Category Archives: đời

Mặt trời xuống biển trăng lên núi

1.

Đứng trên cầu Tô Châu bắc ngang khu đầm biển duyên hải rộng lớn, chúng tôi quay mặt nhìn ra cửa biển lấp lánh sáng dưới ánh trăng rằm tháng ba. Đấy là phía tây, hằng ngày mặt trời đi xuống biển, là vùng đất liền hiếm hoi ở Việt Nam mà ta có thể chiêm ngưỡng biển xanh dưới ánh tà dương.

Phía sau chúng tôi là trăng rằm tỏa ánh sáng trong vắt xuống phần ăn sâu vào đất liền của biển. Khu đầm ấy phong cảnh hữu tình như hồ nước ngọt rộng lớn, nên người xưa gọi là Đông Hồ. Còn Mạc Thiên Tích, vị đại đô đốc yêu tiếng Việt, gọi là Đông Hồ Ấn Nguyệt chắc cũng vì những đêm trăng soi bóng nước yên bình.

2.

Vùng đất Hà Tiên hoang dã ngày xưa, tự mình thu dưỡng người dân phiêu bạt về đây dựng đất và giữ nước. Trong chưa đầy một trăm năm đầu tiên lập đất, Hà Tiên đã chịu đựng và anh dũng chống trả vô số các cuộc cướp bóc, xâm lăng của cả người Cao Miên, Xiêm La lẫn bọn hải tặc Khmer trộn cùng người Hán.

Có một đảo đá nhỏ, đứng trơ trọi trên cửa biển, vừa là trạm quan sát vừa làm cánh cửa kiên cường chắn sóng, bảo vệ vùng đất nhỏ Hà Tiên. Hòn đảo đấy được Mạc Thiên Tích đặt tên là Kim Dữ Lan Đào (Đảo vàng – Cửa chắn sóng). Nó giống như chính vùng đất Hà Tiên bé nhỏ, từ cuối thế kỷ 17 hoang sơ đã bắt làm cánh cửa che chắn chongười dân khai phá những vùng đất mới, từ Rạch Giá đến Cà Mau, để rồi cùng cái bóng bảo hộ của các chúa Nguyễn thế kỷ 18, đã mở rộng đất đai bờ cõi Việt Nam từ vùng biển cực tây ngược lên đến tận Gò Công, rồi tất cả cùng hòa mình vào trấn Gia Định, thủ phủ của chúa Nguyễn thời tiền Nguyễn Ánh.

Kim Dữ Lan Đào, bây giờ được biết đến với tên Pháo Đài, do vua Minh Mạng xây pháo đài cửa biển trên hòn đảo này, là nơi ta có thể ngồi nhìn ra biển mỗi sáng sớm, khi có thể uống trà với ánh hừng đông phản chiếu mặt hồ, đến khi chiều về lại có thể đối ẩm cùng tà dương hạ dần xuống mặt biển trong lúc trăng ló mặt đầu non.

3.

Cách trung tâm Hà Tiên chưa đến chục cây số là một ngọn núi đá nhỏ cô độc nhô lên trên cánh đồng rộng lớn. Dân ở đây gọi hòn núi đá này là Đá Dựng. Đá Dựng có những hàng đa cổ thụ khổng lồ, rễ chùm lên vách đá. Dưới những chùm rễ đấy ẩn giấu một miệng hang đá, gọi là hang Biệt Động, do thời chiến tranh, biệt động dùng miệng hang này làm trạm quan sát nhìn về thị trấn.

Tên cũ của hang là Cội Hàng Da (gốc cây đa), truyền thuyết là nơi ở của con chằn tinh hung ác bị Thạch Sanh chém. Rồi cũng hang đá này trở thành nơi trú ẩn của Thạch Sanh sau khi bị Lý Thông lừa dối đến nỗi phải trốn vào rừng.
Từ cửa hang này, một ngày kia, Thạch Sanh nhìn thấy đại bàng cắp công chúa Quỳnh Nga bay qua bầu trời, chàng đã giương cung bắn. Con đại bàng xã cánh rơi xuống hòn núi đá Thạch Động, cách Đá Dựng hơn một cây số cánh đồng, là nơi Thạch Sanh lội bộ dò theo vết máu mà tìm đến.

Trong hang đá của Thạch Động vẫn còn giếng đá sâu, tương truyền ăn thông ra biển, nơi Thạch Sanh bám dây leo xuống cứu công chúa và bị Lý Thông hãm hại bằng cách bỏ rơi dưới đáy hang. Cũng chính dưới đáy giếng này, Thạch Sanh đã cứu được thái tử con vua nước Cần Một bị giam trong cũi sắt, để rồi được vua cha tặng cho cây đàn để trả ơn.

Có lẽ Thạch Sanh là truyền thuyết giàu hành động và kịch tính nhất trong kho tàng chuyện cổ tích Việt Nam. So với các chuyện cổ khác, các nhân vật trong Thạch Sanh có họ tên, còn bản thân chuyện cổ tích này được người ta cho rằng xuất hiện trong dân gian tương đối muộn, vào thế kỷ 18, tương ứng với thời kỳ người Hà Tiên bắt đầu dựng đất và giữ nước.

Nếu Thạch Sanh quả thực phát sinh từ vùng đất này, thì ẩn chứa dưới các lớp vỏ truyền thuyết có thể sẽ là bóng dáng của lịch sử.

Con chằn tinh ăn thịt người có thể là phóng chiếu tiềm thức phản kháng của người dân đất Hà Tiên thủa hoang sơ, chống lại không chỉ sự cướp bóc tàn ác của quân lính Cao Miên và còn như muốn thoát ra khỏi cái bóng văn hóa Khmer mà biểu tượng là truyền thuyết rắn thần Naga. Nó cũng lờ mờ lý giải được tại sao trong tiếng Nam người ta nói “dữ như chằn lửa” còn tiếng Bắc không có sự so sánh như vậy.

Continue reading

Lan man dắt sách qua đường

Các đây mấy hôm, nhân các bác ở trên facebook làm ầm ĩ trong cảnh yên lặng về một vụ ngã ngựa dịch thuật, tôi đã viết một cái note ngắn trên facebook của mình để bênh vực các bạn tư nhân làm công tác xuất bản một chút.

Bài viết ấy, ngoài một số lập luận thuần lý, còn lại là vô số các ý kiến cảm tính của tôi. Cảm tính, bởi tôi luôn cố gắng nhìn mọi việc, dù tệ đến đâu, bằng cái nhìn thiện cảm.

Để có thể thiện cảm với mọi việc, không chỉ đơn giản là tâm niệm trong lòng, mà phải rèn luyện, thực hành cái cách nhìn thiện cảm ấy.

***

Tôi không biết nhiều lắm về Aristotle, tôi chỉ biết mang máng là ông này làm chủ nô, và có quan điểm rất đặc biệt về đạo đức. Đạo đức theo quan điểm của Aristotle, là phải thực hành, có lẽ phải thực hành từ tấm bé.

Nó hơi khác với cái “nhân chi sơ tính bản thiện”, nghe thì rất sướng tai, nhưng mà ẩn chứa sự lười nhác và phó mặc.

Continue reading

Bổ đề Tình nhân

Hồi học cấp ba, có thầy Thắng bên chuyên toán qua lớp tôi dạy toán. Thầy bảo: Các em có biết nhà toán học và nhà vật lý khác nhau thế nào không? Khác nhau thế này. Nếu hỏi nhà vật lý các bước để đun một ấm nước, nhà vật lý sẽ nói: Bước 1: đổ nước vào ấm, Bước 2: cho lên bếp. Hỏi tiếp: Nếu trong ấm đã có nước thì sao. Nhà vật lý bảo: tiến hành luôn bước 2. Tương tự như vậy, hỏi nhà toán học. Với câu hỏi trong ấm đã có nước thì sao, nhà toán học trả lời: đổ nước trong ấm ra, quay lại bước 1.

Hôm Tết đến thăm căn hộ nổi tiếng ở Vincom, căn hộ có hai phòng ngủ, có phòng khách, nhưng bếp chả có cái quái gì ngoài một ấm nước điện. Chả có người ở luôn. Căn hộ  được sử dụng cho khách nước ngoài của Viện, hoặc để giáo sư Châu ở mỗi khi về nước.

Continue reading

Chim nướng và Sáng kiến Thăng La

Có vẻ như những cơn mưa cuối cùng của mùa mưa đã đi qua, trả lại cho Sài Gòn những ngày nắng. Nắng rọi qua vòm cây xanh trên các công trường, danh từ ở đây người ta chỉ các quảng trường, nghiêng qua các quán cà phê vỉa hè, chạy theo các con đường và rồi tràn ngập các bãi gửi xe.

Thay cho việc bôi kem và lăn lộn phơi mình dưới nắng trên các bãi biển vắng, chúng ta lại đắm mình trong các căn phòng máy lạnh, phó thác việc phơi nắng cho những chiếc xe hai bánh trung thành. Continue reading

Nguyễn Gia Trí ở Mai Khôi

Mai Khôi là một nhà thờ nhỏ và giản dị nằm trên đường Tú Xương.

Nhà thờ Mai Khôi nhỏ và khá vắng vẻ. Không có tháp chuông, thay vào đó là tiếng cồng nhỏ, được gióng lên từ ngay phía bên phải gian cung thánh. Nhà thờ cũng không sử dụng piano hay đàn keyboard giả phong cầm, họ chỉ đơn giản dùng một cây guitar gỗ có lẽ gắn thêm pick-up để đàn cho ca đoàn hát.

Mười bốn đàng thánh giá, rất thú vị, được Việt Nam hóa tối đa. Ông quan Phi La Tô đội mũ cánh chuồn. Mấy người  lính La Mã đội nón như lính khố xanh khố đỏ. Người dân thì đàn ông chít khăn mỏ rìu, hoặc khăn đóng, đàn bà quấn khăn.

Continue reading

Đảo ngói

Hồi trước có hai vợ chồng, vợ hơi nghễnh ngãng nên chồng nói gì hay phải hỏi lại. Có lần mái ngói cũ quá phải đảo lại, chồng leo lên nóc để đảo ngói, vợ đứng dưới nhìn lên để kiểm tra chất lượng.

Chồng đảo ngói được một lúc, gọi với xuống để vợ kiểm tra: Kín hay Hở?
Vợ nghe không ra hỏi lại: HỞ? Continue reading

Tiền mặt đi đâu?

Mấy hôm rồi mới có thời gian rảnh đọc báo. Thế quái nào lạm phát kinh quá. Mình cả đời đi làm lúc nào cũng chỉ đủ ăn, chưa mua được cái tài sản gì, nên không quan tâm nhiều đến lạm phát lạm phiếc. Hóa ra bấy lâu nay lương tăng bao nhiêu phát tăng bấy nhiêu, thảo nào.

Có cái ông gì, Milton Friedman thì phải, ông ấy bảo ở đâu thì lạm phát cũng có nguyên nhân là tiền tệ. Tiền tệ hay tiền bạc cũng vậy, tệ và bạc, mẹ, lúc nào chả đi với nhau.

Nhưng như tên các bài báo nói về kinh tế vĩ mô gần đây, tiền quay lưng lại cả với ngân hàng, rồi tiền mặt đi đâu hết, thì quả là tệ bạc quá lắm rồi đấy. Mẹ cái đồng tiền.

Continue reading

Bỏ rác vào thùng

Tôi có một anh bạn, các con anh đều học trường quốc tế. Có lần tôi hỏi anh lý do tại sao lại cho các con học trường quốc tế hết như vậy. Ý là ngoài chuyện cố gắng cày cuốc kiếm tiền ra thì lý do nào để anh lựa chọn trường tây, thay vì trường ta.

Anh mới kể thế này.
Continue reading

Côn Đảo

Trưa nay ngồi ăn ở biển Côn Đảo. Thật kỳ lạ khi cái nhà hàng này lại mở nhạc của Jean Michel Jarre. Ngoài trời vừa nắng vừa mưa, không khí hơi oi bức, nhà hàng vắng ngắt, bờ biển không có ai ngoài mấy đứa trẻ con người Pháp nghịch như điên. Và âm thanh của Jean Michel Jarre.

Hơn hai mươi năm mới lại nghe thấy âm thanh điện tử kỳ diệu, của một người đã từng được coi là Mozart của thế kỷ 20. Âm thanh ấy không cũ đi chút nào, dù phát ra từ cái loa rẻ tiền của một resort do nhà nước làm chủ sở hữu.

Tức là mình đã cũ đi. Continue reading

Người biết chữ phải làm gì?

Tôi bắt đầu bằng một nhân vật cụ thể, anh này là một người biết chữ, ở Mỹ và là chủ một trang web có nhiều thông tin kiểu điểm báo. Đặc sản của web này là vô số điểm báo mỗi ngày kèm theo các nhận xét ngắn gọn và thường là đả kích chế diễu chính sách. Tôi thường đọc các nhận xét của anh này và tự hỏi tại sao anh này biết chữ mà thái độ của anh ấy với xã hội và bộ máy vận hành cái xã hội ấy lại hằn học như vậy.

Tôi nghĩ người biết chữ muốn trở thành trí thức thì cần phải có thêm nhiều thứ, trong đó có lòng dũng cảm.

Continue reading