Category Archives: đời

Bổ đề Tình nhân

Hồi học cấp ba, có thầy Thắng bên chuyên toán qua lớp tôi dạy toán. Thầy bảo: Các em có biết nhà toán học và nhà vật lý khác nhau thế nào không? Khác nhau thế này. Nếu hỏi nhà vật lý các bước để đun một ấm nước, nhà vật lý sẽ nói: Bước 1: đổ nước vào ấm, Bước 2: cho lên bếp. Hỏi tiếp: Nếu trong ấm đã có nước thì sao. Nhà vật lý bảo: tiến hành luôn bước 2. Tương tự như vậy, hỏi nhà toán học. Với câu hỏi trong ấm đã có nước thì sao, nhà toán học trả lời: đổ nước trong ấm ra, quay lại bước 1.

Hôm Tết đến thăm căn hộ nổi tiếng ở Vincom, căn hộ có hai phòng ngủ, có phòng khách, nhưng bếp chả có cái quái gì ngoài một ấm nước điện. Chả có người ở luôn. Căn hộ  được sử dụng cho khách nước ngoài của Viện, hoặc để giáo sư Châu ở mỗi khi về nước.

Continue reading

Gấu luận về GS Châu

Anh Gau Pham (Trên FaceBook) còn được biết với các tên khác như Gấu, Tiến sỹ Gấu, Hà Chí Gấu … Vốn là hải đăng của trí thức (trẻ) xa mẹ từ cách đây 10 năm. Sau này chuyển qua làm hải đăng của Gái và bây giờ có lẽ là hải đăng của Gia Đình. Một tấm gương rất đáng học tập. Gấu là tác giả của Tuyết Tùng Ơi, hoặc dịch (truyện ngắn) của Murakami. Gấu cũng đã từ đi Bắc Hàn cách đây khoảng 10 năm và có bút ký khá nổi tiếng về chuyến đi này. Ông Hà Chí Gấu này viết thì hấp dẫn lắm, vừa hài hước, vừa thuyết phục mà đôi chỗ rất cay độc. Cho nên cái gì ông ấy mà viết dài là không dám đọc vì bị dính não vào. Sáng nay chui vào FB, thấy có báo Anh Gau Pham comment bên Osin Huy Đức về một cái link từ quechoa.org. Liền chui vào đọc. Rồi copy về đây:

Continue reading

Chim nướng và Sáng kiến Thăng La

Có vẻ như những cơn mưa cuối cùng của mùa mưa đã đi qua, trả lại cho Sài Gòn những ngày nắng. Nắng rọi qua vòm cây xanh trên các công trường, danh từ ở đây người ta chỉ các quảng trường, nghiêng qua các quán cà phê vỉa hè, chạy theo các con đường và rồi tràn ngập các bãi gửi xe.

Thay cho việc bôi kem và lăn lộn phơi mình dưới nắng trên các bãi biển vắng, chúng ta lại đắm mình trong các căn phòng máy lạnh, phó thác việc phơi nắng cho những chiếc xe hai bánh trung thành. Continue reading

Nguyễn Gia Trí ở Mai Khôi

Mai Khôi là một nhà thờ nhỏ và giản dị nằm trên đường Tú Xương.

Nhà thờ Mai Khôi nhỏ và khá vắng vẻ. Không có tháp chuông, thay vào đó là tiếng cồng nhỏ, được gióng lên từ ngay phía bên phải gian cung thánh. Nhà thờ cũng không sử dụng piano hay đàn keyboard giả phong cầm, họ chỉ đơn giản dùng một cây guitar gỗ có lẽ gắn thêm pick-up để đàn cho ca đoàn hát.

Mười bốn đàng thánh giá, rất thú vị, được Việt Nam hóa tối đa. Ông quan Phi La Tô đội mũ cánh chuồn. Mấy người  lính La Mã đội nón như lính khố xanh khố đỏ. Người dân thì đàn ông chít khăn mỏ rìu, hoặc khăn đóng, đàn bà quấn khăn.

Continue reading

Đảo ngói

Hồi trước có hai vợ chồng, vợ hơi nghễnh ngãng nên chồng nói gì hay phải hỏi lại. Có lần mái ngói cũ quá phải đảo lại, chồng leo lên nóc để đảo ngói, vợ đứng dưới nhìn lên để kiểm tra chất lượng.

Chồng đảo ngói được một lúc, gọi với xuống để vợ kiểm tra: Kín hay Hở?
Vợ nghe không ra hỏi lại: HỞ? Continue reading

Tiền mặt đi đâu?

Mấy hôm rồi mới có thời gian rảnh đọc báo. Thế quái nào lạm phát kinh quá. Mình cả đời đi làm lúc nào cũng chỉ đủ ăn, chưa mua được cái tài sản gì, nên không quan tâm nhiều đến lạm phát lạm phiếc. Hóa ra bấy lâu nay lương tăng bao nhiêu phát tăng bấy nhiêu, thảo nào.

Có cái ông gì, Milton Friedman thì phải, ông ấy bảo ở đâu thì lạm phát cũng có nguyên nhân là tiền tệ. Tiền tệ hay tiền bạc cũng vậy, tệ và bạc, mẹ, lúc nào chả đi với nhau.

Nhưng như tên các bài báo nói về kinh tế vĩ mô gần đây, tiền quay lưng lại cả với ngân hàng, rồi tiền mặt đi đâu hết, thì quả là tệ bạc quá lắm rồi đấy. Mẹ cái đồng tiền.

Continue reading

Bỏ rác vào thùng

Tôi có một anh bạn, các con anh đều học trường quốc tế. Có lần tôi hỏi anh lý do tại sao lại cho các con học trường quốc tế hết như vậy. Ý là ngoài chuyện cố gắng cày cuốc kiếm tiền ra thì lý do nào để anh lựa chọn trường tây, thay vì trường ta.

Anh mới kể thế này.
Continue reading

Côn Đảo

Trưa nay ngồi ăn ở biển Côn Đảo. Thật kỳ lạ khi cái nhà hàng này lại mở nhạc của Jean Michel Jarre. Ngoài trời vừa nắng vừa mưa, không khí hơi oi bức, nhà hàng vắng ngắt, bờ biển không có ai ngoài mấy đứa trẻ con người Pháp nghịch như điên. Và âm thanh của Jean Michel Jarre.

Hơn hai mươi năm mới lại nghe thấy âm thanh điện tử kỳ diệu, của một người đã từng được coi là Mozart của thế kỷ 20. Âm thanh ấy không cũ đi chút nào, dù phát ra từ cái loa rẻ tiền của một resort do nhà nước làm chủ sở hữu.

Tức là mình đã cũ đi. Continue reading

Người biết chữ phải làm gì?

Tôi bắt đầu bằng một nhân vật cụ thể, anh này là một người biết chữ, ở Mỹ và là chủ một trang web có nhiều thông tin kiểu điểm báo. Đặc sản của web này là vô số điểm báo mỗi ngày kèm theo các nhận xét ngắn gọn và thường là đả kích chế diễu chính sách. Tôi thường đọc các nhận xét của anh này và tự hỏi tại sao anh này biết chữ mà thái độ của anh ấy với xã hội và bộ máy vận hành cái xã hội ấy lại hằn học như vậy.

Tôi nghĩ người biết chữ muốn trở thành trí thức thì cần phải có thêm nhiều thứ, trong đó có lòng dũng cảm.

Continue reading

Quản Trị Dân Gian

Ở phương tây, quản trị đã thành một ngành khoa học lâu đời. Từ quản trị đỉnh cao như vận hành nhà nước, thể chế đến cấp thấp hơn ở các doanh nghiệp đa quốc gia, hoặc thấp hơn nữa như tại các doanh nghiệp nhỏ có tính địa phương, người phương tây lúc nào cũng có các phương pháp và nguyên tắc quản trị hết sức bài bản.

Còn ở ta thì quản trị vẫn còn bựa và bừa lắm. Ngay cả so với nước láng giềng TQ, vốn coi quản trị như thuật (art) hơn là khoa học (science) thì ta cũng vẫn là kẻ mọi rợ chứ chưa dám so với phương tây.

Nói thế không có nghĩa là chúng ta không có những tinh hoa quản trị được đúc kết từ nền văn minh lúa nước của riêng mình. Những đúc kết ấy hẳn là rất hay bởi ít nhiều dựa trên những đúc kết ấy mà có những anh hùng áo vải dựng nên cả một đế chế kéo dài hàng trăm năm như Lê Lợi, hay triển khai những cuộc cách mạng bão lốc dọc theo đất nước như Nguyễn Huệ. Hay đã từng có những doanh nghiệp bản xứ giàu nghiêng ngả kinh thành.

Thế nhưng, những thăng trầm lịch sử khiến cho cái mạch kinh nghiệm quản trị dân gian bị chìm quên lãng. Những thế hệ doanh nhân mới bắt đầu ưa thích học hỏi khoa học quản trị từ trời Tây. Có vẻ như chúng ta đang quên đi một điều: những đúc kết đã tồn tại cả trăm hoặc hàng trăm năm trong dân gian tức là nó rất phù hợp với đặc tính và văn hóa của người dân sống trong quá khứ và trên miền đất nuôi dưỡng những tinh hoa dân gian ấy.


***

Giống như mọi nơi khác trên thế giới và giống mọi cuộc cách mạng xây dựng đế chế mới trong lịch sử, các doanh nghiệp ở Vina thường bắt đầu từ một nhóm người hoặc là bạn bè hoặc là gia đình.

Và cũng giống như các đế chế lớn, dù là đế chế doanh nghiệp hay đế chế cầm quyền, cái nhóm người thân quen đấy rồi sẽ phải trải qua một cuộc tự phẫu đau đớn trước khi chuyển mình từ một tổ chức nhỏ và giàu tiềm năng qua một thể chế văn minh hơn để rồi trỗi dậy thành một đế chế lớn.

Rất hiếm khi các cá nhân hạt giống đầu tiên của “tổ chức” lại phân ngôi thứ ngay từ lúc bắt đầu (nhất là khi số hạt giống lớn hơn hai). Trường hợp có 3 người mà sớm phân ngôi thứ như ba anh em Lưu Quan Trương chỉ có trong tiểu thuyết và cũng đã được đơn giản hóa đến tận cùng rồi.

Câu chuyện phân ngôi thứ tới mức “Nồi da nấu thịt” như anh em nhà họ Nguyễn Huệ ở Quy Nhơn là câu chuyện rất có thể xảy ra với bất cứ tổ chức doanh nghiệp nào có tính gia đình nếu như họ thực sự muốn chuyển mình nhảy sang đẳng cấp mới, như đế chế của Quang Trung ngày xưa. Thậm chí còn tệ hơn, như nhà Lê phải giết công thần lập quốc, cho dù đã từng có lúc “hòa nước sông chén rượu ngọt ngào”, để xây dựng đế chế vĩ đại và có thời gian tồn tại lâu bền nhất lịch sử Vina.
Continue reading