Tag Archives: phim

Chuyện mắc kẹt

(Bài này có rất nhiều phim hehehe, mọi người đọc cuối tuần cho vui).

Phần 1: Ít đi để nhiều hơn (đã đăng trên TTCT từ năm ngoái với tên Châu Sa).

Rất nhiều năm trước, bộ phim Hoàng Phi Hồng đưa tên tuổi Từ Khắc và Lý Liên Kiệt lên đỉnh cao nhờ những pha đánh võ hoa mỹ trong với các nhân vật bay lượn rắc rối và quyến rũ trong không gian trong lúc thi triển võ công.

Cách đây vài năm, Từ Khắc và Lý Liên Kiệt trở lại với Long Môn Phi Giáp, đánh võ ít rườm rà hơn mà ra đòn lại hiệu quả hơn, cả trong phim và trong mắt khán giả. Nhân vật của Lý Liên Kiệt liên tục ra đòn vào tay hoặc chân đối thủ chỉ một tích tắc trước khi bọn này xuất chiêu.

Năm nay, nhân vật John Wick trong  bộ phim cùng tên còn tiến xa hơn, không chỉ di chuyển đơn giản trong không gian hẹp để đánh vào chân hoặc tay đối thủ khiến bọn này thậm chí không thể rút súng, John Wick còn sử dụng cách bắn súng trong các phim của Ngô Vũ Sâm, di chuyển khôn khéo để áp sát đối phương rồi gí súng sát vào đầu mà bắn.

Phim là tác phẩm người ta bịa ra để khán giả mua vui mà cũng phải thuận theo xu hướng “đơn giản hơn mà hiệu quả hơn”. Thậm chí, truyện phim của John Wick còn đơn giản đến mức ngớ ngẩn, bộ phim chỉ có đánh và bắn nhau, cốt để thoả mãn tối đa một tiêu chí của người xem: coi đã con mắt.

Năm 2013 được coi là năm cuối cùng và là năm khó khăn nhất của cơn suy thoái. Sau những biến động bi đát, cuối năm mọi người ngậm ngùi rồi hy vọng, một hy vọng hồn hậu: qua những năm suy thoái thế này mới thấy những giá trị cốt lõi, bền vững cần phải quay lại. Năm 2014 và có thể là nhiều năm tới, kinh tế sẽ chỉ đi ngang, hoặc tăng trưởng rất là khiêm tốn. Những năm tháng tới đây sẽ là thời gian để xã hội tự thanh lọc những gì phù phiếm, những ăn xổi ở thì, để trở về với những giá trị bình dị,bền vững. Người ta sẽ chi tiêu ít đi và khôn ngoan hơn. Mua ít đi, dùng nhiều hơn. Dùng ít đi, hiệu quả cao lên.

Đọc tiếp

Great Gatsby 3D và những thứ khác

Great Gatsby 3D

Biết nói gì về bộ phim này khi nhân vật chính đã chết y như trong truyện và còn nhân vật phụ hóa ra không được rõ nét.

Lẽ ra trước khi nói về bộ phim ta cần viết dăm điều (thuổng của tây) về cuốn tiểu thuyết. Phải thuổng của tây vì tiểu tuyết Great Gatsby dễ hiểu nhưng có những chỗ lại khá mù mờ. Cho đến bây giờ giới phê bình thượng thặng của tây vẫn còn thắc mắc tại sao nhân vật Nick Carraway (narrator) lại hâm mộ Jay Gatsby đến thế. Thậm chí họ còn hỏi nhau, cho đến tận bây giờ, là tại sao và nghĩa gì cái chữ Great ở trong cái tên Great Gatsby ấy.

Đọc tiếp

Trăng Nơi Đáy Giếng Hoài Bất Tri

Ở L’Espace Tràng Tiền có một cái hội trường rất đẹp. Ngoài việc dùng để tiến hành các sự kiện văn hóa thì còn dùng để chiếu phim DVD/VCD nhưng dùng màn ảnh lớn. Giá vé 5 ngàn đồng Việt Nam. Vé không có số ghế, đến sớm ngồi chỗ đẹp, đến muộn ngồi cánh gà. Ở đấy tất nhiên là chiếu phim Pháp và phim liên quan đến Pháp. Hôm rồi họ chiếu Trăng Nơi Đáy Giếng.

Từ hồi lâu lắm tôi có đọc Thương Nhớ Hoàng Lan. Đọc vì cái cái tên này giống tên một truyện ngắn của Thạch Lam (Dưới Bóng Hoàng Lan). Không ngờ Thương Nhớ Hoàng Lan khá hay. Đọc lâu rồi không nhớ nội dung, chỉ mang máng nó kể về khúc quanh của đời người cùng với biến đổi tâm thức. Kể thật thà chậm rãi bằng giọng u uẩn lãng mạn. Đọc lên thấy mơ màng khói hương mà lòng hơi day dứt.

Đọc tiếp

Saigon 68

– Như một bộ phim –

Sài Gòn đầu năm 1968. Một thành phố có lẽ hấp dẫn nhất thế giới hồi đó. Mặc dù đang trong chiến tranh. Mà lại là chiến tranh đô thị. Sự sống và cái chết cận kề. Nhưng ở đó người ta vẫn sống, yêu, chiến đấu, bị bắt, ngã xuống. Còn thành phố tự nó vẫn có hơi thở và tâm hồn của riêng mình. Ai yêu nó thì yêu mãi, ai bỏ nó mà đi cũng vẫn nhớ về nó như nhớ một người tình cũ.

Trong Sài Gòn 68 không có ai là nhân vật chính. Hầu hết là người dân trung lưu.

.

Ở một tiệm bán đĩa hát trên đường Tự Do[1], trước cửa trụ sở Quốc Hội[2]. Từ cửa tiệm bán đĩa hát nhìn ra thấy tòa nhà Quốc Hội ra bên trái.

Hôm đó là chiều thứ bảy.

Một thanh niên Mỹ, da trắng, ăn mặc “smart casual”, đang chọn đĩa.

Có vẻ như anh là khách quen của tiệm đĩa này. Anh nói chuyện thân mật với cô gái bán hàng bằng tiếng Anh. Họ nói về nhạc và cuộc sống.

Qua câu chuyện thì biết anh thanh niên tên Josh. Còn cô gái tên Yên.

Josh chọn một đĩa mới của Ray Charles,  tên là “A man and his soul” để nghe thử. Anh tự mở to loa rồi đứng ra vỉa hè hút thuốc lá.

Đúng lúc đấy có vụ đánh bom ở tầng trệt khách sạn Caravell.

Kính vỡ, khói và người chạy toán lọan.

Có một cô gái nhỏ và đẹp, ăn mặc như đi ăn tối, bị sức ép ngã văng gần ngã tư đối diện tiệm đĩa hát. Josh nhanh nhẹn chạy qua dìu cô về lề bên này.

*

Cô gái ù tai không nghe thấy gì. Ngồi bệt dưới vỉa hè cô sợ hãi nhìn Josh và Yên đang lau mặt và cho mình uống nước. Cô không nghe thấy Josh và Yên nói gì. Các âm thanh ồn ào bị đẩy ra xa.

Một lát sau cô nhờ Josh đưa ra bến Thủ Ngữ. Cô gái nói tiếng Anh bồi, khác với Yên.

Josh đỡ cô gái đi bộ trên vỉa hè lát đá. Qua câu chuyện rời rạc của họ ta biết cô gái tên Li. Cô đến khách sạn 5 sao để ăn tối với 1 người đàn ông ngoại quốc mới quen. Đi gần đến nơi thì bom nổ.

Đến bến phà, Li gặp một người đàn ông trẻ rắn rỏi. Anh ta cũng đang đợi đò. Hai người có vẻ quen nhau. Li gọi người đàn ông là anh Ba. Ba nhìn Josh với anh mắt xa lạ. Hai người xuống phà.

Josh quay lại, băng qua đường và bước vào khách sạn Majestic có mặt tiền rất rộng nhìn ra sông.

*

Hai người, Li và Ba, ngồi trên đò, hai người không nói chuyện nhiều. Ba nhìn Li âu yếm.

Từ dưới sông, hai người ngước lên nhìn về phía Saigon đã bắt đầu lên đèn.

*

Josh đi lên nhà hàng trên sân thượng của khách sạn. Anh xưng tên để lấy bàn đặt sẵn.

Bàn sát lan can nhìn ra sông. Anh châm một điếu thuốc thì một cô gái ngồi xuống.

Hai người gọi món và nói chuyện. Josh vẫn nói chuyện theo kiểu hờ hững. Cô gái cởi mở và vui vẻ hơn. Có vẻ như cô đang rất thích Josh.

Qua câu chuyện ta biết tên cô gái là Scarlett. Cô và Josh cùng làm ở Sứ quán Mỹ. Josh ở đây đã lâu còn Scarllett là bác sỹ của sứ quán, cô mới tới Saigon nửa năm.

Trong câu chuyện, họ nhắc đến một người tên Brad. Josh nhắc đến anh này với giọng châm biếm, còn Scarlette cười xấu hổ.

*

Ba đi cùng Li về nhà cô. Có một người đàn ông trẻ và nhỏ con ở đấy. Ba và người đàn ông ngồi uống rượu. Li nướng mấy con mực nhỏ. Ba nhìn Li bằng đôi mắt rất yêu thương.

Cả ba người nói chuyện rời rạc, về Tết sắp đến, về chiến sự. Thi thoảng Ba ném một cái ly con xuống sông. Qua câu chuyện ta biết người đàn ông kia tên Bảy. Làm thợ sửa xe máy cho hãng tây. Bảy là anh ruột của Li.

*

Trời tối hẳn. Dân nhảy tàu ở Thủ Ngữ bắt đầu ra sông. Nhiều người nhìn đã biết là giang hồ, chào Bảy rất tôn trọng.

*

Josh và Scarllet rời Majestic. Scarllet rủ Josh tới Charlie’s nhưng Josh nói hơn 1 năm nay anh không đến Charlie’s vì ở đó có nhiều người quen.

Họ chia tay nhau ở góc Lê Lợi – Tự Do. Josh đi tiếp về phía Nhà Thờ. Còn Scarlet đi qua Nguyễn Huệ

Khi Josh đi qua cửa Givral, có một đám người nước ngoài đang ra khỏi quán và chào nhau. Có vẻ như họ là ký giả. Josh có vẻ quen đám này, anh chào họ, trong đó có một người Việt tên là An.

*

Charlie là một quán bar nằm ở tầng trệt thương xá Tax. Một người đàn ông cao lớn và rắn rỏi đang ngồi đợi Scarlett ở Charlie’s, bàn sát cửa nhìn ra vỉa hè.

Hai người ôm hôn chào nhau. Scarllet gọi người đàn ông là Brad.

Chủ quán là một người đàn ông thấp đậm, đứng tuổi, nói tiếng Anh giọng Ý. Ông ta đến bàn của hai người để chào và giới thiệu cho Scarllet một vài đồ uống.

Ông tự giới thiệu mình là Al.

*

Trên bục nhạc có 2 người. Một người đàn ông da trắng vạm vỡ, mặt chất phác, nét mặt thô. Anh vừa hát vừa thổi harmonica. Anh hát The River (bài này hồi đó chưa có, mà cứ nhét vào, vì thích). Một người đàn ông da đen nhỏ con hơn, mặt hơi nhút nhát, da sáng hơn những người da đen bình thường, chơi percussion.

Al đứng sau quầy bar quan sát quán. Cách quan sát kỹ lưỡng và lãnh đạm. Quầy bar có vẻ thiếu người, phục vụ hơi chậm.

Don nhìn về phía quầy bar, vẻ mặt hơi lo âu.

*

Nhiều thanh niên, cả da trắng và da đen vào quán, họ đều chào Brad. Ta lờ mờ đoán ra Brad là chỉ huy của marine bảo vệ sứ quán và đám thanh niên kia là lính của anh.

Hai người tán dóc với nhau. Scarlett tò mò về quán. Qua Brad ta biết Al và người ca sỹ da trắng tên Bruce và người da đen tên Don trước đây là đồng ngũ, đóng ở sg. Lúc ra khỏi quân đội, thì họ ở lại SG. Do Al bị đuổi khỏi quân ngũ và không muốn về nước. Tuy là bạn nhưng Al và Bruce là chủ quán, Don làm công ăn lương.

Scarlett nhìn qua cửa, mắt đặt vào Rex và nói lâu lắm không đi cinema.

*

Al tự tay đóng cửa quán. Trời đã gần sáng. Al đi xe Lambretta về nhà.

Nhà Al gần đài phát thanh. Ông mở cửa vào nhà thì cũng là lúc ông hàng xóm mở cửa tập thể dục.

Hai bên chào hỏi nhau. Al nói được 1 chút tiếng Việt. Qua đó ta biết ông hàng xóm tên Trần. Ông này trung niên, đẹp trai và cao lớn. Một khuôn mặt dễ nhớ.

*

Trần có tiệm sửa đồng hồ ngay tại nhà. Khách quen nhiều, khách vãng lai cũng nhiều.

Thỉnh thoảng có người vào sửa đồng hồ đợi lấy ngay.

Trong lúc đợi, vợ Trần pha nước mời họ uống, rồi lấy đồ đạc để trong túi của họ giấu xuống hầm.

Đồ của họ chủ yếu là lựu đạn, súng ngắn, mìn, băng đạn.

*

Al đi xe đến Charlie’s. Đến tượng lính thủy đánh bộ thì xe hỏng. Al dắt xe đi ngang qua tượn đài. Buổi chiều và nhiều gió.

Dựng xe trên vỉa hè rồi cúi xuống mở khóa cửa sập.

Đúng lúc này Bảy chở Li đến. Li là nhân viên quầy bar. Hôm trước cô bị đau nên nghỉ việc. Hôm nay chân cô vẫn đau nên Bảy chở cô đến.

Nhìn thấy tay Al nhiều dầu. Bảy tỏ ý muốn sửa xe.

Al lưỡng lự rồi đồng ý.

Trong quán, Li bắt đầu lau dọn, thi thoảng cô dừng lại và nhìn ra hai người đàn ông.

*

Al và Bảy nói chuyện. Al nói tiếng Việt pha Mỹ. Bảy nói tiếng Mỹ pha Việt. Câu chuyện rời rạc, chủ đề là lính mỹ và lính cộng hòa. Al có vẻ chê lính cộng hòa và đàn ông Việt không biết đánh nhau. Bảy không nhận xét nhiều.

*

Don và Bruce đến. Don đến quầy bar ấp úng hỏi thăm Li.

*

Xe sửa xong. Al nghĩ loáng thoáng gì đó. Ông vào bar lục một lúc ra một chiếc áo sơ mi kẻ ca rô còn mới. Ông mang ra tặng Bảy.

Bảy tự nhiên quay lại nói với ông bằng tiếng Việt: “Chủ quán không cần ra cửa tiễn khách về, không có lợi”.

*

Trần và vợ làm cơm cúng rằm. Có vẻ hai ông bà không có con. Họ cúng rằm buổi trưa. Có một đứa cháu ruột của vợ Trần qua ăn cùng.

Họ ăn và nói chuyện không nhiều.

Có vẻ như người cháu là ở quê lên Sài Gòn học. Bố mẹ hình như ra lên bưng. Tên người cháu là Minh.

*

Ăn xong Minh đến trường. Hôm nay cậu không lên giảng đường mà vào thư viện.

Ở đó cậu gặp một cô gái. Hai người ngồi cùng bàn, hơi đối diện, trong thư viện trần cao và vắng.

Họ nói chuyện khe khẽ. Qua câu chuyện ta biết cô gái tên Yên và không cùng khoa với Minh.

Ta nhận ra Yên chính là cô gái ở tiệm bán đĩa hát.

Hai người nói về một buổi biểu diễn ca nhạc, có các ca khúc phản chiến, họ rủ nhau đi xem.

*

Buổi ca nhạc ở ngoài trời, trên sân của khu học xá, đông người, ồn ào. Trên sân khấu chỉ có 2 người. Một ca sỹ nữ đi chân đất nói tiếng bắc. Một người đàn ông nhỏ con đeo kính chơi guitar, nói tiếng Huế, giọng rất nhỏ. Trước mỗi bài hát, người đàn ông chỉnh dây đàn, đề nghị trật tự và giới thiệu bài hát tiếp theo.

*

Trong đám đông ấy Minh để lạc mất Yên. Cậu đứng cạnh 1 cô gái lạ hoắc. Có vẻ như cô đi xem một mình. Thi thoảng cô lại hỏi Minh về ca sỹ, về tác giả bài hát. Minh có vẻ ngạc nhiên khi cô không biết ca sỹ và các bài hát này. Cô gái nói cô đang học trung học, nhưng chú Sáu của cô khuyên cô nên đi xem tối nay.

Hai người làm quen với nhau. Cô gái tên Ngọc.

Đúng lúc đó có tiếng nổ ở phía xa, và có tiếng còi hụ.

Đám đông lao xao rồi tiếp tục.

*

Josh vào Charlie’s lúc đã muộn. Anh đi một mình nên ngồi ở quầy bar. Anh nhận ra Li.

Hai người nói chuyện với nhau.

Bruce thổi harmonica bài “My home town”.

Don đi xuống quầy bar. Thấy Li đang nói chuyện với Josh. Anh ngần ngừ rồi đưa cho Li một hộp quà nhỏ. Anh đi ra ngoài cửa hút thuốc với Al.

Li mở hộp quà, trong đó là 1 cái bật lửa dành cho phụ nữ, nhỏ và mạ vàng.

Al đi vào trước.

Đúng lúc đấy bom nổ. Don chết tại chỗ. Đám lính Mỹ ngồi bàn sát cửa bị thổi bay. Al bị văng vào góc.

Quán tối om. Và lộn xộn kinh khủng.

Li ở sau quầy bar, chỉ bị ngã. Li bật lửa, thấy Josh mặt đầy máu và đang ngất. Cô dìu Josh ra ngoài quán.

Xe cứu thương và cảnh sát vây dày đặc.

Từ phía Rex. Brad và Scarllet tan phim đang chạy băng qua đường. Brad rút thẻ để đi qua hàng rào cảnh sát.

Anh gạt Li ra khỏi Josh và bế Josh lên xe cứu thương gần nhất.

Li bị cảnh sát còng tay.

Từ trên xe cứu thương, Brad nhìn Li với anh mắt xa xôi.

*

Hết ca nhạc. Minh đề nghị đưa Ngọc về. Ngọc đồng ý là chỉ đưa Ngọc về gần nhà, vì chú Sáu khó tính lắm.

Nhà Ngọc ở góc ngã tư Nguyễn Du và con đường rẽ vào chợ Bến Thành. Nhà cô là một tiệm hoa tươi nhỏ.

Minh đứng bên này ngã tư nhìn theo.

*

Scarllet đang mua hoa. Cô mua đúng ở cửa hàng hoa của Ngọc.

Cô và Ngọc nói chuyện với nhau trong lúc chọn hoa.

Một người đàn ông lúi húi cắt hoa và tưới.

Thi thoảng ông nhờ Ngọc làm phiên dịch để nói chuyện với Scarllet.

Scarllet trả tiền hoa, lên taxi và đi vào bệnh viện.

Đúng lúc đó Ba đến tiệm hoa. Ba gọi người đàn ông là chú Sáu. Hai người lên lầu.

Ở bên kia đường, Minh lặng lẽ ngắm nhìn Ngọc mà Ngọc không biết.

*

Ba dẫn đầu nhóm đánh bộc phá phá tường sứ quán Mỹ. Anh cũng là người đầu tiên chạy lên tầng ba.

Trận chiến kéo dài 6 tiếng đồng hồ. Chủ yếu sử dụng vũ khí cá nhân. Cả hai bên đều thiện chiến và lì đòn.

Josh và Scarlett bị bắt làm tù binh cùng nhiều người nữa. Họ bị giữ ở tầng hai.

Cô gái duy nhất trong nhóm biệt động có nhiệm vụ giữ nhóm người này được an toàn.

Cô chính là Yên.

*

Lính Mỹ bao vây tòa nhà, sử dụng cả xe tăng.

Brad và nhóm lính thân cận được trực thăng thả lên nóc nhà.

Nhóm biệt động của Ba bị kẹt cứng ở tầng 3 và 4.

Cảnh cuối là cảnh lính Mỹ ào vào. Yên bị bắn khi đang dồn mọi người nằm xuống cho an toàn. Brad bấm nút đóng cửa sắt cầu thang và ném đạn hóa học xuống. Ba chết trên cầu thang. Mắt nhìn lên Brad. Brad nhìn xuống vừa giận dữ vừa vô cảm.

Josh ôm Yên trong tay. Máu đẫm áo. Trước khi chết Yên nói: Em vẫn giữ đĩa “A man and his soul “cho anh.

*

Một thời gian sau.

Minh đứng bên ngã tư nhìn sang tiệm hoa. Tiệm hoa đang bị cảnh sát lục soát. Có vẻ như không có ai trong nhà.

Josh đưa Scarlett ra sân bay.

Đám ma Don ở nghĩa trang. Chỉ có một linh mục người Việt và Bruce. Bruce thả chiếc Harmonica xuống mộ bạn.

Al ngồi ghế lăn trong sân bệnh viện và đọc báo. Có tin ảnh cảnh sát bắt và lục soát nhà ông Trần.Có ảnh một VC bị sỹ quan cảnh sát bắn trên đường phố. Người VC này là Bảy, mặc áo kẻ ca rô . Al mỉm cười.

Josh đứng nghe nhạc ở tiệm bán đĩa.

Brad đeo băng tay, có lẽ bị thương, ngồi trong Givral. Anh loay hoay định châm thuốc thì có một cánh tay con gái cầm bật lửa vàng chìa ra châm cho anh. Brad nhìn lên. Đó là Li. Li đang làm bồi bàn ở Givral. Anh mắt của Brad nhìn Li như nhìn một điều gì thuộc dĩ vãng xa lắm. Sau lưng Brad là nhóm ký giả nước ngoài đang nói chuyện ồn ào. Trong đó có An. An hút thuốc và nói. Đám ký giả có vẻ lắng nghe An nhiều nhất.

*

Josh trả tiền cái đĩa hát, kẹp nó dưới nách và băng qua đường.

Brad đi qua tượng lính thủy đánh bộ[3].

Anh không nhìn một ai.

[1] Nay là Đồng Khởi.

[2] Nay là nhà hát thành phố.

[3] Nay không còn nữa.

Phim Đen (4)

Phần 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11

Cuối năm 1999 tờ Time có làm 1 serie về các danh nhân của thế kỷ 20 (từ khoa học đến giải trí). Trong số các ngôi sao điện ảnh được nhắc đến có một diễn viên châu Á: Châu Nhuận Phát.Các bộ phim của Ngô Vũ Sâm rất ăn khách ở thị trường home-video và kết quả là có một thời kỳ thanh niên Paris mặc áo choàng, đeo kính đen và ngậm que diêm y như Châu Nhuận Phát vậy. Chính Alain Delon cũng viết thư cám ơn Châu vì nhờ anh mà nhãn hiệu kính đen mang tên Delon bán chạy như tôm tươi. Có lẽ Alain Delon cũng nhận ra hình ảnh gangster do Châu thủ vai rất giống với hình ảnh sát thủ cho Delon thủ vai trong các phim hình sự thể lọai film noir ngày xưa: hào hoa, hài hước và phóng đãng. Thể lọai “Film Noir” của Pháp sau này sống lại qua bàn tay của các đạo diễn Taratino và Rodriguez (El Mariachi, Desperado, Once Upon a Time in Mexico

). Taratino và Rodriguez là đôi bạn thân và thường được nhắc đến như hai anh em.Khi các phim của Ngô Vũ Sâm và Châu Nhuận Phát ăn khách ở thị trường home video thì có một nhân viên cửa hàng cho thuê băng video sau khi xem phim A better tomrrow liền chạy bổ ra phố mua ngay một bộ áo choàng và kính đen. Đấy chính là Taratino.

Sau khi mê mẩn và bị kích thích bởi các phim của Ngô Vũ Sâm và Châu Nhuận Phát, có một thanh niên quyết định quay một bộ phim rẻ tiền (kinh phí có 7K) để nhắm vào thị trường home video nói tiếng Tây Ban Nha. Bộ phim này thành công đột ngột, đoạt giải Sundance, và được Columbia Picture mua để phát hành. Đó chính là bộ phim El Mariachi của Rodriguez. Phần tiếp theo của bộ phim này, Desperado, đã làm nên tên tuổi (ở thị trường Mỹ) của Banderas, Hayek và củng cố thương hiệu Rodriguez.

Từ Khắc, đạo điễn đã đưa phim kungfu của HK lên một level mới qua Hoàng Phi Hồng (Lý Liên Kiệt) thông qua các cảnh quay đẹp mắt và các động tác võ thuật đẹp như ballet. Sau này khi chuyển qua làm producer cho các phim của Ngô Vũ Sâm, các technology để làm phim kungfu được chuyển qua làm phim bắn súng. Bản thân Từ Khắc cũng tham gia một vai trong A Better Tomorrow II.

Kết quả của việc đưa công nghệ của Martial Art Choreography cho một đạo diễn phim hành động đã làm nên Gun-Fu: Bắn súng không thật như phim Mỹ, mà thay vào đó là bắn súng như múa ballet: quay người bắn ra đằng sau, bắn hai tay về hai phía, bắn chéo tay, vừa nhào lộn vừa bắn, vừa trượt cầu thang vừa bắn, vừa bay qua cửa kính vừa bắn, bắn qua gậm bàn, bắn mà không giương súng lên ngắm … Các cảnh bắn súng cũng được quay rất ngọan mục: quay chậm, quay từ nhiều góc, quay bằng nhiều máy.

Gun-fu của Ngô Vũ Sâm để lại dấu ấn đặc sắc của mình lên:
+ Phim của chính mình: Face Off, Mission Imposible II và Wind Talker
+ Phim của các đạo diễn Mỹ: Rodriguez (trong Desperado và Once Upon a Time in Mexico) và đặc biệt là anh em nhà Wachowski trong bộ ba siêu phẩm The Matrix.
+ Các phim HK khác: So Close, Naked Weapon, Transporter

Phim Đen (3)

Phần 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11

The Hire là phim do BWM bỏ tiền ra thuê một lọat đạo diễn và diễn viên tên tuổi, mỗi người làm một phim ngắn. Nhân vật chính trong lọat phim này là một tài xế chạy xe BMW do Clive Owen đóng. Ngô Vũ Sâm và Frankenheimer tham gia bằng hai phim hành động rượt đuổi. Ngô Vũ Sâm được mời có lẽ vì các cảnh rượt đuổi khá đẹp mắt trong Mission Imposible II. Còn Frenkenheimer thì là lẽ tất nhiên rồi, bộ phim có car chasing hay nhất mọi thời đại, phim Ronin, chính là của ông này.

Pulp Fiction đúng là xem đ’o hiểu gì. Có lẽ nó là dòng phim hình sự hạng B, có văn hóa và thẩm mỹ riêng. Bọn Mỹ rất khoái phim này. Riêng Tarantino có kiểu black humor mình đ’o thể nào cảm nhận được. Kiểu như Travolta trong Pulp Fiction bị bắn chết rất lãng nhách, đ’o hiểu thế nào nữa. Nhưng cái đoạn Travolta và Uma Thurman nhảy với nhau, xong rồi xòe bàn tay ra đưa đưa trước mặt thì đi vào đời sống của giới trẻ hồi đấy. Kiểu như bây giờ người ta nói là trông rất cool ấy.To Saint: phim bạo lực với phim hành động nó khác hẳn nhau nhé. Trong phim action có thể có bạo lực, nhưng phim bạo lực thì nhiều khi không có action gì cả. Ví dụ như phim Irriversible mà mình kể ở trên (hẹ hẹ, cái em trong avatar của Saint bị nó hiếp kinh quá). Mà cảnh bạo lực nhiều khi không cần máu me gì cả, ví như cảnh Joe rút súng ra bắn vào chân thằng bồi trong GoodFellas. Hay trong rất nhiều phim De Niro chỉ đơn giản nói: You talking to me? Nghe đã thấy ớn rồi.

Phim Đen (2)

Phần 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11

 Phần 2

Năm 1986 Brian De Palma làm phim Untouchables mà sau này được coi là kinh điển về sự đối đầu giữa pháp luật và thế giới ngầm. Thành công của bộ phim này khẳng định tên tuổi của De Palma trên dòng phim mainstream đồng thời làm bệ phóng cho hai tên tuổi khác: Kevin Kostner và Andy Garcia. Đây là một bộ phim dựa trên một câu chuyện có thực (và đã trở thành truyền thuyết) về thanh tra Ness (Kevin) đã chiến đấu không khoan nhượng để đưa trùm gangster Chicago Al Capone (Robert De Niro) ra tòa. Để chiến thắng thế lực ngầm hóa ra người ta không chỉ cần có công lý mà còn phải dùng rất nhiều bạo lực.Trong Untouchables có hai cảnh khá bạo lực. Một là cảnh viên cảnh sát già, bạn của Ness, do Sean Connery đóng, bị bọn gangster rình bắn chết ngay trước cửa nhà. Vệt máu nhầy nhụa do ông ta để lại trên sàn nhà khi cố lết vào trong quả thực rất ấn tượng. Khi Kevin tóm được thằng tay chân của Al Capone sau một cuộc đuổi bắt trên sân thượng, thằng này chỉ nói đểu một câu về cái chết của Sean mà Kevin nổi điên lên đẩy nó rơi thẳng từ sân thượng xuống đường. Cảnh kia là lúc De Niro (trong vai Al Capone) dùng gậy bóng chầy đập chết một thằng gangster trái ý mình ngay trong phòng họp.Năm 1986 và 1987 cũng là năm Ngô Vũ Sâm làm A better tomorrow I và II mà sau này sẽ làm thay đổi cả sự nghiệp của mình cũng như của diễn viên chính trong phim Châu Nhuận Phát. Bắt đầu từ phim này, phim của Sâm sẽ là các bản anh hùng ca tắm máu. Các hiệp sĩ cầm súng ngắn (và cả thuốc nổ, súng máy) để chiến đấu vì tình bạn, danh sự và hận thù. Các cảnh quay bạo lực của Sâm rất ấn tượng: nhân vật chính lấy súng từ mọi chỗ và máu đổ rất nhiều. Châu Nhuận Phát có thể đập lồng chim để lấy súng ra như trong hard-boiled, lấy súng giấu sẵn từ các bồn hoa hoặc đơn giản là đá cái bàn bốp một phát rồi súng văng lên như trong A better tomorrow. Cũng có cảnh hết súng thì vớ lấy dao thọc vào gáy thằng khác như trong The Killer. Hình ảnh hai bên cầm súng bắn nhau qua khung kính, quay chậm, kính rớt xuống tan nát là những cảnh thường thấy trong phim của Sâm. Nói chung chất của Sâm phải là: bắn như điên mà không cần nạp đạn, người chết cũng vô số kể

Trong Untouchable, cảnh Kevin Coster và Andy Garcia bắn nhau với bọn mafia để cướp nhân chứng trên cầu thang nhà ga xe lửa là cảnh bắn súng đi vào lịch sử điện ảnh. Rất nhiều máy quay, nhiều diễn viên, bắn lẫn nhau rất lộn xộn, phía người tốt thì còn vừa bắn nhau vừa phải bảo vệ người vô tội. Tất cả đều được quay chậm, khiến người xem cực kỳ ngạt thở. Đến năm 1993, De Palma làm Calito’s Way với diễn viên chính là Al Pacino. Trong phim này có hai cảnh bắn súng cực kỳ ấn tượng. Một là cảnh Al Pacino trong vai một tay anh chị mới ra tù, đi chơi với đứa cháu vào một quán bar. Đứa cháu này giao hàng trắng và thu tiền ở quán. Bị bọn nó gài, bắn chết. Al Pacino đang chơi pool gần đấy cướp súng bắn chết hết bọn kia. Cảnh kia là đọan cuối phim, A Pacino cùng với người tình chạy ra ga xe lửa trong hòan cảnh bị một băng gangster truy đuổi. Đọan bắn nhau ở nhà ga này cũng khá xuất sắc, đặc chất De Palma: bắn ít nhưng chất, phát nào ra phát đấy.

Khác với De Palma vốn ở sẵn bên Mỹ, phải đến sau The Killer thì Ngô Vũ Sâm mới có tên tuổi và được mời qua Hollywood làm phim. Phim đầu tiên là Hard Target có Jean Claude Van Dame đóng. Chính Jean đã giới thiệu Sâm với hãng phim: đây là Martin Scorese của Châu Á. Phim này sặc mùi Ngô Vũ Sâm – Hồng Kông: đi xe motor bắn súng, tuột thang dây từ nóc nhà kho xuống, vừa tuột vừa bắn, chim bồ câu bay lên trước mỗi cảnh đổ máu. Phim này không hợp khẩu vị người Mỹ ngay từ khâu biên tập nên bị cắt xén nhiều, doanh thu phim này cũng xòang. Đến Broken Arrow thì khá hơn một chút (kinh phí cao hơn, đạo diễn được nhiều quyền hơn).Năm 1996 Và đến Face/Off thì là đỉnh cao bạo lực Hongkong ở Hollywood. Tinh hoa của Sâm thể hiện hết trong phim này: diễn viên gạo cội (Nicolas Cage, John Travolta), áo chòang bay, bồ câu, nhà thờ, thuốc nổ, thánh ca, rượt đuổi, bắn như vãi đạn, súng ngắn trạm trổ, dao găm …Năm 1996 cũng là năm De Palma làm bùng nổ thị trường với Mission Imposible I (Tom Cruise)

Năm 1998 Ngô Vũ Sâm làm Mission Imposible II và một lần nữa trực tiếp để dấu ấn riêng của mình lên phim hành động Hollywood. Sau phim này thì Ngô Vũ Sâm có vẻ đi xuống. Chỉ có một chút lóe sáng trở lại trong Hostage (The Hire) với Clive Owen.

Phim Đen (1)

Toàn bộ cái Phim đen là nhặt từ topic “Scorsese, Woo, De Palma, Scott, Tarantino và Frankenheimer” bên tathy.

Phần 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9, 10, 11

—————–

Có lẽ phải bắt đầu cái topic này bằng một đạo diễn Việt nam …..: Trần Anh Hùng.Trần Anh Hùng là một tay quay phim giỏi. Đã từng đọat giải Camera Vàng cho Mùi Đu Đủ Xanh. Hùng quay cực giỏi trong không gian hẹp. Đặc tả được cảm xúc và hành động của nhân vật. Và quan trọng hơn và thể hiện được atmosphere của câu chuyện đang diễn ra trước ống kính. Quay như Hùng mà làm phim bạo lực kiểu châu Âu thì rất hợp.

Trong Irriversible có hai cảnh quay rất giống kiểu quay của Hùng. Cả hai đều cực kỳ bạo lực. Một là cảnh Monica Belluci bị hiếp trong đường hầm. Suốt cả trường đọan dài hơn 10 phút này góc quay và zoom của camera không thay đổi. Người xem có cảm giác đang ngồi xổm và nhìn chăm chú vào cảnh hiếp dâm rất dã man này. Cho đến lúc Monica ngẩng cái mặt nát bét lên thì cực kỳ kinh sợ. Cảnh kia là đọan thằng người yêu của Monica vào hộp đêm để trả thù: suốt cả đọan nó bẻ tay thằng ma cô gẫy nát, dùng cái bình cứu hỏa đập từng nhát từng nhát vào đầu thằng ma cô cho đến lúc bét ra thì camera cũng giữ nguyên góc quay. Xem phim mà cứ như chứng kiến nó đập chết thằng kia trước mặt mình.

Phim Xích Lô (1995): Nếu bỏ những ám ảnh tình dục kiểu Trương Nghệ Mưu thông qua nhân vật nữ (Yên Khê) và chuyển biến tâm lý kiểu The Wall thông qua nhân vật chính (Trần Văn Lộc) thì Xích Lô là một phim băng đảng kiểu Taratino và Scorese

Phim này có kết cấu thời gian rất vỡ vụn, rất không mạch lạc, câu truyện rất khó theo dõi theo đúng kiểu Resevoir Dogs (Taratino). Cách đặt tên nhân vật theo alias cũng giống đặc trưng của Taratino (vai của Lương Triều Vĩ là Nhà Thơ, của Ngô Quang Hải là Dao, của Hòang Phúc là Răng …). Cảnh quay băng của Lương Triều Vĩ lững thững đi trong hẻm rất giống cảnh quay băng mafia trong Resevoir Dogs. Các cảnh quay vật hay hành động, rồi quay đặc tả khuôn mặt của người chứng kiến thì giống phong cách của Marty y hệt. Thọai thì ngắn và vỡ vụn, nhiều lúc rất kinh tởm thì giống Taratino.

Trong Xích Lô có một cảnh phải nói là rợn người. Khi nhân vật chính (Lộc) đòi ra nhập băng của Vĩ thì Hải và Phúc dẫn Lộc đến một căn hộ bỏ hoang trong một chung cư. Ở đấy có một người bị trói trên ghế dựa và bị bịt miệng bằng túi nylon. Có một thằng giang hồ già (có lẽ là lính cộng hòa cũ) cởi trần, người có mấy vết đạn, cầm dao đứng tra tấn tinh thần người bị trói. Nó nói (diến thuyết) một hồi về cảm giác trước khi chết, rồi đột nhiên cầm dao thọc vào cổ người bị trói: máu phun thành vòi lên tường, giãy chết rất kinh khủng. Suốt cả đọan này Lộc-Hải-Phúc ngồi xổm để xem, không nói gì. Giết người xong, thằng giang hồ già đi ra với hội này vừa cười vừa nói: Bây giò mà có ly trà đá thì đã lắm đây. Nói xong gọi với ra ngòai: Cho mấy li trà đá. Thản nhiên đến kinh người.

Đọan vừa rồi đặc biệt giống một trường đọan xuất sắc trong True Romance (kịch bản Taratino, đạo diễn Tony Scott). Đấy là đọan ông bố của nhân vật chính bị đám mafia hỏi chuyện rồi bắn chết. Thằng trùm mafia cũng bắn tọet một cái rồi lau tay trước mặt đám đệ tử. Còn cái kiểu dùng dao đâm phọt máu thì là cảnh thường thấy trong Natural Born Killer (kịch bản Taratino, đạo diễn Oliver Stone).

Trong GoodFellas thì cảnh bạo lực đẫm máu không đáng kể, nhưng cách Marty thể hiện cái atmosphere sặc mùi bạo lực thì rất kinh người. Ví dụ như lúc Joe Persi đập chết cái thằng gangster già ở quán bar hay bắn thằng bồi lúc đang chơi bài. Trần Anh Hùng cũng cố gắng mô tả cái băng đảng của Vĩ trong khung cảnh Saigon như vậy, tuy khá hay, nhưng không thể nào bằng Marty được. Tuy nhiên có 2 trường đọan có thể so sánh với nhau.

Trong GoodFellas có đọan nhân vật chính (Ray Liota) đang đi xiết nợ thì người yêu gọi điện thọai bảo đến đón ngay. Ray phi xe đến đón, em kia khóc như mưa. Hóa ra nàng bị giai ghẹo. Ray chở em này, vừa đi vừa an ủi, rồi chạy xe thẳng đến chỗ anh cu kia đang đứng với bạn bè. Xuống xe một cái là móc súng đập vào đầu anh cu kia. Đập bằng báng súng. Cứ giữa mặt mà đập. Máu tuôn bét nhè. Ray thì vẫn sạch sẽ, bình thản. Cái hung bạo khát máu của Ray thể hiện ở chỗ này rất kinh người.

Trong Xích Lô thì Yên Khê đóng vai tình nhân của nhà thơ kiêm mafia Lương Triều Vĩ. Khê là gái trinh, nhưng Vĩ mang Khê đi mua vui cho mấy thằng tình dục bệnh họan.Thằng thích xem con gái đái thì bắt Yên Khê uống nước rồi bê chậu ra cho đái vào (Mạc Can đóng). Thằng thích rửa chân cho con gái thì bê nước rửa chân (Trịnh Thịnh). Có thằng thích nghịch con gái bị còng tay (Lê Tuấn Anh). Thằng này cuối cũng lại là thằng phá trinh Yên Khê. Nó vi phạm luật và định đền bù bằng tiền. Lương Triều Vĩ rủ Lê Tuấn Anh lên sân thượng. Vĩ nhỏ con, mặc áo khóac sáng màu. Tuấn Anh cao lớn ăn mặc trải chuốt. Vĩ cầm dao đâm Tuấn Anh từng nhát một cho đến chết. Cảnh này quay rất lặng lẽ.

Trong suốt phim này, Lương Triều Vĩ gần như không nói gì. Im lặng, đi lại, hút thuốc lá rất nhiều. Giống trong Hard-Boiled (John Woo), Vĩ đóng vai cớm chìm (đối nghịch với Châu Nhuận Phát đóng cảnh sát). Suốt cả phim Vĩ không nói, không cười. Chỉ biểu lộ tình cảm qua khuôn mặt. Những lúc cầm súng đập vào đầu Phát, cầm súng bắn đại ca, cùng Phát bắn nhau với xã hội đen trong bệnh viện. Nội tâm nhân vật lột tả cực nhiều, giằng co giữa vai trò cảnh sát – và một tay xã hội đen có nghĩa (Hard-Boiled) , giằng co giữa nhà thơ – và một tay anh chị (Cyclo). Đỉnh cao của motive này là vai của Vĩ trong Vô Gian Đạo. Nói chung, Vĩ là diễn viên giỏi nhất của Châu Á, bất kể đóng phim gì.

Quay lại với Xích Lô của Trần Anh Hùng. Đây là một phim hay, nên xem. Nếu có gì khó chịu thì chính là những nhân vật như thế, những câu chuyện như thế có vẻ không Việt nam lắm (cũng như Mùa Hè Chiều Thẳng Đứng vậy). Nhưng nếu xem nó như một phim nước ngòai (phim Pháp chẳng hạn) thì sẽ thấy nó khá quyến rũ. Phim này có một cảnh không ăn nhập mấy với phim: đó là cảnh cái máy bay trực thăng đổ. Tuy không ăn nhập nhưng rất ấn tượng và có cảm giác rất khó tả. Cũng như có một đọan có một thằng cầm khẩu AK47 nói: đây là nhạc cụ. Nạp đạn nói: đây là nốt nhạc. Ra cửa sổ, bắn xuống đường: đây là bản nhạc. Sau đó khung hình tối xầm lại mấy giây. Cái không khí bạo lực và tình dục tuy không đến ngột ngạt bức bối như phim nước ngòai nhưng cũng là rẩt khá .

Trần Anh Hùng chỉ giống Ngô Vũ Sâm được mỗi đọan dùng Lương Triều Vĩ. Còn những gì Vũ Sâm có thì Hùng không có. Hùng không có kịch bản hay đến mức lột tả được nhân vật giang hồ như Ngô Vũ Sâm (gangster là những người làm việc xấu nhưng muốn làm người tốt). Nhân vật của Sâm đặc thù hơn: tình nghĩa với bạn bè, tình cảm với gia đình, ân óan, hận thù rõ ràng rành mạch. Chất anh hùng ca nhiều hơn. Kỹ thuật quay cũng quá khác biệt, không dùng thủ pháp quay chậm để diễn tả cảnh hành động. Và nhất là không có bồ câu bay lên và áo chòang phấp phới. Có thể là Hùng muốn kể nhiều câu chuyện trong một bộ phim. Nhưng câu chuyện hay nhất thì sặc mùi Scorese và Taratino. Không biết có phải vậy mà cả ba đều đều đọat giải ở Canne hay không