mỉa mai sai lầm của em, mà vẫn đối xử với em như một người con gái có tâm hồn, có quá khứ.

Quá khứ không phải là pót trên forum để có thể sửa chữa hay xoá đi nếu mình không thích. Quá khứ là một phần đời của mình, dù đẹp hay xấu, cũng là những phân tử cấu thành nên mình hiện nay.

Em sẽ thích những người khinh miệt quá khứ của em nhưng lại yêu em ở thời hiện tại. Như vậy họ sẽ luôn nhắc với em rằng, quá khứ đã qua có thể là kỷ niệm đẹp với em, nhưng là nỗi đau khổ trong lòng người ta. Người ta yêu em hiện tại mà chấp nhận đau đớn em trong quá khứ. Để rồi người ta sẽ yêu em trong tương lai và yêu luôn cả cái hiện tại lúc đó đã trở thành dĩ vãng đầy yêu thương và đau khổ nhưng vô cùng đáng nhớ.

Không ai quay ngược lại được thời gian anh Homicider ạ. Đời là dòng sông, không ai tắm hai lần bằng cùng một làn nước trên đó. Quá khứ là cái người ta longing for để biết cách sống tốt hơn cho hiện tại và tương lai. Là cái để người ta yêu thương những người đến với mình trong hiện tại và đi với mình vào tương lai.

Những kẻ ngụy quân tử như anh sẽ gặp những kẻ không có quá khứ, hiện tại nghèo nàn và không có tương lai.

Quá khứ là kỷ niệm các anh ạ. Ai giàu kỷ niệm là người đó có tâm hồn giàu có. Cho dù quá khứ có là hoa hồng hay vết dao hằn sâu, thì đều là những chất cấu thành nên hiện tại và tương lai.

Cám ơn anh đã đọc bài viết dài và lủng củng này của em. Mặc dù anh chẳng đáng được đọc nó

——————————————–

16. Haiauphixu:

Đọc bài của bạn thấy rằng rất nhiều người vào xem đấy, dù rằng trả lời thì cũng chỉ mấy anh hâm đơ nửa mùa thôi, nên mình thích viết cái gì đấy.
Bạn hãy để ý lời cái anh gì ấy bảo rằng bạn không bằng một góc các chị trong này. Hãy ngẫm nghĩ một tí, chứ đừng giãy nảy lên như ong chích nếu như người ta ko nói về mình đúng như mình muốn.
Cay đắng như bạn ấy, mình không dám nói là đầy người còn cay đắng tủi hổ hơn, bởi vì mỗi người có một sức chịu đựng khác nhau trong cuộc sống. Nhưng đọc bài của bạn mình nhớ đến cái chuyện Mỹ gì, có bà nào đó rất đẹp bắt đầu cuộc đời bằng đóng phim sex… và sau đó yêu một người đàn ông có vợ. Sau hàg loạt nỗ lực vươn lên và được giác ngộ cách mạng, chị trở thành cánh chim đầu đàn trong việc đứng ra bảo vệ cho phong trào nạo phá thai của phụ nữ, coi như là một phần trong đấu tranh cho cái gọi là quyền tự do cho người phụ nữ. Sau chị này bị bắn chết, thằng kia sai người bắn, vì ổng sợ bà ấy sẽ tiết lộ cuộc tình… vì lúc đó người đàn ông là một chính khách chuẩn bị tranh cử. Đại khái là chuyện lá cải nhạt nhẽo mình đọc được hồi lớp chín, đọc qua topic của bạn, thấy nó có hơi hướng như thế. Cũng lắm đoạn kích dục lắm đấy. hihihi .
Nói chung là bạn cố lên nhé, đừng viết những thứ chán chết này của đứa con gái ngốc ngếch. Thế lúc bạn sướng thì ai sướng cho! ” trích lời của mấy chị buôn chuyện trong viện C trong giờ nghỉ – thực tập bạn ha ”
Mà bạn đừng nhân danh phụ nữ đấu tranh làm gì, bạn cứ đấu tranh cho bản thân bạn đi cho xong đã nè, vì nghe bạn nói thế này, mấy bả hết ham được tự do.
Vì các bả muốn được sướng một phần như bạn cũng ko xong, nên mới đạp lên đòi tự do chớ bạn nói thế này thì rầu quá đi mất thôi.
Chcs bạn một ngày vui!

——————————————–

17. Originally posted by DRMới đầu vào đây đọc thấy buồn cười, sau đó thấy khó chịu, rồi thấy chán. Còn bây giờ thì hơi buồn.

Bây giờ thì thấy vui vui khi nghe :

” Bốn mùa thay lá thay hoa thay mãi đời ta…
Bên trời xanh mãi những nụ mầm mới
Để lại trong cõi thiên thu hình dáng nụ cười …”

Mọi thứ sẽ nhạt nhoà hơn, nhưng cuộc sống lại chậm hơn, sâu hơn.
Mk, nhưng đến lúc nào vui vẻ, thanh thản nhất cũng là lúc sắp chết rồi.

———————————————-

18. Camcau:

Anh DR,Anh giàu cảm xúc nhỉ. Em rất vui khi thấy anh đảo qua phòng em chút xíu mà các cảm xúc lần lượt trỗi dậy trong lòng anh. Em rất vui nếu anh thấy buồn với những gì em kể. Còn nếu không phải thì em cũng sẽ vẫn vui cùng anh với bài “Bốn mùa thay lá”

Trịnh Công Sơn được đặt hàng viết nhạc cho một bộ phim tài liệu về bộ đội đặc công. Khi đến nộp bài hát, mọi người đề nghị Trịnh Công Sơn hát tác phẩm của mình để duyệt luôn cho nhanh. Trịnh Công Sơn cầm đàn ghi ta: “Bốn mùa thay lá, thay hoa, thay mãi đời ta”

Câu chuyện này em nghe một tình yêu của em kể, tình yêu lãng mạn và nồng nàn nhất. Anh ấy có biết đâu, trong đời em, anh ấy cũng là một mùa lá đã thay.

Đời như dòng sông. Đời cũng như cây trên núi đá. Mùa qua mùa, thay lá hay hoa, cây mới lớn lên, vươn cao mãi lên đón ánh mặt trời và vươn rễ hút nước mạch sâu. Khi cây trưởng thành nhất là lúc chim chóc làm tổ trên cây nhiều nhất, các lũ cộng sinh hút nhựa cây nhiều nhất, các tán cây tỏa rộng nhất. Rồi nhịp sống của cây chậm lại, cây thấy lòng mình thanh thản dần, vui vẻ dần lên rồi chết.

Hạnh phúc đến muộn, theo em là hạnh phúc ngọt ngào nhất. Dù lúc đó thân hình em không còn bốc lửa được như bây giờ thì những giọt mật hạnh phúc cho em và cho người ấy sẽ vẫn là những giọt mật ngòt ngào, thanh khiết và nồng nàn nhất.

Advertisements

About Blog của 5xu

Một con sông sắp cạn dòng
Bài này đã được đăng trong camcau. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.