Lưu trữ theo thẻ: đời

Quản Trị Dân Gian

Ở phương tây, quản trị đã thành một ngành khoa học lâu đời. Từ quản trị đỉnh cao như vận hành nhà nước, thể chế đến cấp thấp hơn ở các doanh nghiệp đa quốc gia, hoặc thấp hơn nữa như tại các doanh nghiệp nhỏ có tính địa phương, người phương tây lúc nào cũng có các phương pháp và nguyên tắc quản trị hết sức bài bản.

Còn ở ta thì quản trị vẫn còn bựa và bừa lắm. Ngay cả so với nước láng giềng TQ, vốn coi quản trị như thuật (art) hơn là khoa học (science) thì ta cũng vẫn là kẻ mọi rợ chứ chưa dám so với phương tây.

Nói thế không có nghĩa là chúng ta không có những tinh hoa quản trị được đúc kết từ nền văn minh lúa nước của riêng mình. Những đúc kết ấy hẳn là rất hay bởi ít nhiều dựa trên những đúc kết ấy mà có những anh hùng áo vải dựng nên cả một đế chế kéo dài hàng trăm năm như Lê Lợi, hay triển khai những cuộc cách mạng bão lốc dọc theo đất nước như Nguyễn Huệ. Hay đã từng có những doanh nghiệp bản xứ giàu nghiêng ngả kinh thành.

Thế nhưng, những thăng trầm lịch sử khiến cho cái mạch kinh nghiệm quản trị dân gian bị chìm quên lãng. Những thế hệ doanh nhân mới bắt đầu ưa thích học hỏi khoa học quản trị từ trời Tây. Có vẻ như chúng ta đang quên đi một điều: những đúc kết đã tồn tại cả trăm hoặc hàng trăm năm trong dân gian tức là nó rất phù hợp với đặc tính và văn hóa của người dân sống trong quá khứ và trên miền đất nuôi dưỡng những tinh hoa dân gian ấy.


***

Giống như mọi nơi khác trên thế giới và giống mọi cuộc cách mạng xây dựng đế chế mới trong lịch sử, các doanh nghiệp ở Vina thường bắt đầu từ một nhóm người hoặc là bạn bè hoặc là gia đình.

Và cũng giống như các đế chế lớn, dù là đế chế doanh nghiệp hay đế chế cầm quyền, cái nhóm người thân quen đấy rồi sẽ phải trải qua một cuộc tự phẫu đau đớn trước khi chuyển mình từ một tổ chức nhỏ và giàu tiềm năng qua một thể chế văn minh hơn để rồi trỗi dậy thành một đế chế lớn.

Rất hiếm khi các cá nhân hạt giống đầu tiên của “tổ chức” lại phân ngôi thứ ngay từ lúc bắt đầu (nhất là khi số hạt giống lớn hơn hai). Trường hợp có 3 người mà sớm phân ngôi thứ như ba anh em Lưu Quan Trương chỉ có trong tiểu thuyết và cũng đã được đơn giản hóa đến tận cùng rồi.

Câu chuyện phân ngôi thứ tới mức “Nồi da nấu thịt” như anh em nhà họ Nguyễn Huệ ở Quy Nhơn là câu chuyện rất có thể xảy ra với bất cứ tổ chức doanh nghiệp nào có tính gia đình nếu như họ thực sự muốn chuyển mình nhảy sang đẳng cấp mới, như đế chế của Quang Trung ngày xưa. Thậm chí còn tệ hơn, như nhà Lê phải giết công thần lập quốc, cho dù đã từng có lúc “hòa nước sông chén rượu ngọt ngào”, để xây dựng đế chế vĩ đại và có thời gian tồn tại lâu bền nhất lịch sử Vina.
Continue reading

Niềm Tin

Ông Cụ Hiệu Trưởng chuẩn bị nghỉ hưu. Chúng tôi có một bữa ăn nhỏ để chia tay ông cụ. Ông cụ gọi bữa ăn tối này là supper. Ông cụ là một người hơi nệ cổ về cách ăn nói nhưng lại khoáng đạt về hành xử và dám quyết định con đường phải đi cho dù con đường đi gian nan đến mấy.

Ông cụ gọi những bữa ăn nhanh và đơn giản, bất kỳ ăn vào lúc nào trong ngày, là lunch. Còn đã ngồi vào bàn, gọi món, ăn uống đàng hoàng, thì sẽ phải gọi là dinner.

Đứng trước những quyết định khó khăn và phần nào mạo hiểm, ông cụ suy xét rất kỹ, có lẽ thế, rồi chỉ đưa ra một thông điệp đơn giản: make it happen! Những suy xét này, tôi đoán, có gốc rễ từ trái tim của một người đàn ông nhân hậu, từ trải nghiệm tích lũy của một nhà giáo dục có chiều dài hoạt động dài tới 45 năm, nhiều hơn là từ cân nhắc của lý trí.

Continue reading

Tranquil Waves

Phải giải thích một lúc với anh bạn Trung Quốc trẻ tuổi của tôi, anh mới hiểu tôi đang nói đến Vạn Lý Trường Chinh. Anh thản nhiên buông một từ: Rubbish.

Anh bạn này còn trẻ, học đại học ở UK, chở tôi đi chơi hai ngày ở Ningbo bằng xe Porsche, chỉ cho tôi cách đi xe điện ngầm ở Bắc Kinh, cách đi xe điện ngầm và tàu siêu tốc đệm từ Maglev ở Thượng Hải. Chỉ qua email. Thế nhưng khi phải nói về các nhân vật, địa danh và sự kiện của Trung Quốc thì thật là vất vả. Rất may là có google. Ví dụ như nói về Vệ Tuệ, tôi bảo anh ấy search Shanghai Baby, thế là ra.

Anh này rất yêu thích thành phố Ningbo, my fatherland, như anh nhận. Anh bảo Ningbo là quê hương của nhiều người nổi tiếng, trong đó có Yo-Yo-Ma và một người mà mãi tôi mới ‘dịch’ được tên ra tiếng Việt là Tưởng Giới Thạch. Khi tôi bảo chính Tưởng Giới Thạch là người đã bắt giam Hồ Chí Minh và nhờ đó Hồ Chí Mih viết Nhật Ký Trong Tù. Anh bạn tôi rất khoái trá với chi tiết lịch sử này và cứ hỏi đi hỏi lại là có đúng Hồ Chí Minh bị Tưởng Giới Thạch bắt ở Trung Quốc không.
Continue reading

Lợi về lực …

Ai đã từng học qua môn Vật Lý hồi cấp II sẽ nhớ câu nói nổi tiếng của Archimedes: “Hãy cho tôi một điểm tựa, tôi sẽ nhấc bổng trái đất này” (“Give me a place to stand on, and I will move the Earth.”).

Đòn bẩy giúp người ta có lợi về lực. Người yếu dùng đòn bẩy có thể di chuyển được vật rất nặng.

Nhưng sách giáo khoa Vật Lý cũng nói thêm: “Lợi về lực, thiệt về đường đi”.

Ai trong số chúng ta cũng phải di chuyển dọn dẹp một vài hoặc rất nhiều tảng đá trong suốt cuộc đời của mình.
Continue reading

Tảng đá bất lực

Năm thứ 2 đại học bọn tôi phải học môn Điện động lực học. Thày Thỏa dạy môn này. Bên ngoài bài giảng, các thày dạy Vật lý thường hay kể các câu chuyện về …triết học, quân sự. Thày Thỏa có kể chuyện về thần học thế này.
Continue reading

Bay lên nào

Hôm nay nói chuyện nghệ thuật tý cho có vẻ hiểu biết.

Cách đây khá lâu, chắc cũng gần 10 năm, tôi được một cô bạn dẫn đi xem một cái triển lãm hậu hiện đại của Đức, làm ở triển lãm Vân Hồ. Curator của triển lãm ấy hình như là họa sỹ Nguyễn Quân. Curator giờ dịch ra tiếng Việt là giám-tuyển. Chắc là giám sát và tuyển chọn.

Rất may,cô bạn kia chính là con gái của họa sỹ Nguyễn Quân nên buổi đi xem triển lãm đấy, chủ yếu là visual art và installation, được họa sỹ Nguyễn Quân đi cùng và tận tình giải thích.

Continue reading

Mùa hè qua muộn

- Bác sáng tác “Thời hoa đỏ” năm bác bao nhiêu tuổi?
- Tôi sáng tác năm tôi ba mươi bảy tuổi.
- Bằng tuổi bọn cháu bây giờ. Chắc hồi đó các bác sống chậm nên ba mươi bảy tuổi vẫn còn làm thơ da diết như thế. Bọn cháu giờ sống nhanh, ở tuổi này đã chẳng còn cái gì da diết nữa.
- Hồi đó cuộc sống nhanh lắm anh ạ. Máy bay phản lực bay nhanh. Bom nổ nhanh. Đào bới cứu người cũng phải rất nhanh. Nhưng ở bên trong, bọn tôi “ngừng sống”!

Dưới màu hoa như lửa cháy khát khao
Anh nắm tay em bước dọc con đường vắng
Chỉ có tiếng ve sôi chẳng cho trưa hè yên tĩnh
Chẳng cho lòng ta yên
Anh mải mê về một màu mây xa
Về cánh buồm bay qua ô cửa nhỏ
Về cái vẻ thần kỳ của ngày xưa…

- Mùa Hoa Đỏ – Thanh Tùng -

Chết khô trong nước

Có đợt tự nhiên nghe nhạc không vào tai, cứ trôi ra ngoài.Tưởng đâu chán mấy cái thể loại xưa nay yêu thích. Đổi đi đổi lại vẫn không ăn thua. Lại tưởng nghe bằng headphone bị mất không gian, chuyển qua nghe bằng loa Coda. Càng nghe lại càng ức chế. Rồi đột nhiên phát hiện ra là lâu lắm không nghe một album nhạc Việt Nam nào. Cái sự không lọt tai có khi chỉ là do quá lâu không nghe hát bằng tiếng Việt.

Liền chạy hùng hục ra CMT8, vào một tiệm CD lớn, để mua nhạc Việt. Chọn cả nửa tiếng, không thấy album nào hay ca sỹ nào ưng ý. Cuối cùng mua hai album cũ. Một là “Chuyện Lạ” của Bằng Kiều. Một là “Suối và Cỏ” của Nguyên Thảo. Mang về nghe liền tù tì mấy lần liền, thấy tai lại trôi chảy như cũ.

Hồi bé có đọc một cuốn sách, hình như là Vật Lý Vui, trong đó có nói đến trường hợp một con cá có thể chết khô ngay cả khi nó đang sống trong đại dương. Đến giờ mới hiểu cái sự chết khô khi xung quanh mình là mênh mông nước bao bọc.

Fundamental Humour

Sơn và Châu là hai chú bé ở cùng khu tập thể. Lúc còn nhỏ, Sơn và Châu cùng học toán. Sau này lớn hơn một chút, Sơn chuyển qua học vật lý.

Một hôm Sơn hỏi Châu: “Châu có biết 5 điều Bác Hồ dạy không?”.

Châu trả lời: “Em có biết 5 điều Bác Hồ dạy”.

Sơn lại hỏi: “Thế Châu có biết 7 điều bác Đồng dạy không?”

Châu thật thà: “Em không biết có điều bác Đồng dạy”.

Sơn kết luận: “Vậy là Châu không biết tổng cộng có 12 điều bác Đồng Hồ dạy”.

***
Châu dặn, nhẹ nhàng và nghiêm khắc: “Chuyện này cho lên blog được, nhưng phải đề bản quyền là của anh Sơn”

Fundamental Beauty

Mình lên ô tô ở sân bay. Mọi người (chụp ảnh) ở ngoài gọi: “Châu kéo kính xuống”. Mình suy nghĩ chậm, bình thường ai bảo mình làm cái gì thì phải 5 phút sau mình mới làm được. Đằng này lại có hai cái kính. Lúc đầu mình kéo kính cận xuống (vừa kể vừa lấy tay kéo kính xuống để tả thực). Một lúc sau mới nghĩ ra là phải kéo kính xe ô tô. Lúc đó xe đi qua mất rồi.

- NBC -

(Ảnh: Việt Hưng)