Camcau 1

Cách đây mấy năm có nick camcau vào TL tathy mở một thread kéo dài khoảng 3 ngày. Số post và số view của thread này tăng chóng mặt trong suốt 3 ngày và 1 tuần sau đó. Dưới đây là trích đọan một số post chính. Tuy là trích đọan nhưng rất khá dài. Các trích đọan được đánh số và có ghi bên cạnh tên của nick post bài.

Camcau 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8

1. Camcau:

Xưa nay ở cái chốn Thăng Long này hình như cái câu Hào Hoa Dâm Dãng chỉ là độc quyền của mấy thằng đực. Mà em nói thật cái suy nghĩ của em. Lũ đàn ông Thăng Long chủ yếu là bỉ ổi với liệt trim, đ.éo xứng với cái câu kia.Nay em quyết định cào bằng (em là em mê cái phong trào nam nữ bình quyền hay tiếng Anh nó là gender gì gì đấy, anh Atula bổ xung em phát).

Con gái Thăng long cũng phải Hào Hoa Dâm Đãng.

Em mở cửa cái phòng này, trải chiếu hoa gối em. Em tắm rửa sạch sẽ. Tóc thơm mùi bồ kết, da thơm nước mùi. Móng tay móng chân em dùng a-xê-tôn loại bỏ các màu sắc phi tự nhiên. Phòng em không có máy lạnh, mở cửa sổ đón gió và ánh trăng.

Em mời các anh Thăng Long vào chiến em.

Nhưng để xơi được em, các anh chứng tỏ mình phải Hào Hoa Dâm Đãng được như em.

Nếu có chị nào ủng hộ phog trào bình quyền này của em, xin mời vào đây luôn

(Sơ lược bản thân: Sinh năm con gà, cao 1m62, các vòng gần như người mẫu, khác người mẫu ở chỗ mướt hơn và biết dùng cái đầu để khoe chỗ cần khoe, và khoe vào đúng lúc ần thể hiện. Em đi xe @ trắng. Biển Hà nội, có số 9 và số 5. Không nhuộm tóc. Học vấn, gần hết đại học. Tiếng Anh tốt. Kiến thức nhạc họa thơ tiểu thuyết tương đối tốt. Tiếng Việt cực tốt. Có 3 năm học múa. 1 năm học aerobic. Lắc hông cực dẻo, như Shakira. Giọng mướt và nhục cảm như Sade. Biết làm thơ như cái anh gì dắt xe cho cave hết xăng)

Anh nào muốn chiến thì Vào Đi. Cửa phòng em luôn rộng mở. Nhưng coi chừng, không đủ tài và bản lĩnh, em cầm thắt lưng đẩy ra khỏi cửa kèm hai cái phát vào mông.

Chúc các anh may mắn

—————————————————

2. Originally posted by demdalat2004qua đoạn cv này cho thấy bé chỉ cần 1 chút thôi là thành hàng ngay, mà thôi, lão không quan tâm, gái nào chả là gái, thấy bé con bảo là biết làm thơ như thằng đầu nóng t..r..i…m lạnh, lão có cái này cho bé

Cầm cái cầu câu

Bé cầm một cái cần câu
Bé ngồi ở giữa một lầu ngắm trăng
Bé ngồi cười mỉm khoe răng
Bé ngồi chờ đợi những thằng đong đưa
Bé ngồi từ sáng đến trưa
Bé ngồi bé chiến cho vừa lòng ai

Lão cầm một khúc củ khoai
Lão ngồi lão đợi một vài thằng tiêu
Lão ngồi ôm một con miêu
Lão ngồi ve vuốt ra chiều yêu thương
Lão ngồi đợi bé sương sương
Lão giờ đã thể tỏ tường bé con…

———————————————-

3. Camcau:

Em chẳng cầm cần mà cầm roi
Em vụt tất cả lũ loi ngoi
Thằng nào mê vú và mê bướm
Em quật nát súng cho chết toi
Em thì em chỉ muốn công bằng
Đàn bà phải được dâm dưới trăng
Phải được làm thơ và chơi nhạc
Phải có giai ngon để dung dăng.

——————————————– 4. Originally posted by sần sậtÚi giời cái cô Cắm ca cắm cảu như chó cắn ma này ghê gớm thật chị đọc lướt lướt qua tí mà cũng phát hoảng lên với nhà cô, đàn bà mà có giọng nói chát chúa xoang xoảng tiếng kim khí thế lày kể cũng đáng khen nhưng mà chị thấy cô hơi hơi thế nào ấy nhỉ. Riêng cái khoản cô lên đây mở hàng tuyển bọn đàn ông TL là đã không ổn rồi chúng nó tuyền một lũ bốc phét ăn tiền chị còn lạ gì cái bản mặt chúng. Tiếp nữa là mục đích chọn giai để phắc của cô chị cũng buồn cười thà cô chọn như chọn lợn giống gà giống còn hơn cái kiểu ỡm ờ nửa mỡ nửa bạc nhạc thế này. Thế đếch nào là dâm đãng, đàn bà nào chả dâm đãng, bọn đàn ông còn khiếp hơn chả cần cô phải đặt điều kiện mà tóm lại thì phàm là người đứa nào không dâm đãng mới là chuyện lạ. Thế đếch nào là hào hoa, chỉ để phắc chị thấy cần gì hào hoa, hào hoa để làm cái khỉ mốc gì trong khi trông con người thường thấp hèn nhất trong lúc phắc.

À chị nhắc cô nhớ đóng cửa sổ trong lúc chiến đấu kẻo chẳng may đến đoạn cao trào gió ngoài vườn lùa vào nó lại đi về nơi xa lắm ngay trên bụng cô thì phiền phết. Xem ra cô vẫn là gà con thôi chưa có nhiều kinh nghiệm lắm

———————————————–

5. Camcau:

Chị bênh em hay bỉ em? Chị bênh em thi em tạm dẹp đám giai hôi này qua một bên, em với chị ngồi nói chuyện.Giọng em ngoài đời khác lắm chị ạ, em nói rồi, qua điện thoại chẳng khác gì Sade. Nhưng vào ThăngLong, thế quái nào em lại ăn nói tiếng bấc tiếng chì. Nhưng mà không sao, nhập gia tuỳ tục.

Chị ạ, nếu loại bỏ cái hình thể và gout ăn mặc sexy của em ra thì em rõ là một người đàn bà mẫu mực. Em nấu ăn ngon, biết cắm hoa chút chút, biết chọn quần áo phù hợp cho người mình yêu, biết mua cho mẹ anh ấy những món quà mẹ anh ấy sẽ thích. Em có thể chia sẻ được khá nhiều sở thích với đàn ông, em nghe được nhạc rock, em coi được đá banh và phim hành động.

Nhưng đàn ông hèn nhát lắm chị ạ. Đến lúc ái ân, em mà thụ động thì họ không thích, em mà chủ động hưởng thụ thì họ sướng điên lên, nhưng trong đầu lại question. Em nhìn thấy sự ngạc nhiên pha chút khinh miệt trong đấy. Cái ánh mắt lúc lần đầu họ nhìn thấy em và ánh mắt lúc em perform trên thân thể họ. Giống nhau lắm. Em cảm thấy những gì hay ho mà em có bỗng trở nên là con số không trong mắt họ. Tại sao.

Tại vì cái lũ đàn ông không dùng cái tài hào hoa dâm đãng của mình cho vợ hay người yêu, mà dùng để săn gái chơi, thậm chí là đá fò. Xin lỗi vì đã dùng từ mạnh. Nhưng đấy mới là những tù lũ đàn ông hay dùng. Thậm chí cái từ nhẹ nhàng nhất cũng là “chơi gái”. Làm thân con gái, chị nghe thấy thế chị có đau không.

Ông trời sinh ra em có cái dáng vẻ ăn chơi chứ em không muốn thế. Lúc đầu em không nhận thức được chuyện này nên em lăn từ tay thằng này qua thằng khác. Em hưởng thụ hết mình, từ bar đến discotheque rồi qua giường ngủ. Nhưng tiên sư lũ khốn nạn, chúng chỉ dùng em như một thứ đồ chơi đắt tiền ở ngoài xã hội và nhục thể ở trong phòng ngủ. Chúng nó không bao giờ nhìn vào một góc tâm hồn em. Chúng nó không bao giờ chia sẻ chuyện buồn vui của chúng nó với em. Em chỉ là một món đồ chơi.

Từ khi em ngộ ra điều này. Em thay đổi. Em bắt chúng nó phải làm đồ chơi cho em. Việc này tưởng khó hoá ra dễ chị ạ. Khuất phục một thằng đàn ông bằng học vấn và trí tuệ uyên thâm thực ra rất khó. Còn dùng một tý vú, một tý mông, một tý khôn ngoan sành sỏi là chúng nó chết hết. Em sẽ còn chơi trò này cho đến lúc em thân tàn ma dại. Hoặc có ai đó yêu em thật lòng. Nhưng mà khó lắm chị ơi, ở đời này mấy ai tử tế dám mang gái chơi về làm vợ.

PS. Cám ơn lời khuyên về chuyện thượng mã phong. Em có sẵn trâm cài đầu đây rồi

———————————————

6. Originally posted by chakuchakÁi dà vui thật!
Cô camcau à, anh vào TL này không vì cái HHDD, mà cũng chả hiểu bè lũ Admin muốn đem cái HHDD để ám chỉ cái gì. Nay thấy cô mở topic này đòi được HHDD tự dưng lại nổi hứng DD muốn tham gia tí.
Xem qua từ đầu đến cuối thì có thể thấy cô là đứa dám sống hết mình, dám quên đi nhiều thứ để thoả mãn nhục dục (không bó hẹp trong tình dục nhé) bản thân. Có thể nói như vậy là chẳng có gì xấu, chẳng có gì sai bởi cô đã thoả mãn được cái mong muốn mình là chính mình chứ chẳng phải những đứa lẳng lơ cứ giả vờ chính chuyên. Ngược lại cũng không thể nói là tốt, là đúng bởi cô mang chính mình ra để đánh đổi nhục dục tầm thường.Nghe thì có vẻ câu trước D**M câu sau nhỉ nhưng đúng là ở đời phải vậy, luôn có hai mạt của một vấn đề.
Từ nhỏ tôi rất tâm đắc câu: “năng lượng không tự nhiên sinh ra cũng không tự nhiên mất đi mà luôn chuyển hoá từ trạng thái này sang trạng thái khác” và hay mang nó nghiệm vào đủ mọi thứ diễn ra trước mắt mình, cũng khối thứ giống như vậy lắm chứ.
Còn về cái “phòng” của cô, cô lại mang chính những cái nhục dục tầm thường như da thơm, tóc thơm, giọng mượt, mông dẻo… ra hòng kiếm được gì đó tử tế, liệu có được chăng. Bỏ vài triệu đồng ra là có được rồi thì mất công HÀO HOA ở TL này cho khổ, toét mắt, mòn đầu ngón tay…..
Và cô cũng thấy đấy, qua 5 trang rồi mà cô được cái gì?
Một: cô cho là nhạt
Hai: cô cho là bỉ ổi
Ba: người ta chửi cô
…… kể ra chả hết đâu nhỉ.
Thôi, cất những thứ cô cần khoe đi, chưa chắc đã phê đâu có khi còn chướng mắt nữa đấy. À quên tịên tay đóng luôn cái cửa nữa, chả đòi thì về một khía cạnh nào đó cô cũng đủ HHDD rồi còn gì.

—————————— ————–

7. Camcau:

Anh Chak,Đầu tiên em phải cám ơn anh. Anh là người đầu tiên nói với em một cái gì đó đáng để em suy nghĩ trước khi gõ cửa phòng em.

Em đã sống hết mình anh ạ. Khi đã sống hết mình thì con người ta đâu quan tâm đến xung quanh, đâu quan tâm đến được gì mất gì. Và tiếc thay em đã bị lợi dụng.

Nếu như em không đẹp thì cuộc đời em nó sẽ khác. Lý do đơn giản là chẳng có thằng đàn ông nào lợi dụng chất xám của em, lợi dụng kỹ năng và sự chăm chỉ của em. Chúng chỉ lợi dụng cái thân xác của em thôi. Còn tâm hồn và kiến thức của em, chẳng qua là gia vị cho bữa tiệc thịt non của chúng nó thêm phần Hào Hoa Lãng Mạn.

Không một thằng đàn ông nào, sau khi lợi dụng em, tỏ ra thương xót nói cho em hiểu em đang là cái gì trong vòng tay của chúng. Tại sao không có thằng nào, dù chỉ một thằng thôi, thẳng thắn nói với em rằng chúng nó cũng chỉ coi em là hàng.

Để rồi em tự nhận ra điều đấy. Nhận biết qua ánh mắt chúng nó mỗi khi uể oải và thỏa mãn nhấc thân xác bỉ ổi của chúng nó khỏi em. Nhận biết qua ánh mắt bè bạn chúng nó nhìn em trong các cuộc vui nhớp nhúa mùi rượu tay và ánh đèn vũ trường. Tất cả chúng nó đều nhìn em như một con mồi non tơ mà thằng đán ông đang ôm em trong tay may mắn hạ thủ được.

Em đã sống hết mình để … thỏa mãn lũ đàn ông các anh. Anh có hiểu không? Anh hiểu mà cố tình chửi em “đáng đổi lấy nhục dục tầm thường”? Hay anh không hiểu vì anh chỉ đơn giản bỏ vài triệu ra là có căn phòng chiếu hoa tóc xõa như em mô tả? Căn phòng đấy chỉ là cái mồi để lũ đàn ông các anh nhào vô thôi. Và như anh thấy đấy, toàn lũ xuẩn ngốc, tẻ nhạt và bỉ ổi nhao nhao xông vào. Đ.éo đứa nào mở mồm nói chuyện tử tế với em được vài câu như anh và anh Măng. Anh Măng chưa phải tầm của em, nhưng ít ra anh ấy còn an ủi em bằng mấy câu dân ca.

Nhục dục không bao giờ thấp hèn anh ạ. Chỉ có lũ đàn ông xôi thịt và lũ đàn bà dâm đãng không hào hoa mới coi cái đó là thấp hèn. Nhục dục mà không có tình cảm yêu thương nồng nàn thì chỉ là giải quyết sinh lý như súc vật

Em hiểu ra điều đấy quá muộn anh ạ. Đến lúc hiểu ra thì bao đắng cay trở thành hận thù. Em sẽ dùng cái thân xác hấp dẫn và cái đầu thông minh của em quay lũ đàn ông như dế. Để chúng nó biết chiếm đoạt xác thịt một con bé ngây thơ thì dễ, nhưng healing tâm hồn nó thì khó vô cùng.

Đây chính là “Định luật bảo tồn xác thịt và tâm hồn” anh ạ. Đời là vay trả trả vay. Em đã trót phung phí đời mình, nay em cố mà bù đắp lại.

Rất vui vì anh đã gõ cửa phòng em. Hơi thất vọng khi anh khép cửa bỏ đi.

Advertisements

About Blog của 5xu

Một con sông sắp cạn dòng
Bài này đã được đăng trong camcau. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Có 2 phản hồi tại Camcau 1

  1. Kikiko viết:

    Hom qua vua di nop khoa luan, hom nay tham hiem blog 5xu. Chuc mung, vi 5xu co cai nhin, cai dau… rat doc lap.
    Ve chuyen cua nang Uyen, hi hi, co rat nhieu cau chuyen tuong tu. E cung co chuyen gan gan giong the. Va ket thuc, that tuyet voi. Sau khi dau don. E da cham vao cai gi do tuong tu nhu Tinh Yeu cua chua. Va thay cuoc doi co rat nhieu y nghia. nhung chuyen dau kho, hoa ra lai la bo tat cua minh. Chi can thay doi vi the cua ban than, qua khu cua minh cung thay doi theo. Chi can minh tha thu cho ban than, khong can ai tha thu cho minh nua, chi can minh yeu duoc ban than, thi du ko ai yeu minh van ok.
    Khi minh con kho so, minh coi trong nhung gi. Khi minh sung suong, nhung thu ay se chang con gia tri nhieu. Khi phat hien ra minh may man hon minh van tuong, phat hien ra that su the gioi nay ko nhu minh nghi… tat ca se tu hien hinh khac di.

  2. coffee17t viết:

    Post 2007, em xem năm 2013. Hình như hơi sớm. Nhưng mà quan trọng là em thấy chị này nói chuyện thu hút quá, 11h30 em vẫn ngồi đọc xem chị này nói gì, trước đó lại có xem trên Ký ức đô thị rồi. Đầu tiên em nghĩ chị này thông minh quá, ồ nói chuyện sức hút quá, đến cả học sinh phổ thông không ưa chuyện tình dục nam nữ cũng thấy hấp dẫn. Đọc hết tâm sự của chị thì đương nhiên là em cũng hiểu về chị phần nào, nhưng mà càng đọc thì lại càng tò mò con người thật của chị. Sắp tới em có dịp về quê ở, không biết là chị này còn ở xứ đó không. Dù sao em cũng sẽ xem có xe @ mang biển HN, có số 9, số 5 không :)) Nói đùa nhưng mà chị nói chuyện tuyệt thật đấy, chắc là em mà gặp chị ở ngoài là sẽ nhận ra thôi.

Bình luận đã bị đóng.