Sách tây về ta

Trong entry trước tôi giới thiệu sách VN dành cho người nước ngoài, không ngờ các bạn cũng rất thích và tuần vừa rồi phải đi giao hàng chóng cả mặt. Chỉ hơi tiếc là ai cũng bận nên toàn gặp chớp chớp nhoáng nhoáng chứ không cà phê buôn dưa lê với nhau được nhiều.

Hôm nay tôi giới thiệu thêm vài cuốn đặc sản mà Tây làm về Ta. Các cuốn này trên amazon đều có nhưng đắt. Ai quan tâm xin email về anhxubeo@gmail.com

8) Vietnamese Ceramics: A Separate Tradition.
Cuốn này cực hay, trên Amazon bán 125 USD và không thèm giảm giá. Tôi có thể bán cuốn này ở sgn cho các bạn cần mua với giá chưa đến một nửa giá của Amazon. Tuy nhiên bạn nào quan tâm cũng nên vào Amazon để xem description về cuốn sách này. Còn ảnh của cuốn này tôi sẽ để ở phía dưới.

9) Vietnam: History, Art and Archeology (có version tiếng Anh và tiếng Pháp).

10) Vietnam Panorama (Sách ảnh về VN).

11) Tranh Thờ: Cuốn này bạn nào sưu tầm hoặc nghiên cứu thì sẽ rất thích.

Hình ảnh cuốn Vietnamese Ceramics: A Separate Tradition

Hình ảnh cuốn Vietnam: History, Art and Archeology 

Hình ảnh cuốn Vietnam Panorama 

Hình ảnh cuốn Tranh Thờ

Và các loại sách khác



Bán sách

Tôi đang bán các cuốn sách sau (xem ảnh), bác nào quan tâm thì email cho tôi ở anhxubeo@gmail.com. Các sách này phù hợp với mua để …tặng cho người ở nước ngoài. Giá bán thì yên tâm vì đây là nghề ruột của tôi. Nếu các bác ở Sài gòn, tôi sẽ đi xe máy đến tận nơi để giao sách:
1) Life Behind The Front Line – Viet Nam 1964-1975 (sách ảnh về cuộc sống đằng sau chiến tuyến).
2) Saigon Traces of the Old Days (Sách ảnh về Sgn xưa, nhiều ảnh đẹp và độc)
3) Hanoi Traces of the Old Days
4) Vietnam Posters and Billboards (sách sưu tập tranh cổ động)
5) Journey  through Ho Chi Minh City (Hình ảnh về cuộc sống Sgn ngày nay)
6) A farmer’s home in middle of Hanoi
7) Calendar 2013 (tranh cổ động in trên giấy dó)

Các ảnh về Life behind the Front Line

Các hình ảnh về Saigon/Hanoi Traces of Old Days

Các hình ảnh cuốn Vietnam Posters and Billboards

Các hình ảnh về cuốn A farmer’s home

Cuốn Calendar 2013 (giấy dó rất đẹp)

Và vài cuốn nhập khẩu:

Giang hồ và Giai nhân

Giang hồ và Giai nhân là các status trên FB của 5xu. Nay copy về đây để cất.

***
Có cảm giác như suy thoái đã ảnh hưởng mạnh đến Hà Nội trong bốn tháng vừa qua. Trong lúc Sài Gòn chấp nhận suy thoái một cách tự nhiên, hay nói ngược lại là người và cuộc sống Sài Gòn dễ dàng adapt với sự suy giảm về kinh tế, thì Hà Nội vẫn lảng tránh nó khiến cho đặc điểm nhận dạng duy nhất về ảnh hưởng của suy thoái kinh tế lên cuộc sống và con người HN là: mọi thứ nhạt đi, đuội đi, mỗi ngày một tí, không ai nhận ra, trừ người ở nơi khác đến.

Nền kinh tế có khả năng sẽ không crash vào tháng 6 như một số chuyên gia dự đoán. Cũng không crash vào tháng 10 như tôi dự đoán. Các vụ bắt bớ (án kinh tế) cũng không om xòm như thiên hạ dự đoán. Mọi thứ chắc sẽ xuôi dần, đuội dần, xỉu dần. Cứ thế từ giờ đến tận mùa hè sang năm (2013), thậm chí đến hết năm 2013.

Trộm cắp, cướp giật, đĩ điếm, cờ bạc và …bói toán chắc chắn sẽ gia tăng. Một số ít có cơ hội sẽ tăng cường cướp bóc hoặc buôn lậu tài nguyên, làm quả hụi chót rồi về hưởng thụ. Continue reading

Phong tục của tình yêu

Từ lúc mở mắt thức giấc đến lúc tắt đèn kéo chăn lăn quay ra ngủ, mỗi ngày ta làm bao nhiêu việc, trong đấy có những việc thuộc về nếp quen. Những nếp quen có ích dần lan tỏa từ người này qua người khác, từ cộng đồng này qua cộng đồng khác. Nề nếp lan truyền rộng rãi từ vùng này qua vùng khác như vậy được gọi là Phong.

Trong một năm ta thực hiện bao nhiêu việc lễ nghi phép tắc, những việc ấy cha mẹ ông bà đã từng làm y như thế, từ bao đời nay. Những thói quen truyền qua nhiều đời như thế được gọi là Tục.

Phong tục, một khái niệm quen thuộc gần gũi, gắn bó với cuộc sống thường ngày, vậy mà cũng vẻ như ẩn chứa bên trong hai yếu tố: không gian và thời gian.

Có phải chăng bởi con người sinh ra tức là tồn tại trong lòng vũ trụ. Và một phần của Vũ Trụ chính là Con Người.

***
Đứng trước một bức tường khổng lồ, rộng mênh mông và cao vô tận, ta bất chợt nhận ra trước mặt mình một cánh cửa. Bên kia cánh cửa là gì?

Bức tường có bề dày, bằng bề dày của hàng gạch, nhưng so với bề mặt khổng lồ thì bề dày này coi như  mỏng dính. Mở cửa và đặt chân lên ngưỡng, ta như hòa mình vào cái mặt phẳng mênh mông của bức tường, chỉ cần nhích lên một chút dường như ta sẽ “thoát” sang một không gian xa lạ.

Bắt chước Carl Sagan, ta giả định ở mặt tường bên kia là những con người-bò-sát cả đời chỉ bò ngang dọc trên mặt bức tường và chỉ nhìn thấy những gì nằm mặt phẳng ấy. Đối với họ thế gian này chỉ là mặt phẳng hai chiều và họ chỉ nhìn được những gì xuất hiện cái mặt phẳng mênh mông ấy

Thế rồi ta, sau một lúc ngập ngừng trên ngưỡng cửa, đã dũng cảm nhích một chút, và thế là từ bên không gian bên này, ta đột ngột xuất hiện ở mặt phẳng tường phía bên kia. Với ta, đây chỉ là sự dịch chuyển nhỏ trong không gian ba chiều quen thuộc của mình. Còn với những người-bò-sát bên kia, sự xuất hiện của ta tựa như từ trên trời rơi xuống. Những con người bò-sát chỉ biết đến không gian hai chiều ấy sẽ không thể nào hiểu được tại sao ta đột ngột xuất hiện trước mặt họ. Thậm chí ta có thể xuất hiện bất cứ chỗ nào trên mặt phẳng ấy nếu như bức tường tồn tại vô số cánh cửa. Hoặc giả ta có cũng có thể bất ngờ biến mất ngay trước mũi họ như tan biến vào khí quyển vậy.

Ta có thể giải thích với họ: Chúng tôi đến từ chiều không gian thứ ba.

Tất nhiên họ sẽ rất hoài nghi về cái chiều không gian thứ ba ấy. Chiều thứ ba của không gian nằm ngoài nhận thức của những con người-bò-sát.

Với con người bình thường, tức là chúng ta, chiều không gian thứ tư cũng bí hiểm và không thể làm chủ được, y như chiều thứ ba của không gian đối với mấy ông người-bò-sát.

Thượng Đế cho con người cảm nhận được không gian ba chiều và sống ở trong không gian ấy. Thậm chí Thượng Đế còn cho loài người mặc sức di chuyển trong không gian: xuống đáy đại dương, lên cung trăng thăm chú Cuội. Con người có thể đến chỗ mình muốn, ví như một hòn đảo thơ mộng, cả chục lần ở nhiều thời điểm khác nhau trong đời. Thậm chí con người có thể quay ngược không gian trở về nơi xưa cũ để sống cùng  ký ức dịu êm như những ngày thơ ấu.

Nhưng Thượng Đế không cho con người chiều thứ tư của không gian. Bởi nếu có chiều thứ tư như vậy, mỗi khi cuộc sống nặng trĩu mệt mỏi hay khổ đau, con người sẽ vứt tất cả ở lại để mở cánh cửa bất kỳ mà bước qua không gian khác.

Nếu nắm được chiều thứ tư của không gian, con người sẽ để lại phía sau một không gian ba chiều bê bết hỗn loạn và đầy dang dở.

***

Trong các sinh vật sống trên trái đất, thậm chí tính cả toàn vũ trụ, chỉ duy nhất con người được Thượng Đế cho khả năng đặc biệt: ý thức được thời gian.
Con người nhận thức được thời gian, chấp nhận sự trôi đi lặng lẽ và vô tình của nó, bên cạnh và trong suốt cuộc đời mình.

Continue reading

Mặt trời xuống biển trăng lên núi

1.

Đứng trên cầu Tô Châu bắc ngang khu đầm biển duyên hải rộng lớn, chúng tôi quay mặt nhìn ra cửa biển lấp lánh sáng dưới ánh trăng rằm tháng ba. Đấy là phía tây, hằng ngày mặt trời đi xuống biển, là vùng đất liền hiếm hoi ở Việt Nam mà ta có thể chiêm ngưỡng biển xanh dưới ánh tà dương.

Phía sau chúng tôi là trăng rằm tỏa ánh sáng trong vắt xuống phần ăn sâu vào đất liền của biển. Khu đầm ấy phong cảnh hữu tình như hồ nước ngọt rộng lớn, nên người xưa gọi là Đông Hồ. Còn Mạc Thiên Tích, vị đại đô đốc yêu tiếng Việt, gọi là Đông Hồ Ấn Nguyệt chắc cũng vì những đêm trăng soi bóng nước yên bình.

2.

Vùng đất Hà Tiên hoang dã ngày xưa, tự mình thu dưỡng người dân phiêu bạt về đây dựng đất và giữ nước. Trong chưa đầy một trăm năm đầu tiên lập đất, Hà Tiên đã chịu đựng và anh dũng chống trả vô số các cuộc cướp bóc, xâm lăng của cả người Cao Miên, Xiêm La lẫn bọn hải tặc Khmer trộn cùng người Hán.

Có một đảo đá nhỏ, đứng trơ trọi trên cửa biển, vừa là trạm quan sát vừa làm cánh cửa kiên cường chắn sóng, bảo vệ vùng đất nhỏ Hà Tiên. Hòn đảo đấy được Mạc Thiên Tích đặt tên là Kim Dữ Lan Đào (Đảo vàng – Cửa chắn sóng). Nó giống như chính vùng đất Hà Tiên bé nhỏ, từ cuối thế kỷ 17 hoang sơ đã bắt làm cánh cửa che chắn chongười dân khai phá những vùng đất mới, từ Rạch Giá đến Cà Mau, để rồi cùng cái bóng bảo hộ của các chúa Nguyễn thế kỷ 18, đã mở rộng đất đai bờ cõi Việt Nam từ vùng biển cực tây ngược lên đến tận Gò Công, rồi tất cả cùng hòa mình vào trấn Gia Định, thủ phủ của chúa Nguyễn thời tiền Nguyễn Ánh.

Kim Dữ Lan Đào, bây giờ được biết đến với tên Pháo Đài, do vua Minh Mạng xây pháo đài cửa biển trên hòn đảo này, là nơi ta có thể ngồi nhìn ra biển mỗi sáng sớm, khi có thể uống trà với ánh hừng đông phản chiếu mặt hồ, đến khi chiều về lại có thể đối ẩm cùng tà dương hạ dần xuống mặt biển trong lúc trăng ló mặt đầu non.

3.

Cách trung tâm Hà Tiên chưa đến chục cây số là một ngọn núi đá nhỏ cô độc nhô lên trên cánh đồng rộng lớn. Dân ở đây gọi hòn núi đá này là Đá Dựng. Đá Dựng có những hàng đa cổ thụ khổng lồ, rễ chùm lên vách đá. Dưới những chùm rễ đấy ẩn giấu một miệng hang đá, gọi là hang Biệt Động, do thời chiến tranh, biệt động dùng miệng hang này làm trạm quan sát nhìn về thị trấn.

Tên cũ của hang là Cội Hàng Da (gốc cây đa), truyền thuyết là nơi ở của con chằn tinh hung ác bị Thạch Sanh chém. Rồi cũng hang đá này trở thành nơi trú ẩn của Thạch Sanh sau khi bị Lý Thông lừa dối đến nỗi phải trốn vào rừng.
Từ cửa hang này, một ngày kia, Thạch Sanh nhìn thấy đại bàng cắp công chúa Quỳnh Nga bay qua bầu trời, chàng đã giương cung bắn. Con đại bàng xã cánh rơi xuống hòn núi đá Thạch Động, cách Đá Dựng hơn một cây số cánh đồng, là nơi Thạch Sanh lội bộ dò theo vết máu mà tìm đến.

Trong hang đá của Thạch Động vẫn còn giếng đá sâu, tương truyền ăn thông ra biển, nơi Thạch Sanh bám dây leo xuống cứu công chúa và bị Lý Thông hãm hại bằng cách bỏ rơi dưới đáy hang. Cũng chính dưới đáy giếng này, Thạch Sanh đã cứu được thái tử con vua nước Cần Một bị giam trong cũi sắt, để rồi được vua cha tặng cho cây đàn để trả ơn.

Có lẽ Thạch Sanh là truyền thuyết giàu hành động và kịch tính nhất trong kho tàng chuyện cổ tích Việt Nam. So với các chuyện cổ khác, các nhân vật trong Thạch Sanh có họ tên, còn bản thân chuyện cổ tích này được người ta cho rằng xuất hiện trong dân gian tương đối muộn, vào thế kỷ 18, tương ứng với thời kỳ người Hà Tiên bắt đầu dựng đất và giữ nước.

Nếu Thạch Sanh quả thực phát sinh từ vùng đất này, thì ẩn chứa dưới các lớp vỏ truyền thuyết có thể sẽ là bóng dáng của lịch sử.

Con chằn tinh ăn thịt người có thể là phóng chiếu tiềm thức phản kháng của người dân đất Hà Tiên thủa hoang sơ, chống lại không chỉ sự cướp bóc tàn ác của quân lính Cao Miên và còn như muốn thoát ra khỏi cái bóng văn hóa Khmer mà biểu tượng là truyền thuyết rắn thần Naga. Nó cũng lờ mờ lý giải được tại sao trong tiếng Nam người ta nói “dữ như chằn lửa” còn tiếng Bắc không có sự so sánh như vậy.

Continue reading

Góp Chữ Thành Sách

Xin giới thiệu với mọi người trang Facebook của Góp Chữ. Ở đây.

Trang mạng Góp Chữ đang được xây dựng và sẽ sớm kết nối với Amazon Payment Inc. để làm platform cho việc quyên tiền.

Các dự án dịch thuật đầu tiên cũng đang được chuẩn bị. Hy vọng các bạn sẽ ủng hộ từ tất cả các phía: dịch thuật, đóng góp tài chính, công sức, … và cuối cùng là sử dụng thành quả của Góp Chữ.

Nhưng trước hết, hãy nhiệt tình quảng bá cho Góp Chữ.

Các thông tin thêm về Góp Chữ được mô tả ngắn gọn dưới đây (một số thông tin sẽ được điều chỉnh dần theo thực tế hoạt động của Góp Chữ):

I. Góp Chữ Là Gì Continue reading

Lan man dắt sách qua đường

Các đây mấy hôm, nhân các bác ở trên facebook làm ầm ĩ trong cảnh yên lặng về một vụ ngã ngựa dịch thuật, tôi đã viết một cái note ngắn trên facebook của mình để bênh vực các bạn tư nhân làm công tác xuất bản một chút.

Bài viết ấy, ngoài một số lập luận thuần lý, còn lại là vô số các ý kiến cảm tính của tôi. Cảm tính, bởi tôi luôn cố gắng nhìn mọi việc, dù tệ đến đâu, bằng cái nhìn thiện cảm.

Để có thể thiện cảm với mọi việc, không chỉ đơn giản là tâm niệm trong lòng, mà phải rèn luyện, thực hành cái cách nhìn thiện cảm ấy.

***

Tôi không biết nhiều lắm về Aristotle, tôi chỉ biết mang máng là ông này làm chủ nô, và có quan điểm rất đặc biệt về đạo đức. Đạo đức theo quan điểm của Aristotle, là phải thực hành, có lẽ phải thực hành từ tấm bé.

Nó hơi khác với cái “nhân chi sơ tính bản thiện”, nghe thì rất sướng tai, nhưng mà ẩn chứa sự lười nhác và phó mặc.

Continue reading

Mất lốp

Săm và Lốp là từ miền bắc. Trong nam gọi là vỏ và ruột.

Thời bao cấp, được tiêu chuẩn mua một cái xe đạp là cả một sự kỳ diệu. Kỳ diệu đến mức có khi những tập thể thân thiết trong cùng một cơ quan còn nhường “suất mua xe đạp” lần tới cho ai đó sắp lấy vợ.

Mua được xe là một chuyện, duy trì cái sự hoạt động của nó lại là chuyện khác. Các phụ tùng cho xe, như săm, lốp, xích, líp … cũng phải đợi được phân phối. Trong lúc đợi, nếu có bộ phận nào hỏng thì phải cố khắc phục. Như xích thì phải …lộn. Nên có câu nói đùa nghề nghiệp là “lộn xích xe tăng, cân vành tàu điện”.

Lốp cũ đi rách lòi cả săm ra ngoài, cũng phải lấy dây cao su mà quấn lại cho khỏi phòi ruột mà đi tiếp. Vì thế có từ: đi xe cố vấn.

Có anh cán bộ kia được phân phối cái lốp xe hiệu Sao Vàng mới cứng, treo tong teng ở ghi đông xe, rất hãnh diện, đi từ cơ quan về nhà.

Continue reading

Tiên lãng, VFF và Sacombank

Có cái gì chung giữa những sự kiện không mấy liên quan đến nhau như Tiên Lãng, Sacombank và VFF?

Đó là sự hiện hình về mặt hành vi của chủ nghĩa tư bản lang sói.

Continue reading

Bổ đề Tình nhân

Hồi học cấp ba, có thầy Thắng bên chuyên toán qua lớp tôi dạy toán. Thầy bảo: Các em có biết nhà toán học và nhà vật lý khác nhau thế nào không? Khác nhau thế này. Nếu hỏi nhà vật lý các bước để đun một ấm nước, nhà vật lý sẽ nói: Bước 1: đổ nước vào ấm, Bước 2: cho lên bếp. Hỏi tiếp: Nếu trong ấm đã có nước thì sao. Nhà vật lý bảo: tiến hành luôn bước 2. Tương tự như vậy, hỏi nhà toán học. Với câu hỏi trong ấm đã có nước thì sao, nhà toán học trả lời: đổ nước trong ấm ra, quay lại bước 1.

Hôm Tết đến thăm căn hộ nổi tiếng ở Vincom, căn hộ có hai phòng ngủ, có phòng khách, nhưng bếp chả có cái quái gì ngoài một ấm nước điện. Chả có người ở luôn. Căn hộ  được sử dụng cho khách nước ngoài của Viện, hoặc để giáo sư Châu ở mỗi khi về nước.

Continue reading