Liên Bang Vina

Tôi cho rằng một trong những nguyên nhân làm cho nước ta nghèo, yếu, sức cạnh tranh kém, tiềm lực vươn lên đuối, chính là vì nước ta có khác biệt vùng miền quá lớn.

Khác biệt không chỉ ở tiếng địa phương, văn hóa vùng miền, tính cách con người, mà còn khác ở khí hậu, địa lý, địa chất, thổ nhưỡng. Khác biệt cả ở các tập quán làm nông, làm sản xuất nhỏ, kinh doanh, sử dụng vốn.

Một chính sách nhất quán cho cả nước, chắc chắn là không thể hiệu quả. Chính sách công nghiệp hoặc dịch vụ công nghiệp, nếu hiệu quả ở Tp Hồ Chí Minh, chắc chắn sẽ thất bại ở Lào Cai. Chính sách khuyến khích nuôi trồng và xuất khẩu thủy sản ở Miền Tây, đương nhiên là vô nghĩa ở Hà Giang.

Trẻ em tp Hồ Chí Minh đã khác trẻ con Hà Nội. Trẻ thành phố khác hẳn trẻ nông thôn. Trẻ nông thôn thì không giống gì trẻ miền núi. Việc bắt hàng triệu đứa trẻ về cơ bản là khác xa nhau ấy, phải học bằng sách giống nhau từ lớp 1 đến lớp 12 là một điều không chỉ không khoa học mà còn hơi ác.

Các chính sách thuế khóa cũng vậy.

Thậm chí cả các chính sách liên quan đến lao động như hộ khẩu, lương cơ bản, bảo hiểm, giáo dục cơ sở, thậm chí an ninh cộng đồng,  cũng không thể hiệu quả ở các vùng miền khác nhau nếu chỉ có một chính sách chung để áp dụng. Continue reading

Đất Nước có từ bao giờ?

Entry Vua Hùng tên thật là gì được các bạn đọc quan tâm kinh ra phết, view tăng ác. Một phần là bài viết thú vị, hehe, một phần là nhờ các bác nổi tiếng đặt link và đăng lại bài.

Nhờ đó mà bác Trương Thái Du đã nhảy vào comment. Đưa ra giả thuyết Âu Lạc phải là Đất Nước. Tôi đã phản đối kịch liệt (ở phần comment) nhưng bác ấy vẫn bảo vệ ghê lắm, chắc giả thuyết này là bác ấy nghĩ ra nên bác ấy mới đặt vào đấy một niềm tin sắt đá như vậy. Từ việc phải đi chứng minh Âu Lạc không phải Đất Nước, tôi tự hỏi, chữ Nước và Đất Nước xuất hiện từ thời kỳ nào. Dưới đây là đáp án:

Continue reading

Vua Hùng tên thật là gì?

1. Hùng và Lạc

Chữ Hùng (trong Hùng vương, Hùng điền) hay chữ Lạc (trong Lạc vương, Lạc điền, Lạc hầu, Lạc tướng) chữ nào có trước?

Chữ Lạc có trước, xuất hiện trong văn bản Giao Châu ngoại vực kí [交州外域記, Jiaozhou waiyu ji]. Cụ thể như sau:

交州外域記曰,交趾昔未有郡縣之時,土地有雒田,其田從潮水上下,民墾食其田,因名為雒民。設雒王雒侯主諸郡縣。縣多為雒將。雒將銅印青綬。

Giao châu ngoại vực kí viết: “Giao Chỉ tích vị hữu quận huyện chi thời, thổ địa hữu lạc điền, kì điền tòng triều thủy thượng hạ/thướng há, dân khẩn thực kì điền, nhân danh vi lạc dân. Thiết lạc vương lạc hầu chủ chư quận huyện. Huyện đa vi lạc tướng. Lạc tướng đồng ấn thanh viện.”

Giao châu ngoại vực kí nói rằng: ‘Jiaozhi/ Giao Chỉ thời xưa khi chưa có quận huyện, đất đai (thì) có ruộnglạc. Những ruộng này theo (sự) lên xuống của con nước, và người dân cày cấy lấy cái ăn [ở] ruộng đó vì thế được gọi là dân lạc. Đặt các ông hoàng lạc (lạc vương), các ông quanlạc (lạc hầu) cai quản ở các quận huyện. Nhiều huyện có tướng lạc (lạc tướng). Các tướng lạc có dấu đồng và dải xanh.’

Continue reading

Rồng đỏ Khám lớn

Phan Xích Long khi bị bắn chết mới có 23 tuổi. Trước đó mấy tháng, mấy chục hội kín của người Việt (theo mô hình Thiên Địa Hội) đã cùng tổ chức phá ngục (Khám lớn SG) để cứu hoàng đế Phan Xích Long nhưng thất bại. Ám hiệu của cuộc phá ngục là “Cứu Đại Ca”. Vì bản chất Phan Xích Long là giang hồ dao búa, biết chế bộc phá, biết tổ chức lực lượng và đặc biệt là giỏi …bùa chú, mật hiệu, ám khí. Phan Xích Long tự xưng là Đông cung, con vua Hàm Nghi, để từ chỗ đứng đầu một chi hội mà thành vua giang hồ, quy phục được khoảng 80 hội kín người Việt.

Phan Xích Long được cho là có ngậm bùa ngải, đạn bắn không trúng. Anh tổ chức bạo động lật đổ chính quyền Pháp nhưng thất bại và bị bắt khi đang “trốn” ở Phan Thiết và bị giam ở Khám Lớn Sài Gòn. Khi cướp ngục, quân của Phan Xích Long chỉ dùng gậy gộc mã tấu, không dùng súng, chỉ ngậm bùa hay cầm bùa chú ở tay mà xông vào. Kết quả là ngục không phá được mà quân bị bắn chết. Sáng hôm sau bọn Pháp chỉ việc đi ngoài đường, thấy ai mặc quần đen áo bà ba trắng, quấn khăn cổ trắng thì cứ thế mà bắt vì đây là uniform của quân Phan Xích Long. Đại Ca Phan Xích Long cuối cùng bị xử bắn chết, chôn ở nghĩa trang Đất Thánh Chà (Công ty Môi trường Đô thị bây giờ, chỗ đường Võ Thị Sáu). Continue reading

Rượu ơi ta đã say rồi

Nhóm nhạc có cái tên ngộ nghĩnh Quái Vật Tý Hon vừa ra một album tên là Đường Về. Trong đó có bài hát “Vợ ơi anh đã sai rồi”  nghe rất dễ chịu, phảng phất Người ơi người ở đừng về.

Bài hát này có câu “Rượu ơi ta đã say rồi”. Continue reading

Ảo thanh

Hai gái ở thuê cùng một nhà trọ. Ngoài những lúc khinh nhau để sống, như họ thường lén lút kiêu hãnh khoe với bạn bè mình, họ cũng có lúc tâm sự tâm ngành, chị chị em em.

Gái Một: “Khu nhà mình có chó không chị nhỉ? Lần nào đi tắm em cũng nghe như có tiếng chó sủa”.

Gái Hai: “Khu này đến đàn ông còn hiếm nữa là chó. Ảo thanh đấy mày ạ. Mà sao mày không ảo thanh cái gì mà lại đi ảo thanh tiếng chó?!”. Continue reading

Sống ở trên đời phải dày cái mông

Nạn đinh tặc không chỉ hoành hành ở các xa lộ mà nay đã vào tới xa lông của bộ. Quan chức đi làm giờ cứ phải thủ thêm một cuốn từ điển dày khự để kê đít ngồi kẻo đinh cắm vào mông. Sự kiện này gây bức xúc không chỉ trong giới xuất bản, đặc biệt là giới biên soạn từ điển, mà còn lây lan qua cả giới cần lao, xưa nay vốn chỉ quan tâm đến bảng cửu chương, kết quả sổ xố và thơ đề.

Tờ báo trẻ ranh, vốn thường đứng về phía cần lao mà đả đảo bọn cần tiền, đã làm một điều tra nho nhỏ rồi kết luận: “Số đông đứng về phía kẻ có đinh”.

Continue reading

Chim nướng và Sáng kiến Thăng La

Có vẻ như những cơn mưa cuối cùng của mùa mưa đã đi qua, trả lại cho Sài Gòn những ngày nắng. Nắng rọi qua vòm cây xanh trên các công trường, danh từ ở đây người ta chỉ các quảng trường, nghiêng qua các quán cà phê vỉa hè, chạy theo các con đường và rồi tràn ngập các bãi gửi xe.

Thay cho việc bôi kem và lăn lộn phơi mình dưới nắng trên các bãi biển vắng, chúng ta lại đắm mình trong các căn phòng máy lạnh, phó thác việc phơi nắng cho những chiếc xe hai bánh trung thành. Continue reading

Nguyễn Gia Trí ở Mai Khôi

Mai Khôi là một nhà thờ nhỏ và giản dị nằm trên đường Tú Xương.

Nhà thờ Mai Khôi nhỏ và khá vắng vẻ. Không có tháp chuông, thay vào đó là tiếng cồng nhỏ, được gióng lên từ ngay phía bên phải gian cung thánh. Nhà thờ cũng không sử dụng piano hay đàn keyboard giả phong cầm, họ chỉ đơn giản dùng một cây guitar gỗ có lẽ gắn thêm pick-up để đàn cho ca đoàn hát.

Mười bốn đàng thánh giá, rất thú vị, được Việt Nam hóa tối đa. Ông quan Phi La Tô đội mũ cánh chuồn. Mấy người  lính La Mã đội nón như lính khố xanh khố đỏ. Người dân thì đàn ông chít khăn mỏ rìu, hoặc khăn đóng, đàn bà quấn khăn.

Continue reading

Chocolate mùa hạ

“Đợi anh khoảng 5 phút được không?” – Tôi đột ngột cắt ngang câu chuyện.

“Anh đi mua kem cho bọn em à? Hôm nay trời nóng thật ý!” – Cô gái bé nhỏ mặc chiếc váy xanh nhẹ nhàng mỏng, hơi nghiêng mắt nhìn tôi và hỏi.

“Ở đây không có kem, vì đây là một cái chung cư cũ, anh ở tầng trên cùng. Buổi tối ở đây mát và nhiều gió. Ban ngày nóng, nóng khá khó chịu, mái tôn kêu răng rắc khi nắng bắt đầu gắt. Nghe tiếng nắng kêu trên đầu là biết đã quá 8 giờ sáng”.

Cô gái cao gầy, duỗi đôi chân dài dưới cái quần denim ngắn như không thể ngắn hơn được nữa, duỗi cả bàn chân sơn móng màu da cam chói chang, kêu lên khe khẽ: “Mùa hè vẫn chưa hết”. Continue reading