UnPhởGettable

Lúc rời Bevery Hill, chúng tôi chạy qua một con đường có tên Santa Monica, có một quán phở mới mở, họ treo một cái biển nhỏ khiêm tốn nhưng tôi rất thích. Biển chỉ có mấy chữ như sau:UnPhởGettable – Now Open.

Trước đó mấy phút ở con phố đi bộ nhỏ lát đá nối Rodeo và Bevery Dr, hai cô gái trẻ nhờ tôi chụp hình. Hai cô gái trẻ mặt mũi xinh xắn ăn mặc rất cởi mở để khoe các đường cong và hình xăm dưới cái nắng chắc phải đến 36 độ C. Hai cô nói tiếng Việt. Đấy là hai người Việt cuối cùng tôi gặp ở nước Mỹ.

Continue reading

đang nghĩ dở

Có một điều rất kỳ quặc là bọn Trung Hoa ngày xưa đã từng triển khai quân đội bằng đường biển và gây ảnh hưởng chính trị ngoại giao xuống tận Java, tức là quá cả vùng bờ biển Chân Lạp, Phù Nam. Rồi sau thời kỳ Trịnh Hòa thì tự nhiên nó ko phát triển hàng hải nữa mà thu hẹp về lục địa. Tức là từ rất rất lâu rồi. Từ thủa Phù Nam còn là một vương quốc rộng lớn, rộng lớn đến mức Đề Quốc Khmer sau này được coi là rộng (1 triệu km2) cũng nằm trong Phù Nam và một phần của Champa (Chiêm Thành). Continue reading

Cao Tiệm Ly

Cao Tiệm Ly khoanh chân nhẹ nhàng ngồi xuống thảm. Đã quá chiều. Có lẽ nắng bên ngoài đã tắt. Gió hạ khe khe thổi, xua đi oi bức.

Tần Vương sai người rót trà. Tiệm Ly khoan thai nhấp.

Ông bắt đầu lên dây đàn, khuôn mặt lúc thư thái, lúc cẩn trọng. Cây đàn trong tay Tiệm Ly, ngân lên từng nốt ngắn. Bỗng Tiệm Ly nhăn mặt, cây đàn phát ra một tiếng chói tai.

Mặt Thủy Hoàng lo lắng. Ông hỏi: Có đau lắm không?

Ly không trả lời. Bắt đầu chơi nhạc.

Continue reading

Phụ nữ đi làm là để hưởng thụ (khai trương G+)

Tôi có một cô bạn. Chưa gặp bao giờ. Chỉ thi thoảng chat. Có khi cả năm mới chat một lần. Cô này có một điểm lạ. Có vẻ như cô ấy là con quan. Đi du học. Học xong lấy chồng cũng là du học sinh. Rồi ở lại nước ngoài cùng chồng và sống từ lúc bấy đến giờ. Tôi hỏi cô ấy là sao em không đi làm. Cô ấy bảo: Từ lúc còn là một cô bé em đã nghĩ cuộc đời em sẽ là một bà vợ nội trợ.

Đấy là một cách sống. Thậm chí phổ biến ở các nước phát triển. Thậm chí có cả một bộ phim. Có cả một danh từ, housewife, để chỉ các bà vợ nội trợ.
Tôi nghĩ đấy là một cái tốt. Vừa truyền thống: người săn bắn, người giữ bếp. Vừa hiện đại: người mẹ và vợ hiện đại cần kiến thức và kỹ năng để xây dựng gia đình và các thế hệ tương lai.

Nhưng đôi khi đi làm lại là cách hưởng thụ cuộc sống.

Phần còn lại xem ở đây hehehe.

Biển Đông

Đọc các tài liệu về Việt Nam ở thế kỷ 16, 17 và 18 thấy nhiều cái thực sự thích thú (thực ra lúc đó chưa có Việt Nam). Thích thú bởi bao lâu nay cá nhân tôi (và có lẽ nhiều người khác cũng thế) luôn nhìn đất nước, dân tộc và lịch sử từ trong ra. Kiểu như tự soi gương rồi tự nghĩ về mình. Hoặc cao thủ hơn chút là vẽ chân dung tự họa. Nay đọc các sách của người Châu Âu viết về đất nước, con người và lịch sử của chúng ta từ những năm cuối thế kỷ 16 đến đầu thế kỷ 19, thấy họ nhìn nhận chúng ta thật là thú vị.

Một trong những điểm họ đánh giá về đất nước chúng ta, ở cái thời kỳ mông muội ấy, là chẳng có gì ngoài lợi thế địa lý. Họ ở đây là các hải đội của Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha, Hà Lan, Anh và sau này là Pháp. Trên các con tàu ấy là hải quân, là các tu sỹ dòng Tên, dòng Đa Minh, dòng Phan Xi Cô, là các nhà buôn Bồ Đào Nha, Hà Lan và Anh. Ở giữa những người Châu Âu văn minh, người Việt mông muội, là các thương gia Hoa, thương gia Nhật và cả giáo dân Nhật, các linh mục lai giữa người Bồ và người Đông Nam Á.

Hôm qua tôi đọc bài này của Nguyễn Đình Đầu và hơi băn khoăn. Lập luận của bài viết này có một điểm yếu và bị ẩn đi: bài viết này dựa trên giả định là người Châu Âu biết đến phía nam nước ta trước khi biết đến Trung Quốc và các nước khác. Continue reading

Đảo ngói

Hồi trước có hai vợ chồng, vợ hơi nghễnh ngãng nên chồng nói gì hay phải hỏi lại. Có lần mái ngói cũ quá phải đảo lại, chồng leo lên nóc để đảo ngói, vợ đứng dưới nhìn lên để kiểm tra chất lượng.

Chồng đảo ngói được một lúc, gọi với xuống để vợ kiểm tra: Kín hay Hở?
Vợ nghe không ra hỏi lại: HỞ? Continue reading

Hát Quốc Ca

Lần cuối cùng tôi hát Quốc Ca chắc phải hơn chục năm trước. Hát ở sân Thống Nhất, cùng cả chục ngàn người, trước một trận đấu nào đó của đội tuyển Việt Nam. Lâu quá rồi không nhớ.

Không rõ các trận đấu của giải V-League người ta có hát Quốc Ca không. Từ hồi Thể Công, CAHN, Cảng SG… toi mạng, không đến sân nữa nên không biết.

Ở Mỹ thì việc hát quốc ca ở các sự kiện thể thao lớn hình như là một truyền thống được ưa thích. Hoặc là những sự kiện tụ tập nhiều người hình như họ cũng hát hoặc có dàn nhạc chơi quốc ca.

Thậm chí hình như có luật bất thành văn là nữ ca sỹ đỉnh cao (divas) thì phải được chọn để hát quốc ca Hoa Kỳ ở các giải đấu lớn như Super Bowl hay NBA. Một trong những Divas đấy là W. Houston. Thậm chí bản ghi âm của W.H.  còn lên hit của BillBoard. Các bạn thử tưởng tượng ở VN, giả sử Mỹ Linh, ghi âm Tiến Quân Ca và bản ghi này lọt vào Top Ten Làn Sóng Xanh xem sao.

Continue reading

Đường quen

Nếu bạn có nhiều lần chuyển nhà, chuyển chỗ làm, chuyển …người yêu, bạn sẽ thấy tất cả những sự chuyển này có một mẫu số chung. Đó là những con đường.
Những con đường quen hằng ngày đang đi,  khi chuyển nhà, chuyển chỗ làm, chuyển người yêu, tự nhiên trở thành những con đường xưa đã đi. Còn bạn bắt đầu làm quen với những con đường mới. Cho đến khi những con đường mới trở thành đường quen …

Continue reading

Cho nó cái thang dây

Đằng sau phức tạp là đơn giản, cái này chân lý rồi, các bác đừng cãi nhé.

Em từ lâu đã nhận thấy từ lịch sử, giống như bác đại tướng Lê Đức Anh cũng mới nói trên bi nét là phải học từ lịch sử, nhất là lịch sử gần, có điều đơn giản là: quân đội trung hoa cả ngàn năm nay đánh nhau với nước ngoài toàn thua. Riêng quân đội của cộng hòa nhân dân trung hoa, tức là quân giải phóng con khỉ gì đấy, chưa đánh thắng ai bao giờ. Đánh trên đất liền, gặp Nga (Liên Xô) nó tát gãy răng mấy lần, đánh với VN ta thì bị ngáng chân ngã vỡ cả mặt.

Nhưng bọn tàu nó là cái nơi đẻ ra pháo hoa và múa sư tử, tức là những trò đùng đoàng đấm đá nhìn thì đẹp mắt hoành tráng kinh lắm, nhưng chỉ là biểu diễn. Hay cái võ nghệ của nó cũng thế, có lần em các bác xem TV có phỏng vấn Lý Tiểu Long. Anh này bảo: các bạn có biết tại sao phim võ thuật toàn là về thời xưa không? Vì thời nay nó rút súng bắn đoàng cái chết rồi, võ vẽ thì làm cái đ’o gì cho đời.
Continue reading

Nhà thờ cũng nên cưỡng khựa

Chủ nhật 5/6 vừa rồi, điều tôi chờ đợi nhất, không phải là sự bày tỏ thái độ của người dân thông qua biểu tình ôn hòa (thực tế đã diễn ra ở Hn và Sgn), mà là sự lên tiếng của nhà thờ về vấn đề chủ quyền và phản đối tàu khựa gây hấn. Đây là cơ hội rất lớn để nhà thờ đứng về phía dân tộc và đất nước. Cuối cùng chẳng thấy gì, chắc bao nhiêu năng lượng dùng để đòi mẩu đất tòa khâm sứ và cầu nguyện cho anh Cù hết rồi, giờ mệt quá, chả quan tâm đến đất nước được nữa hehehehe.

Có nên đường ai nấy đi? Nếu vậy thì quá tiếc. Tiếc rằng nhà thờ, là lực lượng xã hội cực lớn với hàng triệu giáo dân, được tổ chức tốt, liên thông quốc tế mạnh mẽ, tư liệu lịch sử cực nhiều, nhiều linh mục được đào tạo tốt, vậy mà khi đất nước bị ngoại bang hăm dọa và vi phạm chủ quyền, thì lại im lặng, khác hẳn với những gì họ đã từng làm ở nhà thờ Thái Hà cho anh Cù và cho mấy mẩu đất bằng cái bàn tay.

Giáo hội công giáo VN có thể làm được rất nhiều cho cái đất nước này.

Từ việc phản đối nhà nước Trung Quốc bổ nhiệm linh mục tàu không qua Vatican. Continue reading