Tự do như cánh bướm

(Bài này viết theo đặt bài của Elle VN)

Tôi vẫn nhớ hồi còn là thiếu niên các bạn gái ngồi trong lớp giữa giờ nghỉ tiết hay phàn nàn chuyện làm việc nhà. Chuyện thì khác nhau nhưng về cơ bản nội dung rất giống nhau: “Tao đang định quét nhà thì mẹ tao sai tao quét nhà, thế là tao không muốn quét nhà nữa”.

Lúc tôi lớn hơn chút, vừa lúc Việt Nam bắt đầu mở cửa, những cô gái nước ngoài mặc áo khoác, vừa hóng gió lạnh vừa uống bia chai và nói: Việt Nam thật là một xã hội tự do hậu hiện đại, tao có thể đi qua đường bất cứ chỗ nào, hút thuốc bất cứ đâu và ai cũng có thể vứt rác hay phun nước miếng mỗi khi họ thích.

QQ bạn tôi, lúc đó còn trẻ lắm, rất không thích đi chơi bị mẹ gọi về. Cô bảo tôi: Mày biết không tao sẽ: Lấy chồng để thoát khỏi mẹ tao, rồi bỏ chồng để được tự do.

Tự do là một cái gì đó thật khó nói. Ừ thì “Free as a bird” như là J.Lennon hát trong cái bản thu âm dựng lại nhòe nhoẹt như bóng ma của The Beatles. Nhưng “tự do như cánh chim” thực sự là sao.

Đôi khi không tự do chỉ đơn giản là không muốn làm cái việc mình bị bảo phải làm, dù cái việc ấy đã có lúc mình muốn làm. Nên tự do có lẽ đơn giản là làm cái mình muốn làm mà không có ai khác sai mình làm cái việc ấy.

Rất nhiều năm sau mở cửa, người ta bắt đầu bớt hành xử tự do kiểu vô tổ chức hơn. Ít ra là tham gia giao thông đúng làn đường, dừng đèn đỏ đúng vạch, qua đường đúng chỗ. Đi xem phim biết xếp hàng mua vé. Xem hết phim đèn sáng hẳn mới đứng dậy đi về. Các nhà hàng tiệc cưới đã cấm hút thuốc. Và khi đi bộ ở khu trung tâm, quả thực sẽ rất ngại nếu hút thuốc hoặc vứt dù một cọng rác xuống đường. Thế nhưng ít ai phàn nàn về cái sự bó buộc hiện đại ấy, dù rằng mới chỉ chưa đến mười năm trước, cái sự tự do hậu hiện đại quá ư tràn lan ở đất nước này.

Hay là cái hậu hiện đại, đã bị người ta “chuyển về” các vùng xa xôi trong các chuyến phượt ngày càng ít chất giang hồ mà hơi dư thừa kỹ thuật số. Vả lại ngay cả trong những chuyến phượt giang hồ nhất, cũng chưa chắc những cô gái trong nhóm phượt ấy đã thực sự tự do trong những việc mình làm.

Ở một chiều ngược lại, khi bạn đã chấp nhận và quen thuộc với lối sống có quy tắc của một đô thị hiện đại, thì dù có bất ngờ một mình bạn, một cô gái trẻ thậm chí còn bỡ ngỡ với chính cuộc đời mình, bị quăng vào một đô thị lạ hoắc từ ngôn ngữ đến kiến trúc, ví dụ Thượng Hải, thì chỉ cần mười lăm phút sau khi bị quăng vào, bạn có thể tự tin đi lại trong thành phố lạ hoặc ấy bằng tàu điện ngầm hay xe bus.

Và tất nhiên ở cái thành phố xa lạ ấy một mình, bạn sẽ được làm bất cứ cái gì bạn muốn làm mà không bực mình vì bị ai khác sai bảo.

About these ads

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s